Hai người bọn họ bộc phát tất cả khí thế của mình ra ngoài mà không hề giữ lại một chút nào.
Thực lực của Lâm Huyền thì chắc chắn không cần phải bàn cãi rồi, ngay cả Kiếm Tôn trước mặt hắn cũng chỉ có nước bị giết mà thôi.
Nhưng thực lực của Băng Tuyết nữ vương thì ngược lại, việc này làm cho Lâm Huyền có đôi phần ngạc nhiên.
Tuy rằng cảnh giới của nàng không cao, Lâm Huyền có thể cảm nhận được rõ ràng rằng nàng cũng chỉ là một võ giả Phá Phàm tầng tám mà thôi.
Vô Cấu Nguyên Khí tu luyện từ Thần Đạo Công Pháp thì mạnh mẽ hơn nhiều so với các nguyên khí khác.
Thực lực của Lâm Huyền có thể đáng sợ đến mức như vậy cũng là nhờ sự tồn tại của Vô Cấu Nguyên Khí.
Có thể nói, thực lực của hắn còn mạnh hơn võ giả có cùng cảnh giới gấp mấy lần.
Từ khi Lâm Huyền bắt đầu tu luyện đến nay, chỉ cần là kẻ thù có cảnh giới tương đồng với hắn, hắn luôn lấy tư thế áp đảo để giành lấy thắng lợi.
Còn về việc sức mạnh hai bên ngang nhau? Chưa từng xuất hiện bao giờ!
Nhưng có điều, thực lực mà Băng Tuyết nữ vương phơi bộc lộ ra, chắc hẳn sẽ không đơn giản như một võ giả Phá Phàm tầng tám.
Lâm Huyền có thể cảm nhận được khí thế tương đương ở trên người nàng.
“Sao có thể như thế được?”
Lâm Huyền tỏ vẻ ngạc nhiên.
“Nàng tu luyện như thế nào chứ?”
Bản thân hắn có Thần Đạo Công Pháp và có thêm mấy lần đột phá đến tột cùng mới có thể sở hữu thực lực như bây giờ.
Thế nhưng, Băng Tuyết nữ vương dựa vào đâu mà được chứ?
Ý chí chiến đấu trong ánh mắt của Băng Tuyết nữ vương càng lúc càng sâu đậm, nàng nhìn Lâm Huyền, cánh môi anh đào khẽ hé mở.
“Ngươi rất mạnh!”
Lâm Huyền cười khẽ.
“Ngươi cũng thế!”
Hoặc có lẽ, đây chính là tinh tinh tương tích (Người có tính cách, chí thú, cảnh ngộ tương đồng thì thường bảo vệ, đồng tình, hỗ trợ cho nhau).
Hai người bọn họ đều là những cường giả vô địch có cùng cảnh giới, lúc này đây khi họ gặp được một kẻ địch khác có thực lực tương đương với mình, đương nhiên ý chí chiến đấu trong lòng sẽ bùng cháy hừng hực rồi.
“Đùng!”
Băng Tuyết nữ vương giơ tay lên, trường tiên gây ra một tiếng vang lớn trong không trung.
m vang dữ dội này đã nâng khí thế của cả hai người bọn họ lên đến đỉnh điểm.
“Rầm!”
Hai loại khí thế khủng bố va chạm lẫn nhau, chỉ trong nháy mắt tẩm cung được chế tác tỉ mỉ thế này đã bị hủy hoại.
Vụn sắt bay tán loạn, nhưng bất luận như thế nào chúng cũng không thể đến gần hai người bọn họ.
Tràng khí khủng bố này khiến cho Lý Tinh ở bên cạnh sợ hãi đến mức ngây người.
“Đây chính là kẻ địch mà Lâm Vương phải lo lắng sao?”
Lý Tinh nhìn Băng Tuyết nữ vương và nói với một giọng run rẩy.
Lúc này Băng Tuyết nữ vương đã lật đổ nhận thức của hắn về Tuyết Vực một cách triệt để.
Trước kia hắn vẫn cho rằng Kiếm Tôn của Huyền là cường giả đứng đầu của Tuyết Vực.
Nhưng mà mãi đến giây phút này hắn mới hiểu được rằng, suy nghĩ của bản thân mình nực cười đến nhường nào.
So với hai tên quái vật trước mắt đây thì thực lực của Kiếm Tôn cũng chẳng được coi là thực lực, hắn cũng chỉ giống như một đứa trẻ mà thôi.
“Kể cả pháo đài chiến tranh kia cũng không thấy nó có thể cản bước được Lâm Vương đến thế này.”
Lý Tinh cũng khiếp sợ với thực lực của Lâm Huyền.
Giờ phút này Lâm Huyền đã cho hắn cảm nhận được cảm giác áp bức mãnh liệt.
Dù hắn đứng cách chiến trường của hai người bọn họ ở một khoảng rất xa, nhưng khí thế đó vẫn khiến hắn không ngừng run rẩy.
Đây là cách dùng sức mạnh để ép buộc và chế ngự một cách tuyệt đối, dù hắn cũng là võ giả cảnh giới Phá Phàm, nhưng khi đứng trước mặt hai người Lâm Huyền bọn họ, Lý Tinh cũng không thể đứng thẳng lưng được.
Đến hắn còn như vậy thì quân đội Tuyết Ưng lại càng chịu không nổi.
Quân đội này được thành lập để chuyên bao vây và giết cường giả Phá Phàm, lúc này ngay cả đứng thôi cũng có chút khó nhọc.
“Truyền lệnh xuống dưới, tất cả mọi người rút lui ra cổng vào của Tuyết Vực.”
“Chiến trường nơi đây đã không còn dành cho chúng ta nữa rồi.”
Câu nói của Lý Tinh vừa dứt thì hắn đã dẫn đầu đoàn rút lui, và cẩn thận đánh giá hai người bọn họ trên chiến trường.
Sắc mặt của Băng Tuyết nữ vương trở nên lạnh lẽo, ngay lập trường tiên trong tay nàng hướng về chỗ của Lâm Huyền mà quật vào.
Tốc độ đó khiến cho con ngươi của Lâm Huyền không nhịn được co rút lại.
“Nhanh quá!”
Lâm Huyền hít một ngụm khí lạnh rồi lập tức giơ kiếm lên đỡ đòn.
“Vụt!”
Trường tiên đánh trúng thân Chân Long Kiếm, Lâm Huyền cảm giác cổ tay của mình tê rần.
Uy lực của một kích này đã vượt xa khỏi sự dự liệu của Lâm Huyền.
“Lực quy tắc, Phong quy tắc.”
Lâm Huyền nhíu mày.
Vào ngay lúc Băng Tuyết nữ vương giơ tay lên, nàng đã sử dụng Lực quy tắc ngay lập tức.
Chỉ nói riêng điểm này thôi thì ngay cả hắn cũng không thể làm được.
Tuy rằng Lâm Huyền khống chế rất nhiều Lực quy tắc nhưng nếu muốn dễ dàng thi triển như Băng Tuyết nữ vương thì hắn vẫn có chút không thoải mái.
Đây là một thiên tài chiến đấu!
Lâm Huyền có đánh giá như vậy.
Băng Tuyết nữ vương đúng thật là một thiên tài, có thể sử dụng Lực quy tắc như vậy đã là chuyện mà Lâm Huyền chưa bao giờ tưởng tượng được.
Lâm Huyền không dám khinh địch một chút nào nữa, hắn biết rằng chỉ cần hắn có bất cứ sơ hở nào thì rất có thể hắn sẽ phải chết tại chốn này.
Đối mặt với Băng Tuyết nữ vương hắn không chiếm được nhiều ưu thế.
Thần Đạo Kiếm Pháp!
Ngay lập tức Lâm Huyền huy động Lực quy tắc rồi xông đến Băng Tuyết nữ vương.
“Nếu ngươi đã dùng hai loại quy tắc, vậy ta đây cũng không coi thường ngươi nữa.”
Lực quy tắc!
Phong quy tắc!
Dưới sự trợ giúp của hai loại quy tắc này, thanh kiếm của Lâm Huyền càng trở nên khó nắm bắt.
Hắn thi triển thêm Thần Đạo Bộ Pháp, dùng hết khả năng để né tránh đòn roi của Băng Tuyết nữ vương.
Trong trận chiến này, Lâm Huyền đánh đến nỗi say sưa thích thú.
Đây là trận chiến mà hắn luôn khát vọng!
Thế lực tương đương với nhau!
Bất kể là Băng Tuyết nữ vương hay là Lâm Huyền, muốn đánh bại đối phương hoặc thậm chí là giết chết đối phương, đều cần phải trải qua một khoảng thời gian chiến đấu lâu dài.
Đây là một cuộc đọ sức giữa kỹ thuật và thực lực, bất kể là ai trong hai người bọn họ, cũng buộc phải có một người bại trận.
Trên Chân Long Kiếm lóe lên tia sáng rét lạnh, nó không ngừng chém ra những đường cong hoàn mỹ.
Nhưng mà Băng Tuyết nữ vương lại nhạy bén đến mức kỳ dị.
Những đòn công kích của Lâm Huyền rất ít khi đánh trúng nàng, mặc dù có đôi lúc hắn tung ra vào đường kiếm quang có thể phá gỡ được sự cản trở của trường tiên, thế nhưng cũng sẽ bị bộ chiến giáp kia ngăn lại.
Lâm Huyền thì ngược lại, tuy rằng hắn không có chiến giáp hộ thể, y phục trên người đã bị rách tươm và lộ ra vẻ chật vật.
Nhưng mà sau khi thi triển Bá Thể Thần Công, thân thể của hắn còn rắn chắc hơn so với chiến giáp.
Trường tiên quất lên người hắn chỉ để lại những dấu vết ửng đỏ, chứ không hề tạo ra vết thương nào cho hắn.
Ở phía xa xa, Lý Tinh và đám tướng sĩ quân đội Tuyết Ưng đã sợ đến mức ngây người rồi.
“Đây là trận chiến của cường giả sao?”
Lý Tinh ngây ngốc nói.
Rất lâu trước kia, có người từng nói rằng cường giả chân chính có thể địch lại nghìn vạn đại quân, lúc đó hắn còn chưa tin tưởng lắm.
Hắn là chủ tướng của quân đội Tuyết Ưng, đương nhiên hắn biết thực lực của quân đội Tuyết Ưng ra sao.
Dưới góc nhìn của Lý Tinh, bất luận võ giả nào từ cảnh giới thứ sáu trở xuống nếu như bị quân đội Tuyết Ưng bao vây đều khó tránh khỏi cái chết.
Nhưng mà hôm nay, suy nghĩ này của hắn đã bị đảo lộn rồi.
Với chiến trường trước mắt đây, bất cứ kẻ nào cũng không sống được!
Không nói tới hắn, cho dù quân trận của quân đội Tuyết Ưng, nếu như bọn họ có mưu đồ bao vây giết hai người kia cũng chỉ là mơ mộng hão huyền mà thôi.
Hai người bọn họ, có thể hủy diệt bất cứ quân đội nào, bao gồm cả mấy trăm vạn quân đội Tuyết Ưng ở đây.
Xem ra, trước đây Lâm Huyền có thể sống sót sau trận vây khốn của quân đội Tuyết Ưng, tuyệt không phải chỉ dựa vào sự che chở của tháp Vạn Kiếm đâu.
Nếu như hắn thật sự phát điên lên, thì cho dù quân đội Tuyết Ưng có thể bao vây giết chết hắn, đương nhiên bọn họ cũng sẽ phải trả một cái giá cực kỳ thảm khốc.
Lý Tinh không nhịn được mà rùng mình, ngàn vạn lần hắn cũng không ngờ được bản thân mình làm sao mà giao chiến với một con quái vật như vậy suốt mấy năm đến thế.
Thử nghĩ mà xem, nếu như Băng Tuyết nữ vương thật sự mặc giáp ra trận, vậy thì Thiên Tuyết quốc có ai có thể ngăn cản được nàng?
Lý Tinh? Hay là Kiều lão gia tử? Hay là những vị được gọi là cường giả trong hoàng thành?
Suy nghĩ rất lâu, nhưng hắn lại không nghĩ ra nguyên do vì sao lại vậy.
Đối với hai tên quái vật trước mắt đây thì cho dù có cả ngàn quân của không chống đỡ nổi!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất