Chương 511: Quân vây bốn mặt 

             “Leng keng!” 

             m thanh vừa vang lên, trường kiếm thuận theo âm thanh đó mà đứt gãy. 

             Từ bên trong trường kiếm bay ra một luồng khói đen, nhìn qua thì có vẻ là Kiếm Hồn. 

             Lâm Huyền thầm than lên một tiếng, Kiếm Tôn cũng được xem là một vị cường giả, sao lại để một Kiếm Hồn khống chế trong lòng bàn tay như vậy chứ. 

             Nếu như lúc trước hắn cũng tu luyện theo Kiếm Hồn Khải Kỳ Lục, chỉ sợ hắn cũng sẽ rơi vào kết quả giống thế này. 

             Kết quả tốt nhất đó là hắn đã nghiền nát Kiếm Hồn thành công, sau đó Chân Long Kiếm trở thành một món đồ vô dụng. 

             Kết quả như vậy, tuyệt đối không phải là điều mà Lâm Huyền muốn nhìn thấy. 

             Lâm Huyền đang chuẩn hướng đến Tuyết Vực, đột nhiên hắn cảm thấy Chân Long Kiếm trong tay hắn đang không ngừng run rẩy. 

             “Thế này là có chuyện gì?” 

             Lâm Huyền khẽ nhíu mày. 

             Dường như Chân Long Kiếm đang giãy dụa, muốn thoát ra khỏi sự khống chế của hắn. 

             Lâm Huyền có chút lo lắng khi phát hiện ra điều này. 

             Chẳng lẽ, Chân Long Kiếm cũng giống như trường kiếm của Kiếm Tôn, cuối cùng cũng sẽ thoát ra khỏi tầm kiểm soát của hắn? 

             Nghĩ tới đây, Lâm Huyền đã cảm thấy đau đầu. 

             Nếu đúng thật là như thế, vậy thì có chút phiền phức rồi. 

             Suy ngẫm một chút, Lâm Huyền đưa ra quyết định. 

             “Vậy thì cứ đi đi.” 

             Lâm Huyền thầm than một tiếng, thả tay buông Chân Long Kiếm ra. 

             Nếu như đây là lựa chọn của Kiếm Hồn, vậy thì hắn cũng không cách nào ngăn cản được. 

             Trong nháy mắt, khi hắn vừa buông tay ra, Kiếm Hồn đâm thằng vào không trung và bay vụt ra ngoài, nhưng nó không vội vàng rời đi. 

             Chỉ thấy, Kiếm Hồn này bay đến bên cạnh thanh kiếm gãy kia, hấp thụ luồng khói xám xịt đó. 

             Nhìn thấy cảnh này, Lâm Huyền cũng phải sững người. 

             Đây là tình huống gì vậy? 

             Chẳng lẽ việc Kiếm Hồn trưởng thành cũng cần phải hấp thụ hồn lực? 

             Sau khi nuốt chửng Kiếm Hồn kia, Chân Long Kiếm phát triển rõ rệt hơn  nhiều. 

             Nó bay thẳng đến bên cạnh Lâm Huyền, một lần nữa trở về trong tay Lâm Huyền. 

             “Chủ nhân... Thật tốt.” 

             Đột nhiên một giọng nói vang lên bên tai Lâm Huyền. 

             Một nụ cười xuất hiện bên khóe miệng của Lâm Huyền, Chân Long Kiếm có thể tự sinh ra ý thức của bản thân nó, điều này đã khiến cho hắn có chút bất ngờ. 

             Chỉ có điều, việc này cũng không phải là một chuyện xấu. 

             Hắn thu Chân Long Kiếm về lại, nhảy lên rồi lao thẳng tới chiến trường. 

             Lúc này, đội quân Tuyết Ưng đã hoàn toàn nắm cục diện trong tay. 

             Mặc dù binh sĩ của Tuyết Vực vẫn còn đang liều chết để tấn công, nhưng mà thật sự thực lực của hai bên có sự chênh lệch quá lớn. 

             Dưới sự dẫn dắt của Lý Tinh, dường như đội quân Tuyết Ưng đã trở thành một con chim ưng oai hùng đang sải rộng đôi cánh thoải mái bay lượn trên cánh đồng tuyết bao la. Mỗi một nơi nó bay đến, cũng không có ai cản nổi! 

             “Kiếm Tôn đã chết, theo Lâm Vương tấn công Tuyết Vực, bắt giết Băng Tuyết Nữ Vương!” 

             Lý Tinh hô to. 

             Giọng nói của hắn truyền khắp toàn bộ chiến trường, trong nháy mắt tướng sĩ đội quân Tuyết Ưng trở nên hưng phấn hẳn lên. 

             Kiếm Tôn là ai? Người khống chế Huyền Kiếm, cũng là nhân vật thực quyền của Tuyết Vực. 

             Hắn là cường giả thứ hai của Tuyết Vực, đội quân Tuyết Ưng cũng biết rất rõ người này khủng khiếp đến cỡ nào 

             Nhưng mà chẳng phải một cường giả như thế vẫn chịu chết dưới kiếm của Lâm Huyền hay sao, đây là một chuyện khiến trong lòng của người vừa nghe trở nên vui mừng tột độ. 

             Trái lại về phía Tuyết Vực, tinh thần nhanh chóng trở nên ủ rũ. 

             Chủ tướng đã chết, vậy bọn họ còn lấy lý do gì để chiến đấu nữa chứ? 

             Ngay lập tức, bọn họ nhao nhao muốn đào thoát khỏi chiến trường. 

             Nếu như bọn họ lựa chọn tiếp tục chiến đấu, có lẽ còn có thể có một con đường sống. 

             Nhưng bây giờ, khi bọn họ lựa chọn chạy trốn, thì càng không có gì có thể ngăn cản được đội quân Tuyết Ưng. 

             Lý Tinh xông lên phía trước, dẫn theo đội quân Tuyết Ưng  lao thẳng vào trong Tuyết Vực. 

             ... 

             Lúc này, chiến báo liên tiếp được gửi vào bên trong Tuyết Vực. 

             Từ sau khi nhận được chiến báo đầu tiên, sắc mặt của Băng Tuyết Nữ Vương đã trở nên khó chịu vô cùng. 

             Đội quân Tuyết Ưng phản kích, đánh cho nàng một nhát khiến nàng trở tay không kịp. 

             Ai cũng biết, lý do Tuyết Vực có thể sánh ngang được với Thiên Tuyết Quốc nhiều năm như vậy ngoại trừ thực lực của bản thân, còn dựa vào lợi thế địa lý. 

             Ngay lúc đại quân của Thiên Tuyết Quốc áp sát biên giới, bọn họ chỉ cần lựa chọn cách thức án binh bất động (Thuật ngữ quân sự không được mô tả là tấn công hay phòng thủ, về cấp độ chiến lược hay chiến thuật nó có thể bao gồm cả hai) thì Thiên Tuyết Quốc không có cách nào đụng đến Tuyết Vực. 

             Mà bây giờ, Kiếm Tôn lại dẫn một đội quân lớn tiến ra ngoài nghênh đón đội quân Tuyết Ưng, như vậy chẳng khác nào tự dâng một miếng thịt màu mỡ đến trước miệng một con sói đói, thế thì sao đội quân Tuyết Ưng có thể kiềm chế được sự xúc động của mình chứ? 

             Những chiến báo sau đó càng làm cho sắc mặt của Băng Tuyết Nữ Vương trở nên khó coi hơn nữa. 

             Bỏ ra một cái giá đắt đỏ như thế, kết quả Lâm Huyền vẫn không chết, điều này khiến nàng cảm thấy vô cùng tức giận. 

             “Kiếm Tôn, đây là lời hứa hẹn của ngươi khi ấy đây sao?” 

             Mặt mũi Băng Tuyết Nữ Vương tràn đầy sự giận dữ. 

             Trên người nàng phát ra khí thế hết sức mãnh liệt, dưới sự tấn công của khí thế đó, toàn bộ những ai có mặt trên đại điện, đều ngã khuỵu xuống, không thể đứng dậy. 

             “Nếu như đội quân của ta xảy ra vấn đề gì, ta nhất định sẽ tự tay xử lý ngươi!” 

             Tiếng gầm giận dữ của nàng còn chưa kịp phát ra hết, thì có thêm một chiến báo nữa được truyền về. 

             Toàn tuyến đại quân hoàn toàn sụp đổ, Kiếm Tôn tử trận, Lâm Huyền đang trong tâm thế không gì có thể ngăn cản hắn dẫn theo đội quân Tuyết Ưng lao đến Tuyết Vực như tên bắn. 

             Sau khi nghe được tin tức này, không khí trên đại điện bất giác yên tĩnh như ve mùa đông. 

             Kiếm Tôn chết rồi? 

             Tất cả mọi người đang nghi ngờ không biết có phải mình đang nghe lầm không. 

             Thân là người mạnh nhất của Tuyết Vực, sao Kiếm Tôn có thể tử trận được cơ chứ? 

             Nhưng mà, khi binh sĩ kia lặp lại một lần nữa, bọn họ chỉ có thể lựa chọn việc tin tưởng. 

             “Kiếm Tôn chết rồi, chẳng lẽ ông trời đang muốn hủy diệt Tuyết Vực của ta hay sao...” 

             Dưới đài, có người thấp giọng nói. 

             Giọng nói của hắn mới vừa vang lên, Băng Tuyết Nữ Vương đã ra tay. 

             Bóng dáng của nàng hóa thành một vầng sáng, một chưởng đá người kia bay ngược ra ngoài. 

             Đại thần kia nằm trên mặt đất và run rẩy, sau đó thì không còn nhúc nhích nữa. 

             “Trẫm vẫn còn sống đây!” 

             Gương mặt của Băng Tuyết Nữ Vương như phủ một lớp băng, nàng lạnh lùng nói. 

             “Ngược lại ta muốn xem thử xem, rốt cuộc cái tên Lâm Huyền này có năng lực gì.” 

             “Tàn sát quân đội của ta, tiêu diệt Huyền Kiếm của ta, chém Kiếm Tôn của ta, ta nhất định phải băm hắn ra làm trăm mảnh!” 

             m thanh nặng nề vang lên, khi không trên người nàng xuất hiện thêm một bộ chiến giáp. 

             Nữ vương ngự giá thân chinh, đây là chuyện từ trước tới nay chưa từng có. 

             Trước đây, Huyền Kiếm có thể giải quyết bất kỳ kẻ địch nào, cho dù là đại quân của Thiên Tuyết Quốc áp đảo biên giới, Băng Tuyết Nữ Vương cũng chưa từng đích thân tham chiến. 

             Mà bây giờ, nàng đã mất đi phụ tá là Huyền Kiếm, chẳng khác nào là đứt mất một cánh tay đắc lực. 

             Một nữ vương cao quý như nàng đã phải lựa chọn việc đích thân lên chiến trường. 

             Lúc này, Lâm Huyền và những người khác đã đi đến lối vào của Tuyết Vực. 

             Khắp nơi xung quanh đều là băng tuyết, nếu như không phải thực lực của tướng sĩ đội quân Tuyết Ưng cũng không tệ, e rằng trên mảnh đất này quân số sẽ bị cắt giảm một nửa. 

             “Lâm vương, chúng ta đi vào chứ?” 

             Lý Tinh mở miệng hỏi. 

             Sau khi giải cứu người nhà của mình ra, Lâm Huyền nói gì hắn cũng một mực nghe theo. 

             Lâm Huyền nhìn Tuyết Vực, thật lâu sau đó lại chỉ lắc đầu. 

             “Tạm thời vẫn chưa thể tấn công.” 

             Lý Tinh ngạc nhiên, không hiểu hỏi. 

             “Vì sao chứ?” 

             Hắn không biết bên trong Tuyết Vực kinh khủng đến nhường nào, nhưng Lâm Huyền thì biết rõ mồm một. 

             Quả thật sức mạnh của đội quân Tuyết Ưng không có gì để bàn cãi, Lâm Huyền cũng có lòng tin tuyệt đối với bản thân hắn. 

             Nhưng dù sao hắn cũng cảm thấy, Tuyết Vực này không hề đơn giản như vậy. 

             Lúc trước hắn đã từng xâm nhập vào bên trong Tuyết Vực, được tận mắt  chứng kiến uy lực của Hoàng thành kia. 

             Lâm Huyền đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để thử suy nghĩ, nếu như hắn bị tòa hoàng thành kia trấn áp, thì hắn còn có thể trốn thoát được hay không? 

             Hắn suy nghĩ rất lâu, đáp án cuối cùng không được tốt cho lắm. 

             Chỉ cần ở trong Hoàng thành, Băng Tuyết Nữ Vương là người vô địch! 

eyJpdiI6Ijg2aUZsUGNmMVR3ODNZa3FsSnJoVGc9PSIsInZhbHVlIjoiOGZuNDVZWkFhN1JZM3hQYmQ1ZzlNdUxBdkxqa2JoTVc5eHNxTVwvVjVHQllkb0hDNGszZG5HMWk0VW5xUXZCRFphXC9SYjNQXC9LeDFoV0w4XC83aTFVajZ4ZitLTHpzOFljWU1zWjkwQ3NVQkpScEE0dDdhSVVlTXFpZVMxTmh3eHNkdWFCQjA4UkwzNjgxa2FQQlFMUG1XS2Rza0NYeHlTYUdUMmpsUnFjRE1WUEY3ZnJSdzFNdjZNTHh3aVM2ZWdqVEkwaEdxT0laQVwvQjR3WEJKS2R2MmljU1wvZVNNdzBxblwvdlRcLzJnTkxKNWhNdXRoeVpiaGpzcGM4N2djZXp0cWdBc2pFY2lRcmtCK21ibVBLRm51UDVrNVFPMUlDc3Nqd0VqTG5meTltWWY5R2lUVWV5NGtyUWJmOVdkWVFSTVwvUU5cL1c2XC8rcnUyYllPcGlvQXZ6S051TjFmNUVFU1FpT0pVa2VFM3pNMzJaK0ZYSnZaeFdyTXJzcjFiRjdRQndCUWsxTnJweGRxVjg2N0ZSa24wb2dsa1BZcjluMHFWSlpXNU9GSmwzZVZXbWRRNm5uUlNwNENUZURMekdDanNJOThRWWlxcjFBVXc5ZFptSElpS3RpRWJIS1JUeUZhTzRjcllzZVJHSURVMW1tTlBqZjM0QWhRUUNFNEtmcWMwaExNSkhFSU15QjhiSXBVU2xWQnBaNGZEXC9nPT0iLCJtYWMiOiIzZDhkZTExNzRkYTMyZWE5YmZkMDFkOGIzMGI4ODVjOWRjYmNiNjBjNDY0OTBlMzYxODRlYzhkNjJmZjg5MTRjIn0=
eyJpdiI6IktwV253SHRSOTZBTWh1R0ZsaTJNU1E9PSIsInZhbHVlIjoidXpERUJzQU0yeEVlZWRNeW9XN0VOTDlaQUdmS2JcL3MzVDFqSlhQQmFjMTBCOHVra0FjendnYXFObFBPSG8zVDFuNnhaUDZiWUhMMjhlckhGYnlTNnBST0l4ZXZpWERHNitcL2lQWkViWGE0VVZVSGdSdjIyZlpXbDJyeGwwckx5UjZpakI5UlpoV1F4NlJMXC80Z0FuTGdhQll3Qm9zWmlEdDVaUnpiWWhwVDZNRzMraGdVZ0NrZDRubnk1RCs2QndWbVwvYStmaVV3OWU5MlZucGx5bWdENUZFWmlka1ZoNWlkblN3S2VQdUtMKzd3eUNUa2RcL01tMFgyK0hkK1RTeWFsT1QxbjJxRlFxWWpIb21aZUVrTm9UMGFcL1A3dkU4WnNCR0hRdW5mbCs5bjQ9IiwibWFjIjoiZjhkZjJlZmQ5ZTkwNDMxOTM1MDFhMDg0ZjgzYTBjMWZhZjVmYmQxMzBjNTQ2ZjAyYWU0YTc3MmI4Zjg4YmQ4ZSJ9

             Lâm Huyền thấp giọng nói.

Advertisement
x