Rất nhanh sau đó, không còn ai có thể tiếp tục đứng trong hoàng thành nữa rồi. 

             Chiến trường của hai người Lâm Huyền bọn họ bành trướng ra rất nhanh, một khắc trước bọn họ vẫn còn chiến đấu trong tẩm cung, trong hơi hít thở tiếp theo thì bọn họ đã đến bên ngoài hoàng thành rồi. 

             Lý Tinh vội vàng hạ lệnh, hắn lệnh cho tất cả mọi người ở đây rời khỏi Tuyết Vực. 

             Nhất định phải dọn sẵn chiến trường cho hai tên quái vật này, bằng không thì ai mà biết được người vô tội nào sẽ bị vạ lây. 

             Hai người Lâm Huyền bọn họ đã làm cho bọn họ thật sự hiểu rõ được cái gì gọi là thực lực. 

             Đòn công kích kia đủ để xuyên kim liệt thạch (Có nghĩa là vật liệu bền hay cứng như đá cũng bị xuyên thủng, nứt ra), nhưng khi rơi xuống người bọn họ thì cũng chỉ để lại dấu vết mờ nhạt mà thôi. 

             “Leng keng!” 

             Trường tiên quất vào người Lâm Huyền mà phát ra âm thanh như kim loại va chạm vào nhau vậy. 

             “Đây là thân thể kim cương ư?” 

             Lâm Huyền nhỏ giọng lẩm bẩm một mình. 

             Sau khi bước chân vào Phá Phàm tầng bảy, sức chịu đựng của thân thể hắn đã vượt xa sức tưởng tượng của hắn rồi. 

             Không thể nói đòn công kích này của Băng Tuyết nữ vương không mạnh được, thế nhưng khi quất trúng người hắn vẫn không hề tạo ra vết thương nào trên người hắn cả. 

             Thời gian chiến đấu tiếp tục được kéo dài, cuối cùng Thần Đạo Kiếm Pháp của Lâm Huyền cũng biểu hiện ra uy lực của nó rồi. 

             Roi pháp của Băng Tuyết nữ vương có tinh vi đến nhường nào đi nữa thì tóm lại vẫn có giới hạn mà thôi. 

             Một khi Lâm Huyền đã nắm bắt được rõ ràng đường lối biến hóa của nàng, vậy thì khi nàng muốn đánh lại Lâm Huyền thêm lần nữa cũng hết sức khó khăn rồi. 

             Nhưng mà Thần Đạo Kiếm Pháp thì khác biệt hoàn toàn. 

             Thần Đạo Kiếm Pháp có thể xưng là kiếm pháp đỉnh cao, phương thức biến hóa quỷ dị của nó làm cho Băng Tuyết nữ vương đau đầu cực kỳ. 

             Mỗi lần khi nàng muốn khởi động tấn công, Lâm Huyền đều có thể nhân cơ hội ngăn cản nàng lại. 

             Vào thời điểm nàng đã sức cùng lực kiệt thì Lâm Huyền lại nhân cơ hội đó mà phát động tấn công. 

             Cứ thế lặp đi lặp lại, cho dù là thực lực của Băng Tuyết nữ vương có mạnh mẽ đến đâu thì cũng chỉ như có sức mà không dùng được. 

             “Sảng khoái!” 

             Băng Tuyết nữ vương hét to một tiếng. 

             “Đã lâu lắm rồi không được đánh một trận sung sướng như thế!” 

             Câu nói của nàng vừa dứt, khí thế của nàng đã thay đổi. 

             Trong không trung trường tiên trong tay nàng lưu đầy bóng hình, ùn ùn kéo về phía Lâm Huyền. 

             Những bóng hình đó trông có vẻ hư ảo, nhưng mỗi một bóng hình đều là những đòn công kích thật sự. 

             Lâm Huyền nhíu mày, Chân Long Kiếm không ngừng múa, nhưng vẫn không có cách nào đỡ được toàn bộ đòn tấn công. 

             Sau khi có được kinh nghiệm từ những lần trước đó, Băng Tuyết nữ vương không sử dụng những kỹ xảo hoa mỹ kia nữa. 

             Mỗi lần trường tiên quất xuống đều khiến cho thân thể của Lâm Huyền phải run lên. 

             Chiếc roi trông có vẻ yếu đuối này, nhưng khi nằm trong tay Băng Tuyết nữ vương lại phát huy được uy lực khiến người ta không tưởng tượng nổi. 

             Mỗi một đòn hạ xuống, trên thân thể Lâm Huyền sẽ lại có thêm một vệt máu. 

             “Thực lực rất mạnh.” 

             Trên gương mặt Lâm Huyền tràn ngập vẻ kinh ngạc. 

             Sau khi đặt chân vào Phá Phàm tầng bảy, đao kiếm khó có thể làm cho thân thể của hắn bị thương, có thể xưng là thân thể kim cương. 

             Nhưng mà, cho dù hắn có được tầng phòng ngự như thế, ở trước mặt Băng Tuyết nữ vương vẫn có vẻ hơi yếu đuối. 

             Chỉ trong chớp mắt, y phục của hắn đã rách nát hơn phân nửa rồi. 

             Lâm Huyền dựa vào sự tinh diệu của Thần Đạo Kiếm Pháp mà chống đỡ với một cách khó khăn, hắn muốn nhân cơ hội đó mà tìm kiếm sơ hở của Băng Tuyết nữ vương và nắm bắt trận chiến này trong thời gian ngắn nhất. 

             Nhưng mà, bất kể là hắn hay là Băng Tuyết nữ vương, thực lực của bọn họ đều không phải thứ mà người bình thường có thể so sánh. 

             Muốn thu được phần thắng lợi trong khoảng thời gian ngắn nhất, gần như là một chuyện không có khả năng hoàn thành. 

             Lực quy tắc có nhiều hơn nữa, tóm lại cũng chỉ có thể thêm tác dụng phụ trợ mà thôi. 

             Ở cấp bậc chiến đấu này của bọn họ, muốn dựa vào Lực quy tắc để nghiền áp đối phương thì chẳng khác nào là si tâm vọng tưởng. 

             Trong ánh mắt của Lâm Huyền cũng tràn ngập ý chí chiến đấu. 

             Hồn kỹ, quy tắc, tất cả đều là hư ảo! 

             Chỉ có trận đọ sức giữa sức mạnh và sức mạnh như thế này, mới là trận chiến mà hắn mong muốn. 

             Trận chiến này cũng khiến cho Lâm Huyền hiểu rõ được cái gì gọi là nghệ thuật chiến đấu. 

             Băng Tuyết nữ vương không có sự trợ giúp của vô số bí tịch trong Thần Sơn, nhưng nàng có kinh nghiệm chiến đấu, đây là điều mà ngay cả Lâm Huyền cũng tự nhận không bằng được. 

             Đã có mấy lần Lâm Huyền sắp ép bức nàng vào đường cùng rồi, nhưng nàng lại có thể dựa vào kỹ xảo chiến đấu vô cùng kì diệu kia mà chuyển nguy thành an. 

             Giờ đây, Lâm Huyền lại không hy vọng trận chiến này kết thúc sớm như vậy! 

             Về phía Băng Tuyết nữ vương, lúc này trong lòng nàng cũng tràn ngập ý chí chiến đấu. 

             Trên thực tế, vào thời điểm Lâm Huyền bước chân vào Tuyết Vực, nàng đã công nhận Lâm Huyền là một đối thủ rồi. 

             Nhưng mà dưới góc nhìn của nàng, Lâm Huyền cùng lắm cũng chỉ là một thiên tài mà thôi. 

             Vậy mà khi trải qua một hồi chiến đấu này, nàng đã phải đổi cách nhìn của bản thân. 

             Đây là một người đặc biệt có tài! 

             “Lẽ nào hắn là một cổ võ giả sao?” 

             Sắc mặt của Băng Tuyết nữ vương không thay đổi, nàng tự nhủ trong lòng. 

             “Không đúng, hắn không phải là cổ võ giả!” 

             “Tuy rằng thực lực của hắn rất mạnh, nhưng trên người hắn không hề có sự ngạo mạn đặc trưng của cổ võ giả.” 

             “Nếu như không phải là cổ võ giả, vậy dựa vào đâu mà hắn lại sử hữu thực lực khủng bố đến nhường ấy?” 

             “Ta đã từng trải qua huấn luyện đặc thù, nhờ đó mới sở hữu thực lực gấp mấy lần võ giả bình thường, thế mà hắn…” 

             “Thực lực của hắn, chắc chắn đã đạt gấp hoặc hơn mười lần võ giả có cùng cảnh giới!” 

             “Nếu đợi đến lúc hắn đột phá thêm nữa, ta chưa chắc mình là đối thủ của hắn.” 

             Cứ nhìn theo hướng đó, rung động trong lòng nàng càng tăng lên. 

             Băng Tuyết nữ vương hiểu rất rõ về thực lực của bản thân mình, ngoại trừ cổ võ giả ra, nàng khó mà gặp phải địch thủ! 

             Nhưng thực lực mà Lâm Huyền thể hiện ra đã gần giống như cổ võ giả. 

             “Quả thật là một con quái vật!” 

             Trong mắt Băng Tuyết nữ vương thế mà lại lóe lên một tia ghen tị. 

             Cũng không biết là bởi vì chút ghen tị kia, hay là nàng đang muốn mau chóng giải quyết trận chiến này. 

             Trường tiên trong tay nàng lại càng lúc càng dồn sức tấn công. 

             Mỗi lần quật xuống đều sẽ khiến trên người Lâm Huyền xuất hiện rất nhiều vết thương. 

             Lâm Huyền không biết nàng đang suy nghĩ điều gì trong lòng, nhưng đột nhiên cảm nhận được áp lực tăng lên đột ngột, hắn chỉ có thể dốc toàn bộ sức lực để chiến đấu. 

             “Leng keng!” 

             “Rầm rầm!” 

             Đủ kiểu đủ loại âm thanh phát ra từ chiến trường, khí thế của hai người bọn họ, lại một lần nữa dâng lên đến đỉnh điểm. 

             Hai luồng khí thế xung đột lẫn nhau, lấy bọn họ làm trung tâm thì trong phạm vi hơn chục dặm xung quanh, tất cả mọi kiến trúc đều hóa thành cát bụi trong lặng yên không một tiếng động. 

             Ở phía xa xa, Lý Tinh chứng kiến mà sợ hãi tột độ. 

             Hắn không dám tưởng tượng, nếu như ban nãy bản thân mình không hạ lệnh cho quân đội rời khỏi thì bây giờ không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa. 

             Thậm chí đội quân Tuyết Ưng tinh nhuệ như vậy, nhưng ở trên chiến trường này chỉ sợ cũng không có chỗ cho sự sống. 

             Khi trận chiến có một không hai này tiếp tục kéo dài, Lý Tinh đã phái người chạy đến Thiên Tuyết quốc để thông báo rồi. 

             Nếu như Lâm Huyền có thể giành được thắng lợi trong trận chiến này, tất nhiên là không thể tốt hơn nữa rồi. 

             Tất nhiên đến lúc đó hai chữ Lâm Vương sẽ trèo lên đỉnh cao một lần nữa rồi. 

             Còn nếu như Lâm Huyền thật sự không thắng nổi Băng Tuyết nữ vương, vậy viện quân của Thiên Tuyết quốc cũng có thể bảo vệ được tính mạng của Lâm Huyền. 

             Trong vô thức, hắn đã xem bản thân mình như thuộc hạ của Lâm Huyền rồi. 

             Vào lúc tin chiến báo truyền đến Thiên Tuyết quốc, toàn bộ trên dưới hoàng thất đều khiếp đảm sợ hãi. 

             “Lâm Vương… vẫn còn sống sao?!” 

             Trong đó, Kiều lão gia tử là người hoảng sợ nhất. 

             Hắn đã từng là chủ tướng của quân đội Tuyết ưng, đương nhiên hắn biết thực lực của quân đội Tuyết Ưng đến đâu và khủng bố đến nhường nào. 

             “Không chỉ có vậy.” 

             “Lâm Vương đã dẫn đầu đại quân, tiến vào bên trong Tuyết Vực.” 

             “Kiếm Tôn đã bị xử tử, quân đội mấy triệu quân của Tuyết Vực tan tác, rất nhiều dân thường đều bày tỏ rằng họ bằng lòng ra khỏi Tuyết Vực.” 

eyJpdiI6ImRhRlwvb2VhZ1lZSEhcL3dKaDkxM0N3dz09IiwidmFsdWUiOiJIUGxSQjIyc3hVeU9wZTY0TTlyYzUrWkJ6eXNMeFNNVHphbzgrZEw4aXpWQVh1QkVKUnA3MjJHbGg5K1lRM1ZOdDZWQk1OOWpYWThiRjhtVXJaTnVkWVhURnJCQ2ZBMnBEYjR1OEZCUDN2S1JzOGlDaDBwRkNJOTNxa0E0anVvcTJLbm5WNzNRRTNBcU1Ic2ZjTEw4cExMK0c4RG9ncHFjQ1RzQXgrNlhncGZmTll5R0ZCc29WazlwSGRQUWRjbXNRQTdSSmtZRTNxdERaR0pQK1hQbitmczZJWFNUOWFZc3hCb3ZaNm9Dd2hvPSIsIm1hYyI6ImNhMDlhNDkwMTlhYjAwYzFlZTRjZTI3M2U0NzU4ZDE4OThhODRkYjJkNWEyMzY4MTc1NTQwOTc4ZDZiMzc0Y2EifQ==
eyJpdiI6Im5VdFdrR2dKblR6Y3JOQVhWWGRcL1RnPT0iLCJ2YWx1ZSI6Ik5xZFY1N3pHUWpkSkxJU0dxSGFEVXpQWCswbHBJajlsdEk4bERXQTYyV1dlS2xORTdGenRYZ1U2cnU0XC9LamRPQkZYY0xOU0VMOWVLS3ZQcWtPaEZpMFBoeGNQXC90M0hHZVVMYmdFQXlxcENGYStJaXRsdk1ZNklSRkl4R2JYVG1aMW1ENGxpcGlHOGtoNjlaNXNOZ2lST1hVRWNuNzVlQlBwcUJ0NEQrRnMxSHN3dzc0a0dybWV4eVBDa2FZTUVFa05PNjV2ak9lK3UwRWtPOEYzVGc4cCtMSFo2dll6amxReUJkYlNxeEpiNnBiSytaXC81MzFIWE1GRVk3dTNWTkVuM0tQWDY0TXF3aVwvWUdFTlB1aGpWMXJuT3JGUGpkbHFpRUZKYUtNcWhFOHQrQTl6OHJnSDY4R1VMRmdtdEs1MkxcL0JxZUtTeFJsNkVXZkh4cUtvM1NnPT0iLCJtYWMiOiIxMGUzZjNkYzM2YTI5NjBiYjY3NzJjMDJjY2JiYTlhMmI2YzJiYzMwODg2ZTExZWJiOTE1NTdkNWFhMmU5NTAyIn0=

             “Tốt! Đợi đến khi Lâm Vương trở về, ta nhất định phải ban tặng cho hắn một phần thưởng to lớn!”             
 

Advertisement
x