Dưới sự phấn khích, Tuyết Hoàng dùng "ta" để xưng hô bản thân, không khó để có thể nhận ra rằng hắn đang rất xúc động. 

             "Lâm Vương đâu? Sao ta không thấy Lâm Vương trở về?" 

             Tuyết Hoàng vội vàng hỏi. 

             Không lâu trước đó, Thiên Tuyết Quốc đã có chút mâu thuẫn với Lâm Vương. 

             Thậm chí Tuyết Hoàng còn từng hạ lệnh cho toàn bộ cấm quân bao vây giết chết Lâm Huyền. 

             Nếu không phải Lâm Huyền vô tình buông tha cho những cấm quân này và nếu không phải có Kiều lão tướng quân khuyên can thì có khi Tuyết Hoàng còn muốn điều động đội quân Tuyết Ưng bắt giết Lâm Huyền. 

             Khi sức mạnh của Lâm Huyền càng ngày càng trở nên kinh khủng thì cuối cùng Thiên Tuyết Quốc cũng thay đổi ý định, hơn nữa còn gọi thất hoàng tử đến chủ động hòa giải. 

             Nhưng mà cho dù đến thời điểm đó rồi thì thái độ của Thiên Tuyết Quốc đối với Lâm Huyền vẫn rất khéo léo. 

             Danh hiệu Bạch Nguyệt Vương của hắn được hoàng thất của Thiên Tuyết Quốc ban cho khi bị Lâm Huyền dùng sức mạnh ép buộc. 

             Nhưng mà bây giờ đột nhiên Tuyết Hoàng cảm thấy lựa chọn này của mình thật đúng là rất sáng suốt! 

             "Hẳn bây giờ Lâm Vương vẫn còn đang chiến đấu gian khổ." 

             Phó tướng nói. 

             "Cường giả của Tuyết Vực chắc chắn không chỉ có mỗi mình Kiếm Tôn, thực lực của Băng Tuyết nữ vương vượt xa so với những gì chúng ta tưởng tượng được." 

             "Lâm Vương cực kì dũng cảm mạnh mẽ nhưng hắn cũng chỉ có thể ngang hàng với nàng." 

             "Lý tướng quân để ta trở về thứ nhất là vì muốn báo tin vui, thứ hai là muốn cầu xin viện trợ." 

             Nghe hắn nói như thế sự phấn chấn trên mặt Tuyết Hoàng dần dần sững lại. 

             "Thực lực của Băng Tuyết nữ vương ngang bằng với Lâm Huyền?" 

             Tuy hắn không biết thực lực thật sự của Lâm Huyền nhưng với việc người nọ có thể dẫn dắt đại quân Tuyết Ưng tiêu diệt Tuyết vực, cũng đủ để chứng minh sức mạnh của Lâm Huyền đáng sợ đến mức nào. 

             Vậy mà sức mạnh của Băng Tuyết nữ vương cũng có thể ngang bằng với Lâm Huyền? Đây chính là vấn đề mà hắn chưa bao giờ nghĩ tới.  

             "Mời ngô hoàng định đoạt." 

             Phó tướng quỳ một gối trên mặt đất, chờ đợi Tuyết Hoàng cho câu trả lời thuyết phục. 

             Nếu Thiên Tuyết Quốc vẫn như trước đây thì với vấn đề như vậy. cũng sẽ khiến bọn họ tranh luận với nhau. 

             Tất nhiên thần văn tướng võ sẽ thảo luận rồi liệt kê ra cái lợi và cái hại. 

             Nhưng mà lần này lại không một ai dám lên tiếng. 

             Hành động của Lâm Huyền đã chiếm được đồng ý của bọn họ. 

             "Bệ hạ, thần nghĩ ta nên phái ra một quân đội chạy nhanh tới Tuyết Vực hỗ trợ!" 

             Đúng lúc này, một người có dáng vẻ như một lão sư đi tới và nói. 

             "Lâm Vương có công tiêu diệt Tuyết Vực, nếu về sau còn để hắn chiến đấu hăng hái một mình, không tránh khỏi việc khiến người khác lạnh lòng." 

             Câu nói của hắn vừa kết thúc, văn thần xung quanh đều gật đầu đồng ý. 

             Mặc dù bình thường những thần tử này hay chua ngoa không nói lý lẽ, chỉ thích bàn luận về cái lợi và cái hại. 

             Nhưng mà trong những chuyện liên quan đến vấn đề đại nghĩa thì bọn họ lại rất dứt khoát. 

             "Ha ha ha, cuối cùng lão già này cũng nói được một câu dễ nghe!" 

             Tuyết Hoàng chưa kịp mở miệng thì Kiều lão gia tử đã đứng ngay bên cạnh cười nói. 

             "Chẳng qua lần này ta không đồng ý xuất binh." 

             Vẻ mặt Tuyết Hoàng lộ ra một tia nghi ngờ, không hiểu vì sao hắn lại nói như vậy. 

             Tạm thời không nói đến mối quan hệ giữa Kiều gia và Lâm Huyền mà chỉ dựa vào thân phận của Lâm Huyền thôi thì hắn cũng không nên nói những lời như thế. 

             Quả nhiên sau khi Kiều lão gia tử nói xong cả triều văn võ đều nhìn hắn với vẻ mặt nghi hoặc. 

             Nhất là những văn thần này, trong ánh mắt của bọn họ tràn ngập tức giận, giống như hận không thể xắn tay áo lao vào đánh nhau với Kiều lão gia tử ngay lập tức. 

             "Vì sao Kiều lão tướng quân lại nói những lời như thế?" 

             Thật lâu sau Tuyết Hoàng mới mở miệng hỏi. 

             Kiều lão tướng quân khẽ cười. 

             "Rất đơn giản, bởi vì cho dù chúng ta xuất binh thì cũng không thể giải quyết được vấn đề này." 

             "Thực lực của Lâm Vương các ngươi có thể không biết rõ nhưng các ngươi chắc chắn đều biết rõ thực lực của một võ giả cảnh giới Phá Phàm kinh khủng như thế nào." 

             "Lí Tinh ở bên cạnh Lâm Vương, nếu hắn không muốn mượn việc này để mưu hại Lâm Vương thì với thực lực của hắn hoàn toàn không có khả năng nhúng tay vào." 

             "Một trận chiến mà ngay cả cường giả Phá Phàm cũng không thể nhúng tay vào thì ngài cho rằng việc xuất binh thì có mang lại ý nghĩa gì hay không?" 

             Nghe Kiều lão gia tử nói như thế, Tuyết Hoàng nhíu chặt đôi chân mày. 

             "Hơn nữa mấy chục vạn quân Tuyết Ưng đang đóng quân ở trong Tuyết vực." 

             "Nếu đây là một trận chiến mà ngay cả đội quân Tuyết Ưng cũng không thể giải quyết được, như vậy cho dù ngài có phái ra hơn ngàn vạn đại quân thì cũng chỉ hy sinh vô ích mà thôi." 

             Trong lòng Tuyết Hoàng có chút bực dọc, rất lâu sau hắn mới nói. 

             "Chẳng lẽ chúng ta chỉ biết đứng nhìn Lâm Vương chiến đấu một mình thôi sao?" 

             Kiều lão tướng quân cười khổ, gật đầu một cách bất đắc dĩ. 

             "Xem ra trước mắt đây là chuyện duy nhất mà chúng ta có thể làm.'' 

             "Lâm Vương có thể chiến thắng được Băng Tuyết nữ vương hay không còn phải dựa vào thực lực của hắn." 

             "Nếu ngay cả đối phương mà hắn cũng không giải quyết được thì Thiên Tuyết Quốc chúng ta cho dù có điều động toàn bộ đội quân thì ta cho rằng cũng chẳng giành được một chút phần thắng nào." 

             Hắn vừa nói xong, tất cả mọi người đều im lặng. 

             Đây là lần đầu tiên mà họ cảm nhận được bản thân vô dụng đến như thế. 

             Những văn thần này vẫn ổn, sau những lời vừa rồi của Kiều lão tướng quân, bọn họ đã biết bản thân không giúp đỡ được gì. 

             Nhưng mà đối với những võ tướng này mà nói thì đây là một đòn giáng cực kỳ mạnh. 

             Không có ai sẵn sàng thừa nhận bản thân mình thua kém người khác, nhất là đối với những võ giả. 

             Nhưng bây giờ bọn họ lại không thể không thừa nhận Lâm Huyền mạnh hơn bọn họ rất nhiều. 

             Trận chiến này đã không còn chỗ để bọn họ có thể nhúng tay vào nữa rồi. 

             Một lúc sau, Tuyết Hoàng đang suy tư cũng thở dài một hơi, hắn mở miệng nói. 

             "Truyền lệnh xuống, toàn bộ quân đội Tuyết Ưng rút lui, giữ khoảng cách an toàn." 

             "Nếu chúng ta không giúp được Lâm Vương thì nhất định phải bảo vệ tốt chiến trường của hắn. Trước khi trận chiến chấm dứt thì không một ai được đi quấy rầy hắn!" 

             Phó tướng nhận lệnh, lập tức đem tin tức truyền đi. 

             ... 

             Lúc này ở Tuyết vực, trận chiến giữa hai người bọn họ đã đến hồi gay cấn. 

             Lâm Huyền thở hổn hển, trên trán Băng Tuyết nữ vương cũng lấm tấm mồ hôi. 

             Chiến giáp màu hồng đã bị vỡ không ít, cuối cùng cũng chỉ miễn cưỡng che được vị trí riêng tư chút xíu mà thôi. 

             Dường như quần áo trên người Lâm Huyền đã biến thành một mảnh vải rách. 

             Cuộc chiến có một không hai này đã giằng co suốt một ngày, cả hai bên đều không thể chịu nổi mức tiêu hao khủng khiếp này.  

             Dường như Vô Cấu Nguyên Khí trong cơ thể của Lâm Huyền đã dùng hết sạch, mặc dù hắn có thể cắn nuốt linh khí đất trời xung quanh nhưng cũng không thể chịu nổi. 

             Trái lại tình trạng Băng Tuyết nữ vương cũng không hề tốt cho lắm. 

             Nhưng mà cho dù bọn họ đã trở thành nỏ mạnh hết đà thì thực lực nổ ra cũng khiến người khác phải hoảng sợ. 

             Kiến trúc của Tuyết Vực đã không còn tồn tại từ lâu. Chúng không thể trốn khỏi vận mệnh bị đánh sập dưới sự tấn công của hai người bọn họ. 

             "Xem ra, hai người chúng ta khó có thể phân ra thắng thua.” 

             Trong tay Băng Tuyết nữ vương cầm trường tiên, cơ thể nàng hơi run rẩy. 

             Lâm Huyền còn dựa vào thanh trường kiếm được cắm xuống đất để giảm bớt sự tiêu hao không cần thiết. 

             "Ngươi là một đối thủ rất khó gặp được đấy .” 

             Băng Tuyết nữ vương nhìn Lâm Huyền với ánh mắt mang vẻ thưởng thức. 

             “Nếu nhà ngươi lại tiếp tục đột phá một cái cảnh giới nhỏ nữa thì ta hẳn sẽ không phải là đối thủ của ngươi.” 

             Lâm Huyền nở một nụ cười, Băng Tuyết nữ vương thưởng thức hắn, còn hắn làm sao mà không thưởng thức Băng Tuyết nữ vương cho được? 

             Có câu nói là “kỳ phùng địch thủ”. 

eyJpdiI6InF5YlRYYVhEV2ZxR0pmUXpXb3YzTkE9PSIsInZhbHVlIjoiZFB2UnBKT1lOUk1HZHRMeFVcL01HZnFlV1JOV0txWDk4VVY3dERzXC93VFwvaXJQZ0U4aityOG5BVjVvekZBMmF5aUpZRnVcLzlRZnlGUFd1OStXZDk2Nkh4NlVVNzNHZHFZMUdXN1hlY0hqM2RtU1dyemZHN2dXejNGUXk0TUhSVHdFK3ExSk1KaCtcL1wva01pcHU4OW5Zc0JEYlgyazZsRHpMVmNmM1phMEpXamgwcmluTnFVMGpTM3pCKzgyMjVoTktUaE9TV01CVlpjWlZSZmR5ekc3K2NaSjFhZVczcmo4MWdEanljY3pGYUFMMlJOb000bGhqZ1wvMjVzV3dtVnU4Y3pyU3NrOHo5MkczeUdVeklzZmVEdmFIQVFYeklGMGk4OFBLR3ZrcGlGNmJpOFB3TXFRWmlhMUQ3ZEpEQXRCaTAxIiwibWFjIjoiMDhlNmE0YWJjY2NmMGFkNTk1Mzc1NTVmYzFiZWVjZWJhNjg1ZmRjYjFjNWY0NGU4ZDBmNTE3NzQ1ODdlODExMiJ9
eyJpdiI6ImhIQmxBTEpxTGJJTnJWUmpPMlFraWc9PSIsInZhbHVlIjoiTUVPTDc3Z1wvWVN5Q2ZpQlpRdGppYk0zd1NUWGwyam5aUVVcL3FGcjJHckQ3MFVLekNSU2hcL0JPcmxDMzNwMWJVa2JObXRkOHZqU3lWRGR6MmxiV1dnMDBBeko1OGJqQVBxVnBZam1UVHNxOVFKN1dwSWluTTJVdUFvV1VDbFF4TlwvcmQ4bGJHSTdOekFsd1FKa1wvUWUwQURENTdRVGJjdVwvK2RwZ3QrSE1nQlJVaDlCWk84bEt4eCtWVlhYQ3FIaFZHVDVBZGthdmt3TmVpOE9YREdlV2JwTGxwWEZCZHhuc0hIQjJPenBYYmNqTDNPa1VGc2R3V0FMVHRcL0NqMG85SXFhRzJYanpQUGpmXC9zOUVhUXhmYTlmQT09IiwibWFjIjoiY2JmNDQwODQ4ZjhiOGRjNTllZTk3MmM3Mjc0ODJmMDc3Yjk3OTI2ZGY0ZWY1MjIyZGU2MGE1NWQ3Y2EyZDJiNiJ9

             
 

Advertisement
x