“Tuyết Vực thật sự đã dồn hết tâm trí rồi.”
Lâm Huyền khẽ cười thành tiếng.
Hắn từng thấy trận pháp này trên núi trận pháp, trận pháp này được tạo thành từ rất nhiều trận pháp cấp bốn.
Có điều, trận pháp như vậy khó lòng mà phát huy được hiệu quả gì đáng kể khi đối mặt với Lâm Huyền.
Lâm Huyền từ từ tiến lên, không bao lâu sau đã phá hủy triệt để trận pháp này rồi.
“Những trận pháp này, còn yếu kém hơn so với tưởng tượng của ta.”
Lâm Huyền thấp giọng lẩm bẩm.
Thật ra chuyện này cũng không thể trách Tuyết Vực được, mà sự thật là tìm kiếm trận pháp sư cao cấp quá khó.
Đừng nói gì đến trận pháp cấp sáu, ngay cả trận pháp sư cấp năm cũng chẳng có bao nhiêu người.
Tuyết Vực có thể tạo ra một pháo đài chinh chiến đến mức này đã không dễ dàng gì rồi, chứ đừng nói chi đến việc hoàn thiện trận pháp trong đó.
Chất lượng không đủ, đành phải dùng số lượng để bổ sung vào đó.
Theo phương diện nào đó mà nói, uy lực của pháo đài chiến tranh này, quả thật nó có thực lực mạnh hơn so với Kiếm Tôn.
“Băng Tuyết nữ vương, ngươi còn có thủ đoạn nào nữa không?”
Sau khi Lâm Huyền hủy diệt tất cả trận pháp, hắn lớn tiếng nói.
“Hửm? Ngươi tự cao quá đó.”
Giọng nói của Băng Tuyết nữ vương vang lên.
“Một con ong cái kiến trước kia, thế mà có thể khiến ta tổn thất nhiều như thế, ta nhất định phải giết chết ngươi!’
Lâm Huyền mỉm cười.
“Đáng tiếc, ta đã không còn là con ong cái kiến trước đây nữa rồi.”
Băng Tuyết nữ vương lạnh lùng hừ một tiếng, hoàng cung xuất hiện sự thay đổi vô cùng lớn.
Toàn bộ hoàng cung, thế mà lại biến thành một khôi lỗi có kích thước cực lớn.
Khôi lỗi này cao hơn mười trượng, nó đứng ở nơi đó giống như một người khổng lồ vậy.
Lúc này, đừng nói là Lý Tinh, ngay cả đến Lâm Huyền cũng không thể nói nên lời.
So với người khổng lồ ở trước mắt, quả thật con người cũng chỉ được coi như con ong cái kiến.
“Lâm Huyền, giao cho ta đi.”
Nhưng vào ngay lúc này, đột nhiên giọng nói của Bạch Linh Nhi vang lên bên tai Lâm Huyền.
Lâm Huyền mở Thiên Tư Linh Phổ ra, Bạch Linh Nhi cũng từ đó mà xuất hiện.
Trong nháy mắt nó đã tiếp đất, hình dáng của Bạch Linh Nhi thay đổi.
Trong sự bao bọc của hai luồng tia sáng đỏ và xanh, Bạch Linh Nhi hiện ra bản thể của mình.
Thần Điểu Phượng Hoàng!
Mặc dù thân thể của Bạch Linh Nhi không to lớn như khôi lỗi, nhưng cũng đủ để khiến người khác chấn động.
Đặc biệt là Lý Tinh, hắn ở rất gần Bạch Linh Nhi, lúc này hắn đã bị Bạch Linh Nhi dọa đến nỗi ngây ngốc luôn rồi.
Gương mặt của Lâm Huyền tỏ vẻ vui mừng, xem ra trải qua một khoảng thời gian nghỉ ngơi điều dưỡng, Bạch Linh Nhi đã có thể khống chế được lực lượng trong cơ thể mình rồi.
“Rít!”
Tiếng kêu cao vút phát ra từ miệng của Bạch Linh Nhi, nó bay lên trời rồi vụt đến bên cạnh khôi lỗi.
Tuy rằng khôi lỗi rất hùng vĩ nhưng động tác của nó lại vô cùng cồng kềnh.
Bạch Linh Nhi dựa vào tốc độ của bản thân mà xoay vòng vòng chơi đùa với khôi lỗi.
Trong Tuyết Vực, sắc mặt của Băng Tuyết nữ vương tái xanh.
Sao nàng có thể không nhận ra con phượng hoàng này được cơ chứ? Trước đây, dưới sự bày mưu tính kế của nàng, con phượng hoàng này mới bị đưa đến Thành Thiên Đô.
Nhưng mà nàng không ngờ rằng, thần thú năm xưa dùng để đối phó với Thiên Tuyết Quốc, bây giờ lại đứng ở lập trường đối nghịch với bản thân mình.
“Hay cho một con thần thú, hay cho một tên Lâm Huyền!”
Sắc mặt Băng Tuyết nữ vương trở nên lạnh lùng, nàng cắn chặt răng mà gằn lên từng chữ.
“Ta sẽ tự mình ra tay giết chết các ngươi!”
Ngay vào thời điểm Bạch Linh Nhi xuất hiện nàng đã biết rằng, pháo đài chiến tranh không còn khả năng ngăn cản Lâm Huyền được nữa rồi.
Nàng đứng dậy, rời khỏi đại điện của mình.
“Nữ vương, muốn đi đâu ạ?”
Dưới đài, quần thần nôn nóng mà hỏi nàng.
Nhưng mà Băng Tuyết nữ vương lại lạnh lùng hừ một tiếng.
“Hoảng sợ cái gì chứ?”
“Đợi bổn vương tắm rửa thay y phục xong, đương nhiên sẽ ra tay giết chết bọn chúng!”
Tắm rửa thay y phục?
Chúng quần thần đang xôn xao đều ngây ngẩn người, đối đầu với kẻ địch mạnh, thế mà nữ vương lại định tắm rửa thay y phục sao? Tại sao lại như vậy chứ?
…
Bạch Linh Nhi vẫn đang chiến đấu với khôi lỗi khổng lồ kia, tuy rằng thân thể của phượng hoàng rất dũng mãnh, nhưng nếu so sánh với khôi lỗi to lớn này thì vẫn còn thua kém khá nhiều.
Cả người khôi lỗi đều được chế tạo từ kim loại hiếm, tuy rằng móng vuốt của Bạch Linh Nhi rất sắc nhọn nhưng cũng không thể nào xé nát nó được.
Quanh qua quẩn lại một hồi, mặc dù thân thể khôi lỗi chinh chiến kia mang đầy những vết thương, nhưng Bạch Linh Nhi lại còn chật vật hơn cả nó.
“Dùng lửa.”
Vào lúc Bạch Linh Nhi thúc thủ vô sách (có nghĩa là không còn cách nào khác, không thể trốn thoát, bó tay chịu thua), giọng nói của Lâm Huyền lại vang lên trong đầu nó.
Mặc dù Bạch Linh Nhi có chút nghi ngờ nhưng vẫn làm theo gợi ý của Lâm Huyền.
Phượng Hoàng Chân Hỏa nóng rực ùn ùn kéo đến, bao phủ khôi lỗi khổng lồ này vào bên trong.
Nhiệt độ khủng bố kia khiến cho toàn bộ băng tuyết xung quanh đều tan ra lộ ra nền đất bên dưới.
Phượng Hoàng Chân Hỏa khủng khiếp đến mức nào?
Dưới sự khống chế của Bạch Linh Nhi, ngọn lửa đó gây ra những vết tổn thương nặng nề với khôi lỗi.
Vậy mà khôi lỗi lại không hề mất đi năng lực hành động khi gặp phải nhiệt độ cao.
Nó không ngừng đấu tranh giữa biển lửa, hòng bắt cho được Bạch Linh Nhi.
Bạch Linh Nhi nhanh nhẹ lạ thường, vào thời điểm mấu chốt nó đều có thể tiến hành né tránh.
Không bao lâu sau, khôi lỗi kia đã bị thiêu đốt đến nỗi toàn thân đỏ phừng phừng, giống như sắp tan ra rồi.
“Không sai biệt lắm.”
Lâm Huyền khẽ mỉm cười.
“Đã đến lúc cho hắn hạ nhiệt rồi.”
Lần này Bạch Linh Nhi còn khó hiểu hơn.
Khôi lỗi này sắp bị nướng cháy rồi, Lâm Huyền lại yêu cầu nó hạ nhiệt cho khôi lỗi này, đây chẳng phải là uổng phí công sức sao?
Có điều Bạch Linh Nhi vẫn lựa chọn tin tưởng Lâm Huyền.
Nếu muốn hạ nhiệt cho khôi lỗi đang nung cháy này, cũng chẳng phải chuyện đơn giản.
Ngay cả băng tuyết nghìn năm không tan ở chốn Tuyết Vực này cũng không thể chịu đựng nổi nhiệt độ kinh khủng nhường ấy.
Nhưng đối với Bạch Linh Nhi mà nói, chuyện này tuyệt đối không phải là vấn đề khó khăn gì.
Nó có được sự truyền thừa của Tuyết Phượng Hoàng, nếu muốn nó tạo ra Bạo Phong Tuyết thì thật sự là quá đơn giản.
“Vù!”
Một cơn gió lạnh thổi về phía khôi lỗi, trong cơn gió rét đó, tốc độ đi lại của khôi lỗi rõ ràng chậm đi không ít.
Nhưng mà, đây chỉ mới là bắt đầu mà thôi.
Trên bầu trời, một đám mây đêm nhanh chóng thành hình, trên không trung bông tuyết rơi xuống như lông ngỗng.
Những bông hoa tuyết đó rơi xuống người khôi lỗi, rồi bốc lên từng luồng khói trắng, dường như trong nháy mắt tất cả đều bị tan ra.
Bạo Phong Tuyết lại càng trở nên điên cuồng, hoa tuyết rơi xuống bất tận, xung quanh khôi lỗi biến thành một mảnh trắng xóa.
“Lâm Vương, ngươi muốn làm cái gì vậy?”
Lý Tinh đứng cách đó không xa nhìn khôi lỗi, biểu cảm trên gương mặt vẫn không đổi.
Thân là một võ giả ở cảnh giới Phá Phàm, hắn cũng có hiểu biết đôi chút về việc luyện chế binh khí.
Tất thảy những hành động của Bạch Linh Nhi, ở trong việc luyện khí được xưng là tôi thép (nhúng kim loại nóng đỏ vào nước lạnh), hay còn gọi là tôi luyện.
Cách tôi luyện này sẽ càng khiến cho binh khí trở nên cứng rắn hơn.
Nhưng mà tôi luyện khôi lỗi rắn chắc hơn thì có lợi ích gì với Lâm Huyền chứ? Lẽ nào là hắn muốn giành lấy khôi lỗi này?
Lâm Huyền chỉ mỉm cười.
“Tôi luyện thích hợp, có thể luyện chế thành thần binh.”
“Nhưng mà, luyện chế thần binh nào chỉ cần tôi luyện thôi là đủ.”
“Quá cứng rắn thì dễ gãy!”
Câu nói này của hắn khiến cho Lý Tinh có chút khó hiểu.
Trên thực tế, Lâm Huyền xem khôi lỗi này như một món binh khí để luyện chế.
Toàn bộ cơ thể khôi lỗi đều được dùng vật liệu luyện khí để tạo thành, thêm nữa là thân thể khổng lồ của nó, mặc dù Lâm Huyền muốn hủy hoại nó từ bên ngoài cũng hết sức khó khăn.
Trong quá trình luyện chế binh khí, còn có một quy tắc khác nữa, gọi là tôi lại (kim loại, sau khi tôi, đốt nóng ở nhiệt độ thấp hơn rồi tôi lại)!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất