Nghe được câu nói ấy, gương mặt của Lý Tinh toát lên vẻ khiếp sợ.
Hắn đã từng tận mắt chứng kiến thực lực của Lâm Huyền, mạnh mẽ như Kiếm Tôn, ở trước mặt hắn thì chẳng có sức lực phản kháng nào cả.
Huyền Kiếm do Kiếm Tôn chưởng quản vẫn luôn là trụ cột của Tuyết Vực, hơn nữa bản thân Kiếm Tôn cũng là kẻ mạnh nhất chốn Tuyết Vực.
Giờ đây, Kiếm Tôn cũng đã chết rồi, lẽ nào Tuyết Vực còn có khả năng có cường giả nào sao?
“Người đang lo lắng điều gì sao?”
Lý Tinh mở miệng dò hỏi.
Lo lắng chuyện gì? Lâm Huyền ngẩng đầu lên, dõi mắt về chốn sâu xa trong Tuyết Vực.
“Băng Tuyết nữ vương.”
Lý Tinh run rẩy, hắn nghĩ tới nghĩ lui nhưng cũng không thể ngờ đến việc mối lo của Lâm Huyền lại là Băng Tuyết nữ vương.
Đối với Băng Tuyết nữ vương, Thiên Tuyết Quốc cũng có một loạt manh mối.
Tin tức từ mọi phương diện đều có thể chứng minh, Băng Tuyết nữ vương là một cường giả Phá Phàm. Nhưng mà, trước mặt đây là Lâm Huyền, cường giả Phá Phàm có thật sự vẫn được xem là cường giả sao?
Câu nói của Lâm Huyền khiến hắn có chút nực cười.
Lẽ nào thực lực của Băng Tuyết nữ vương còn mạnh mẽ hơn cả Kiếm Tôn sao? Điều này quả thật nực cười.
Nhưng mà, phản ứng của Lâm Huyền lại gián tiếp chứng minh suy nghĩ này của hắn.
Đúng vào lúc này, một bóng đen to lớn từ trên trời giáng xuống.
Bóng đen này không phải thứ gì khác, mà chính là hoàng cung Tuyết Vực.
Khóe miệng Lâm Huyền nhếch lên lộ ra nụ cười mỉm, thứ hắn chờ đợi chính là cái hoàng cung này!
Rất lâu trước kia, hắn đã được chiêm nghiệm uy lực của hoàng cung này rồi.
Đây là một khôi lỗi vô cùng to lớn!
Không giống những khôi lỗi chiến đấu thông thường khác, bình thường khôi lỗi này có hình dạng của một cung điện, chỉ khi nào Băng Tuyết nữ vương cần, nó mới biến thành một khôi lỗi tiến lên nghênh chiến.
Cũng chính khôi lỗi này mới khiến hắn cảm nhận được sự uy hiếp vô cùng mạnh mẽ.
“Đây chính là thứ khiến ngươi lo lắng sao?”
Lý Tinh cười khẽ.
Trước đây có hai vị cường giả Phá Phàm đột nhập vào Tuyết Vực, họ đã từng mang ra tin tức về khôi lỗi này.
Dưới góc nhìn của bọn họ, khôi lỗi cũng chỉ đến thế mà thôi.
“Vậy để ta đảm nhiệm việc tiên phong cho ngài.”
Lời vừa dứt hắn đã xông đến khôi lỗi kia.
Ban đầu, vào thời điểm hắn nhận được tin tức, hắn cũng cảm thấy khôi lỗi này có chút to lớn mạnh mẽ.
Nhưng mà sau khi suy ngẫm kĩ càng lại, hắn lại có cách nhìn nhận khác, đây có thể là có tiếng mà không có miếng chăng?
Dựa vào thực lực của Tuyết Vực thì không có khả năng sở hữu khôi lỗi cấp sáu.
Nhưng mà nếu là khôi lỗi chiến đấu cấp năm thì làm sao mà có khả năng sở hữu thực lực chiến đấu như vậy chứ?
Cũng chính vì vậy, Lý Tinh mới không chút lo lắng sợ hãi mà xông lên.
Lâm Huyền định ngăn cản hắn, nhưng suy đi nghĩ lại vẫn để mặc hắn đi.
Cho đến nay Lâm Huyền chỉ biết khôi lỗi hoàng cung này rất mạnh, nhưng hắn không biết rốt cuộc nó mạnh đến mức độ nào.
Để cho Lý Tinh đi thăm dò thực hư trước cũng là một biện pháp không tệ, ít nhất cũng tạo được một chút tự tin trong lòng mình.
Hoàng thành từ trên trời rơi xuống, bao phủ cả Lý Tinh vào bên trong đó.
Một cảnh tượng khủng bố nhường ấy khiến cho toàn bộ tướng sĩ của quân đội Tuyết Ưng đều hết sức hoảng sợ.
Trong khoảnh khắc nó đáp xuống đất, Hoàng thành liền hóa thành một tù giam, vây nhốt Lý Tinh ở bên trong.
“Đây là chính là hoàng cung của Tuyết Vực sao?”
Khóe miệng Lý Tinh lộ ra một nụ cười lạnh lùng.
“Xem ra, cũng chỉ đến thế mà thôi.”
Hắn nhìn tường thành bên cạnh, tuy những bức tường thành này đều được làm bằng vật liệu tinh luyện, nhưng chỉ cần hắn nắm được đầu mối then chốt, như vậy thì có thể phá hủy khôi lỗi này trong tích tắc.
Nhưng mà hắn còn chưa tìm ra, thì đột nhiên hắn nghe thấy tiếng chuyển động của móc xích.
Khi quay đầu nhìn lại, cửa lớn của một tòa cung điện kế đó mở rộng ra, hai mươi khôi lỗi đi ra từ đó.
“Đây…”
Sắc mặt Lý Tinh thay đổi.
Giờ đây hắn đã hiểu rõ vì sao Lâm Huyền lại kiêng dè như vậy rồi.
Toàn bộ hai mươi khôi lỗi này đều là khôi lỗi cấp năm, nếu như bọn nó hợp tác chiến đấu với nhau thì uy lực phát ra sẽ khiến người khác không tài nào tưởng tượng nổi.
Có điều lúc này đây, hắn đã không còn đường lui nữa.
Trừ phi đánh bại tất cả những khôi lỗi này, bằng không hắn sẽ không có khả năng nào tìm được cách thoát ra ngoài, chứ đừng nói chi đến việc phá hủy pháo đài chinh chiến này.
Bằng sức lực của một người mà đánh bại được hai mươi khôi lỗi cấp năm, nói thì dễ, lúc thật sự bắt tay vào hành động thì sự việc đã không còn đơn giản như vậy nữa.
Lý Tinh cố hết sức vật lộn với nhưng khôi lỗi chiến đấu này, cố gắng tìm cơ hội phá vòng vây thoát ra ngoài.
Đúng lúc này, Lâm Huyền đã vươn cánh bay lên phía trên hoàng cung.
“Chỉ thế này thôi sao?”
Lâm Huyền nhíu mày lại.
Hoàng cung phát ra uy lực như thế này không giống với dự đoán của hắn.
Tuyết Vực hao tâm tổn trí chế tạo ra một pháo đài chinh chiến, sao có thể thua kém hơn tháp Vạn Kiếm.
Nếu chỉ vài khôi lỗi cấp năm, vậy thì hoàng cung này cũng gần như hữu danh vô thực (có tiếng mà không có miếng) rồi.
Nếu như để cho Lý Tinh biết được suy nghĩ lúc này của hắn, không biết Lý Tinh sẽ có cảm tưởng như thế nào. Hắn đã dốc hết toàn lực để chiến đấu rồi, nhưng mà trong mắt Lâm Huyền thì cũng chỉ đến thế mà thôi.
Lý Tinh khốn khổ chống đỡ ở bên trong, dưới thế bủa vây của những khôi lỗi này, hắn dần dần rơi vào thế bất lợi.
Vào ngay lúc này, đột nhiên cung điện kế đó biến đổi.
Phía trên cung điện xuất hiện mấy nỏ tên cực kỳ lớn.
Vào lúc nhìn thấy những cái nỏ tên này, trong nháy mắt trái tim của Lý Tinh như lạnh đi.
Đương nhiên dựa vào thực lực của hắn, không khó để nhìn ra những chiếc nỏ tên này đáng sợ đến nhường nào.
Nếu như những nỏ tên này thật sự bắn trúng, cho dù hắn là cường giả Phá Phàm thì tính mạng vẫn gặp nguy hiểm.
Huống chi bên cạnh hắn còn có biết bao nhiêu khôi lỗi đang phối hợp chặt chẽ.
“Xong rồi!”
Trong lòng Lý Tinh chán nản.
Hắn nghe thấy tiếng chuyển động của móc xích, nỏ tên đã nhắm chuẩn về phía hắn rồi.
“Vụt!”
Tên đã rời dây cung, phát ra tiếng vang cực lớn.
Thậm chí tốc độ kinh hoàng kia khiến cho Lý Tinh không có ý định tránh né nữa.
“Leng keng!”
Ngay lúc đó, đột nhiên một âm thanh lanh lảnh vang lên bên tai hắn.
Những mũi tên kia, toàn bộ đều bị chém làm đôi.
“Lâm Vương…”
Quay đầu lại thì thấy Lâm Huyền đã ra tay cứu hắn.
Lâm Huyền không hề đáp lại, mà hắn lại xoay người hướng về phía những khôi lỗi cấp năm kia.
“Phịch phịch phịch!”
Với một anh thanh nhẹ, toàn bộ khôi lỗi kia đều bị Lâm Huyền tháo rời ra.
Lý Tinh ở bên cạnh nhìn thấy đến mức ngây người, những khôi lỗi khiến hắn không biết phải làm sao, thế mà đứng trước mặt Lâm Huyền lại không chịu nổi một đòn như thế.
“Đây là thực lực thật sự của Lâm Vương sao?”
Lý Tinh tự lẩm bẩm một mình.
Giờ đây, hắn đã hiểu được phần nào vì sao Kiếm Tôn lại thất bại nhanh chóng như vậy rồi.
“Nếu như pháo đài chinh chiến này được ta chế tạo nên, vậy ta sẽ làm thế nào đây?”
Lâm Huyền thấp giọng tự hỏi.
Khôi lỗi, nỏ tên, những thứ đó dùng để ứng phó với những người thường còn được.
Nhưng đối với cường giả Phá Phàm mà nói, những thứ này khó mà tạo được sự uy hiếp to lớn.
Nếu như Băng Tuyết nữ vương xuất ra pháo đài chinh chiến vào lúc này, vậy chứng tỏ, nàng cho rằng uy lực của pháo đài chinh chiến này còn đáng sợ hơn Kiếm Tôn.
“Pháo đài chiến tranh này là do Khôi Lỗi Thuật và trận pháp chế tạo nên, nếu như gặp phải kẻ địch mà Khôi Lỗi Thuật không thể giải quyết, vậy thì…”
“Vậy thì chỉ có thể dùng trận pháp để giải quyết mà thôi!”
Đôi mắt của Lâm Huyền sáng lên.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất