Bóng người vẫn di chuyển, những người mặc áo choàng đen này dường như căn bản không nhìn thấy ông ta.
Huyết Giáp Ma Quân, dứt khoát túm lấy một người mặc áo choàng đen.
Dùng sức giật, trực tiếp lỗi người mặc áo choàng đen đó xuống.
Lập tức cái đập vào mắt là con rối ngây ngốc.
“Tên Khâu Sơn này thật sự là quá lười!”
Huyết Giáp Ma Quân có hơi tức giận.
Những con rối này rõ ràng là thật, nhưng cả phòng ngự hư không cũng giao hết cho con rối.
Chỉ có thể nói những ma tu của phân đường thứ 72 này thật sự quá thoải mái rồi.
Nhìn những con rối này, không có thần trí, ngoại trừ biết đi xung quanh ra, về cơ bản không có bất kỳ năng lực gì khác.
Huyết Giáp Ma Quân cảm thấy mình đi đoạn đường này, cũng sẽ không có vấn đề gì.
Như này còn nói gì tới phòng ngự?
Trong lòng Huyết Giáp Ma Quân đã có tính toán, khế phất tay với mọi người đằng sau.
Tất cả các ma tu lập tức đi theo Huyết Giáp Ma Quân tiến vào nước Lâm.
Không hề dừng lại, đi một mạch thẳng tới hoàng cung ở đô thành nước Lâm.
Trong lòng Huyết Giáp Ma Quân đã bắt đầu tưởng tượng các hình ảnh xử lý Khâu Sơn.
Tới bên trên hoàng cung ở đô thành, Huyết Giáp Ma Quân trực tiếp đanh giọng nói: “Khâu Sơn, Khâu Sơn ông mau ra đây. Xem ông biển nước Lâm thành cái dạng gì? Còn không mau đi ra chịu phạt!”
Huyết Giáp Ma Quân vừa hét vừa lấy ra binh khí của mình.
Đó là một thanh trường đao to bằng hai người.
Chuôi đạo như rắn, thân đạo như rồng.
Huyết Giáp Ma Quân dựng đao đứng ở trên không trung.
Khâu Sơn đã chuẩn bị sẵn tâm lý Khâu Sơn giẫm chân mắng rồi chạy ra liều mạng với ông ta.
Nhưng đợi một lúc lâu, bên dưới không có động tĩnh gì.
Không chỉ có Khâu Sơn không đi ra, ngay cả ma tu của phân đường thứ 72 cũng không có ai đi ra.
Điều này thật sự kỳ lạ!
Khâu Sơn đổi tính từ khi nào thế?
Huyết Giáp Ma Quân mang theo sự khó hiểu, dứt khoát đáp thẳng xuống đại điện hoàng cung.
Vào lúc này, ông ta bỗng nhìn thấy trên nóc nhà của đại điện có một cái lỗ.
Ông ta nhớ lần trước khi tới đây, không có cái lỗ này.
Huyết Giáp Ma Quân rất tò mò đã nhảy vào trong đó.
Bup!
Chân đáp đất, bốc lên một đống bụi!
Huyết Giáp Ma Quân ngẩng đầu nhìn, lập tức nhìn thấy Khâu Sơn ngồi mềm nhũn ở đó. Dùng hai con mắt đỏ máu nhìn phía trước, khí tức rất yếu.
Huyết Giáp Ma Quân thấy bộ dạng này của Khâu Sơn, sờ cằm nói: “Khâu Sơn, ông còn sống không? Nhìn dáng vẻ này của ông, không phải bị yêu tinh nào đó hút cạn rồi chứ?”
Khâu Sơn nhìn thấy Huyết Giáp Ma Quân, trong mắt như có ngàn vạn ánh sáng dâng lên.
Miệng của ông ta đang run rẩy, nghiến răng nhìn Huyết Giáp Ma Quân, nói: “Huyết lão ma, các đường chủ khác đâu? Vũ đường chủ đâu?”
Huyết Giáp Ma Quân cười nói: "Cần các đường chủ khác tới làm gì Khâu Sơn à, ông có phải ở nước Lâm quá thái bình không? Vậy nên muốn tìm ít việc để làm! Nào nào, để tôi ngồi thử vị trí của ông. Nhìn cái dáng vẻ sắp chết của ông kìa!”
Huyết Giáp Ma Quân nói xong thì đi lên, đẩy nhẹ Khâu Sơn.
Chỉ đẩy nhẹ một cái, Khâu Sơn vậy mà trực tiếp ngã từ trên ghế xuống.
Huyết Giáp Ma Quân sững sờ nhìn cả người Khâu Sơn mềm oặt ngã ra đất.
Một khoảng máu như nước đặc chảy ra tư trên người Khâu Sơn.
Huyết Giáp Ma Quân vội vàng lùi lại mấy bước, sững sờ nói: “Khâu Sơn, ông làm cái gì? Nếu ông đùa tôi như này, cẩn thận tôi chặt đầu ông đấy!”
Khâu Sơn ngã ra đất, nghiến răng nghiến lợi nói: “Đồ ngu. Tại sao ông tự tới. Mau trở về, thông báo cho Ám Nguyên thánh nữ đại nhân, Cửu Thiên ở đây, Cửu Thiên đang ở đây!”
Khâu Sơn hét rít lên.
Huyết Giáp Ma Quân vẫn là lần đầu nhìn thấy dáng vẻ này của Khâu Sơn.
Ông ta nhất thời bị biểu cảm điên cuồng của Khâu Sơn dọa ngây người.
Sau đó, Huyết Giáp Ma Quân vừa nghe thấy tên của Cửu Thiên, lập tức sửng sốt tới run tay, suýt nữa quăng binh khí xuống dưới đất.
“Cửu Thiên? Ông nói là Cửu Thiên đó sao? Trời ạ, cậu ta đang ở đây. Vậy tôi đi, đi ngay!”
Huyết Giáp Ma Quân xoay người chạy ra ngoài.
Khâu Sơn thấy bộ dạng này của ông ta, không nhịn được mà gầm lên một tiếng: “Cút!”
Huyết Giáp Ma Quân lập tức bay ra khỏi đại điện hoàng cung, lớn giọng nói: “Đi, nơi này không thể ở lại, đi mau!”
Ông ta vừa hét xong, lại phát hiện không đúng.
Các ma tu đi cùng với ông ta vậy mà không ai đáp lại.
Quay đầu lại nhìn, chỉ thấy con rối thành bầy ở trên trời, nhìn ông ta đầy u ám.
Mà những thủ hạ kia của ông ta người chết thì chết, người bị thương thì bị thương, tất cả đều đứng ở trên phố.
Huyết Giáp Ma Quân lập tức cảm nhận được sự sợ hãi sâu sắc.
Ngay cả một đối thủ cũng không nhìn thấy. Ông ta cảm thấy mình đã ở bờ vực tử vong.
"A!"
Huyết Giáp Ma Quân phát ra tiếng rít gầm kinh sợ.
Ông ta lấy phi thuyền ra chạy trốn, lao thẳng về phía hư không.
Ngông cuồng suốt chặng đường, Huyết Giáp Ma Quân lúc đó phấn khích bao nhiêu tới nước Lâm, lúc này thì tuyệt vọng bấy nhiêu.
Nước Lâm biến thành ác mộng của ông ta, ông ta không muốn đây thêm một phút.
Một lát sau, Huyết Giáp Ma Quân chạy vào trong hư không.
Đang rời đi, đột nhiên cảm thấy mình va chạm vào thứ gì đó.
Sau đó, một vùng ánh sáng ngũ sắc xuất hiện, trói chặt ông ta tại chỗ.
“Không! Đừng!”
Lúc này Huyết Giáp Ma Quân bị dọa tới mức quên cả sử dụng vũ khí, chỉ biết dùng tay chân điên cuồng giãy dụa.
Chỉ đáng tiếc, sự trói buộc này dường như càng giãy càng siết chặt.
"Phut!"
Thời khắc mấu chốt, Huyết Giáp Ma Quân phun ra một ngụm máu, cả người hóa thành một đạo huyết quang, lao ra khỏi ánh sáng trói buộc.
Sử dụng công pháp Huyết Độn, Huyết Giáp Ma Quân cũng liều mạng rồi.
Thủ đoạn như này, cho dù ông ta có thể chạy trốn cũng sẽ bị thương nặng.
Nhưng ông ta vừa bay được một nửa.
Một bàn tay khổng lồ đột nhiên xuất hiện trong hư không. Sau đó tóm lấy Huyết Giáp Ma Quân hóa thành huyết quang ở trong lòng bàn tay.
Lực lượng không thể đối kháng đó khiến Huyết Giáp Ma Quân nảy sinh tuyệt vọng.
Sau đó, trong hư không, một phi thuyền khổng lồ từ từ xuất hiện trước mặt ông ta.
Trên phi thuyền, một người đàn ông tay cầm trọng kiếm đang giơ tay trái lên, bình tĩnh nhìn ông ta.
Quần áo đơn giản, trọng kiếm Vô Phong trong tay, khóe miệng nở nụ cười tà mị, không phải Cửu Thiên thì là ai.
Hàn Liên sư huynh nhìn Huyết Giáp Ma Quân, hơi có chút thất vọng, nói: “Cửu Thiên sư đệ, lần này chơi không vui mấy. Các ma tu cũng không coi trọng nước Lâm này rồi. Nó xảy ra chuyện, vậy mà cũng chỉ phái người của một phân đường tới. Hơn nữa còn tốn tới ba ngày, không khác gì đổi ca hằng ngày. Có phải nhân duyên của tên Khâu Sơn không tốt, vậy nên không ai muốn tới thăm ông ta hay không?”
Chắp tay sau lưng, Cửu Thiên nhìn Huyết Giáp Ma Quân nói: “Tôi tên Cửu Thiên. Ông chắc từng nghe nói tên của tôi. Bắt đầu từ bây giờ, tôi hỏi ông trả lời. Dám nói dối nửa lời, tôi cho ông chết ngay tại chỗ!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất