Chương 514: Tẩm cung của nữ vương
Tôi lại là một mắt xích quan trọng nhất trong luyện chế binh khí, hơn nữa đây cũng là một mắt xích không thể thiếu được.
Luyện chế binh khí cũng giống như nung gốm sứ vậy.
Quá trình tôi luyện chính là để cho đất sét có được tính chất cứng rắn vốn có của đồ gốm sứ.
Nhưng mà một món binh khí mà chỉ có mỗi cứng rắn thôi thì cũng chẳng có tác dụng gì. Cho nên mới cần phải tôi lại, để cho binh khí trở nên bền bỉ hơn.
Cách làm này của Lâm Huyền là để cho khôi lỗi này bị tôi thép quá độ, khiến nó trở nên dễ vỡ hơn.
Khi nhiệt độ giảm mạnh, cho dù vật liệu luyện chế khôi lỗi rắn chắc cỡ nào cũng sẽ trở thành thứ không chịu nổi một đòn.
Cuối cùng, dưới sự nỗ lực của Bạch Linh Nhi, khôi lỗi đỏ bừng dần dần được làm lạnh, cuối cùng hành động của khôi lỗi cũng ngừng lại rồi.
“Răng rắc!”
Cuối cùng khôi lỗi kia cũng không thể chống đỡ thêm được nữa.
Trước thế tấn công của Bạch Linh Nhi, thân thể của nó nứt ra thành từng mảnh.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, gương mặt Lý Tinh tràn ngập vẻ kinh ngạc.
“Như vậy cũng được sao?”
Lý Tinh có phần cảm thấy trí óc của mình không đủ để dùng rồi.
Hắn vốn tưởng rằng Lâm Huyền sẽ phải trải qua một trận chiến gian nan vất vả lắm mới có thể phá hủy khôi lỗi này, có ai mà ngờ được rằng, hắn chỉ sử dụng vài thủ đoạn cực kỳ đơn giản đã có thể phá hủy một khôi lỗi được chế tác tinh xảo như vậy chứ.
Nhìn khôi lỗi khổng lồ như đẩy Kim Sơn đổ Ngọc Trụ (Miêu tả chi tiết toàn bộ quá trình quỳ bái, Kim Sơn và Ngọc Trụ không phải là đỉnh cao và trụ cột của thế giới tự nhiên, mà chỉ các bộ phận cụ thể của cơ thể con người: đầu gối và thắt lưng) rồi ngã xuống, rất nhiều tướng sĩ của quân đội Tuyết Ưng bao gồm cả Lý Tinh trong đó, tất cả bọn họ đều ngẩn ra.
Không có trận chiến thảm khốc, thậm chí Lâm Huyền còn chưa ra tay.
Chẳng qua chỉ dựa vào Phượng Hoàng Chân Hỏa và trận tuyết lớn ngập trời mà đã có thể giải quyết khôi lỗi này rồi sao?
Tất cả bọn họ đều cảm thấy dường như mình đang nằm mơ vậy.
Bạch Linh Nhi đáp xuống bên cạnh Lâm Huyền, trên mặt nó cũng tràn ngập vẻ hiếu kỳ.
Lâm Huyền quay đầu lại, nhìn sâu vào bên trong Tuyết Vực.
“Đi thôi.”
“Từ nay về sau, không còn Tuyết Vực nữa rồi.”
Lời vừa dứt, Lâm Huyền dẫn đầu đi vào bên trong Tuyết Vực.
Lúc này Lý Tinh mới bước ra từ trong nỗi khiếp sợ, hắn xoay người nối gót theo Lâm Huyền.
Nhưng sự dao động trong lòng hắn vẫn không có cách nào để xoa dịu, Tuyết Vực khiến cho Thiên Tuyết Quốc đau đầu thời gian dài như vậy, cứ thế mà biến mất rồi sao?
Chuyện này khiến hắn cảm thấy có chút không chân thực cho lắm.
Tiến vào bên trong Tuyết Vực, không cần Lâm Huyền ra lệnh chỉ huy, quân đội Tuyết Ưng đã bắt đầu trấn áp quân đội Tuyết Vực ở khắp mọi nơi rồi.
Huyền Kiếm đã bị tiêu diệt, Tuyết Vực cũng không còn nguồn sức mạnh nào giống như thế nữa.
Đám người Lâm Huyền đánh thẳng một mạch, trực tiếp đi đến tẩm cung của Băng Tuyết nữ vương.
Nhóm quần thần đang chầu ở bên ngoài tẩm cung, sau khi nhìn thấy Lâm Huyền, tất cả bọn họ đều không dám nói câu nào.
“Nữ vương của các ngươi đâu?”
Lý Tinh tiến lên phía trước, hắn lạnh lùng hỏi.
Một đại thần trong đó vội vàng chỉ chỉ về hướng cung điện sau lưng, hắn mở miệng nói.
“Nữ vương ở bên trong đó.”
Lý Tinh lập tức phân phó bắt toàn bộ những đại thần này lại.
“Ta đi bắt Băng Tuyết nữ vương ra đây.”
Hắn mở miệng nói.
Nhưng mà hắn còn chưa đến gần tẩm cung của Băng Tuyết nữ vương thì hắn đã cảm nhận được một luồng khí thế cực kỳ khủng khiếp.
Luồng khí thế kia bao phủ trên người hắn, thậm chí còn khiến cho hắn cảm thấy nhúc nhích cũng là một hy vọng xa vời.
“Chuyện này…”
Sắc mặt của Lý Tinh hết sức khó coi.
Dù nói thế nào đi nữa thì hắn cũng là một cường giả Phá Phàm, ấy thế mà người trong tẩm cung lại có thể dựa vào khí thế để áp chế bản thân hắn.
Thực lực kinh khủng thế này khiến hắn cảm nhận được cơn tuyệt vọng.
“Bắt ta? Ngươi cũng xứng sao?”
“Ngay cả khi các ngươi có là hoàng thân Tuyết, cũng không có tư cách nói như vậy đâu!”
Giọng nói lạnh lùng của Băng Tuyết nữ vương truyền ra từ trong tẩm cung.
Trên trán Lý Tinh túa ra từng giọt mồ lớn chừng hạt đậu, hắn vùng vẫy muốn thoát khỏi sự khống chế của Băng Tuyết nữ vương, nhưng bất kể có làm như thế nào cũng vô dụng.
Giữa hai người, quả thật sự chênh lệch về thực lực quá lớn.
“Lâm Huyền, ta muốn ngươi tự mình đến gặp ta.”
“Nếu ngươi không muốn bọn chúng chết một cách vô ích, vậy thì tốt nhất nên để cho bọn chúng đứng đợi ở bên ngoài chớ di chuyển. Còn cả Thủy Tổ Phượng Hoàng của ngươi, tốt nhất là cũng để lại bên ngoài đi.”
Lâm Huyền ngẩng đầu nhìn về phía tẩm cung của Băng Tuyết nữ vương, hắn do dự một chút rồi đứng dậy đi vào bên trong.
Hắn biết rất rõ rằng Băng Tuyết nữ vương không phải chỉ đe dọa thôi đâu.
Tuy giờ phút này Tuyết Vực đã không còn có thể cứu vãn được nữa, nhưng chỉ cần dựa vào một mình Băng Tuyết nữ vương đã có thể bằng với ngàn vạn đại quân rồi!
Cho dù là quân đội Tuyết Ưng dũng cảm thiện chiến, nhưng đứng trước mặt Băng Tuyết nữ vương cũng chỉ giống như tờ giấy mà thôi.
Sau khi tiến vào trong, Lâm Huyền lại nhìn thấy một cảnh ướt át.
Trong tẩm cung này có một bồn nước rất lớn, lúc này Băng Tuyết nữ vương đang ngâm nửa người ở bên trong.
Băng Tuyết nữ vương ngâm mình bên trong ao nước, dáng vẻ rất lười biếng.
“Ngươi đến để giết ta sao?”
Băng Tuyết nữ vương không e dè chút nào, nàng không hề để ý đến chuyện thân thể của mình bị Lâm Huyền nhìn thấy.
Lâm Huyền gật đầu, hắn tìm một chiếc ghế rồi tự mình ngồi xuống.
“Không sai.”
Băng Tuyết nữ vương thở dài một tiếng.
“Xem ra ta đã nhìn lầm rồi, không ngờ ngươi lại có được thiên phút như thế.”
“Nếu như ta có thể buông bỏ sự kiêu ngạo của mình, giết chết ngươi sớm hơn chút, có lẽ mọi việc đã khác rồi.”
Lâm Huyền không tiếp lời nàng.
Đúng thật là như vậy, nếu như Băng Tuyết nữ vương tự mình động thủ sớm hơn, vậy thì đã không có cảnh tượng bản thân hắn dẫn người đến sáp nhập Tuyết Vực rồi.
Với thực lực của Băng Tuyết nữ vương, Lâm Huyền của khi đó không có chút sức chống cự nào.
Cho dù có dùng đến hóa thân bên ngoài của mình cũng không có được năng lực tự vệ.
Nhưng mà, đây cũng chỉ là nếu như thôi.
Chẳng qua Băng Tuyết nữ vương là nữ vương, chính vì nàng không thể nào tự mình ra tay nghênh đón kẻ địch. Tuyết Vực có nhiều kẻ thù như vậy, nếu như mỗi một người đều cần Băng Tuyết nữ vương phải tự mình ra tay, vậy thì nàng không thể làm nữ vương được rồi.
“Có điều, ngươi muốn giết ta, cũng không dễ dàng như vậy đâu.”
Sắc mặt Băng Tuyết nữ vương trở nên lạnh lùng, nàng đứng lên từ trong bồn nước.
Một phong cảnh tươi đẹp cứ thế phơi bày trước mặt Lâm Huyền, trên thân thể trắng như tuyết không có một chút vết sẹo lồi nào, hai ngọn tuyết phong cao ngất càng chiếm đoạt ánh nhìn của người khác.
Kể cả tính tình của Lâm Huyền như thế, mà vào thời điểm nhìn thấy cảnh tượng trước mắt này cũng không khỏi ngây ngốc.
Trong trận quyết đấu giữa cường giả, cho dù chỉ thất thần trong nháy mắt cũng đã đủ để thay đổi thắng bại của trận chiến rồi.
Có điều, Băng Tuyết nữ vương cũng không có thừa cơ hội này mà ra tay.
Nữ vương này vừa cao quý lại kiêu ngạo, sau khi rời khỏi bồn nước nàng tự mình đi đến bên cạnh đó mặc y phục vào.
Y phục bằng lụa mỏng che lấp phong cảnh uyển chuyển kia lại.
Nàng lại xoay người, đi đến chỗ cái giá bên cạnh.
Đó là chiến giáp của nàng, một bộ chiến giáp màu hồng phấn được điêu khắc tinh tế tỉ mỉ.
“Bộ chiến giáp này cả đời ta chỉ mặc một lần, lúc đó ta đi tham gia đợt thí luyện cổ võ giả.”
“Hôm nay, là lần thứ hai ta mặc nó.”
Băng Tuyết nữ vương mặc chiến giáp vào, không còn giống với dáng vẻ cao sang trước đó nữa.
Lúc này nàng không còn là nữ vương của Tuyết Vực, nàng đơn giản chỉ là một chiến sĩ.
Nàng xoay người nhìn Lâm Huyền, sự giá lạnh trong ánh mắt dần dần biến mất, mà thay vào đó là ý chí chiến đấu.
“Ngươi rất mạnh, ta hy vọng ngươi có thể cho ta một trận chiến mãn nguyện!”
Lời vừa dứt, nàng với lấy binh khí của bản thân ở bên cạnh.
Đó là một trường tiên dài màu đỏ, nhưng nó lại rất phù hợp với khí chất của nàng.
Lâm Huyền đứng lên, hắn nắm chặt lấy Chân Long Kiếm ở trong tay.
Băng Tuyết nữ vương khác với những người khác ở Tuyết Vực, mãi cho đến bây giờ Lâm Huyền mới phát hiện, nàng cực kỳ đơn giản, chỉ là một võ sĩ.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất