Đối với điều sai sót mà hắn không tính tới này, rất có thể sẽ trở thành mấu chốt để hủy diệt Tuyết Vực! 

             Nhưng mà, Kiếm Tôn vẫn không biết điều. 

             Đại quân quân đội Tuyết Ưng áp sát, Kiếm Tôn vẫn còn đắm chìm trong ý đồ thống trị của bản thân mình. 

             “Lâm Vương, khoảng hai ngày tới nữa, chúng ta đã có thể đến được Tuyết Vực.” 

             Trên đường đi, Lý Tinh tìm Lâm Huyền thảo luận. 

             “Người nhìn thử xem, chúng ta có nên bố trí mai phục gì đó không?” 

             Hắn biết rất rõ, mục đích chuyến đi này của quân đội Tuyết Ưng chính là Kiếm Tôn. 

             Nhưng mà dựa vào thực lực của Kiếm Tôn, làm sao có thể bị giết một cách dễ dàng được cơ chứ? Cũng chính là bởi vì như vậy, Lý Tinh mới có thể mở miệng dò hỏi. 

             Nhưng mà, Lâm Huyền lại lắc đầu. 

             “Trước kia các ngươi chiến đấu như thế nào, thì bây giờ cũng chiến đấu như thế đó, không cần thiết phải đi chuẩn bị.” 

             Lâm Huyền biết rõ, Kiếm Tôn đạt đến cảnh giới này, tuyệt đối sẽ không để quân đội Tuyết Ưng tùy tiện đánh chết. 

             Chuẩn bị quá nhiều, thì cũng đồng nghĩa với việc nói cho đối phương biết, chúng ta chuẩn bị xuống tay với ngươi, ngươi cũng chuẩn bị chiến đấu sớm một chút đi. 

             Hơn nữa, giết Kiếm Tôn, thật sự cần sự trợ giúp từ quân đội Tuyết Ưng sao? 

             Trước khi Lâm Huyền đột phá, quả thật hắn đã có kế hoạch như thế. 

             Mà bây giờ, hắn đã đạt được trình độ đến mức có thể bỏ qua mọi kế hoạch. 

             Mặc kệ Kiếm Tôn có vào cuộc hay không, Lâm Huyền cũng sẽ đánh đuổi chém chết! 

             Lý Tinh cũng không khăng khăng nữa, hắn mệnh lệnh xuống có đại quân tiếp tục tiến lên. 

             Hai ngày sau đó, quân đội Tuyết Ưng đã đến biên giới Tuyết Vực. 

             Kiếm Tôn thống lĩnh đại quân, hắn đang đứng ở biên giới Tuyết Vực chờ nghênh đón quân đội của mình. 

             Trên mặt hắn tràn đầy vẻ hưng phấn, ngay sau khi quân đội Tuyết Ưng xuất hiện, thì hắn không thể chờ thêm được nữa mà dẫn dắt đội quân tiến lên nghênh đón. 

             “Giết giết giết!” 

             “Giết giết giết!” 

             Rất nhiều tướng sĩ gầm thét hô vang, tức tốc lao về phía Kiếm Tôn. 

             Kiếm Tôn không một chút nghi ngờ, hắn cho rằng quân đội Tuyết Ưng đang muốn biểu đạt lực lượng của chính mình. 

             Nhưng mà, khi quân đội Tuyết Ưng đến gần hơn, bất giác hắn lại cảm thấy có chút gì đó không đúng. 

             Đội quân trước mắt này, sĩ khí của bọn họ cao quá? 

             Quân đội Tuyết Ưng bị Thiên Tuyết Quốc truy nã, thì sao còn có thể có sĩ khí hừng hực như thế được chứ? 

             Kiếm Tôn đã cảm giác được có cái gì đó không đúng, nhưng mà hắn lại không muốn đối mặt với hiện thực. 

             “Có lẽ, là Lý Tinh có đường lối dẫn dắt đội quân.” 

             Hắn lại ra lệnh cho đại quân giữ nguyên tư thế đứng yên tại chỗ, một mình đến gần quân đội Tuyết Ưng. 

             Đúng ngay lúc này, Lý Tinh lại cầm chiến kiếm trong tay, đi tới trước mặt đại quân. 

             “Giết!” 

             Theo tiếng gầm lên giận dữ của hắn, mấy chục vạn quân đội Tuyết Ưng dũng cảm lao về phía Tuyết Vực. 

             Nhìn thấy cảnh này, Kiếm Tôn hết sức ngỡ ngàng. 

             “Lý Tinh, ta thấy ngươi như bị điên rồi!” 

             Kiếm Tôn nổi giận gầm lên một tiếng. 

             Hắn xông vào trong đám quân đội Tuyết Ưng, muốn thỏa sức chém giết. 

             “Ngươi thật sự cho rằng, chỉ với quân đội Tuyết Ưng nhỏ bé liền có thể đánh giết được ta sao?” 

             Nhưng mà, không có ai để ý đến hắn. 

             Theo sự hướng dẫn của Lý Tinh, quân đội Tuyết Ưng thẳng thừng vượt qua hắn, đánh đại quân phía sau hắn. 

             Binh đối binh tướng đối tướng, Lý Tinh rất rõ ràng thân phận của mình. 

             Mặc dù hắn là chủ tướng của quân đội Tuyết Ưng, nhưng mà lúc này, hắn lại đóng vai là một tên lính quèn. 

             Trải qua thời gian dài, trong lòng hắn đang kìm nén một bụng oán khí. 

             Lúc bấy giờ, rốt cuộc một bụng oán khí này cũng có cơ hội được nổ  ra. 

             Hắn xông vào trong đám quân đội của Tuyết Vực, mỗi lần huy động chiến kiếm, đều sẽ lấy đi rất nhiều mạng người. 

             Đây hẳn là cảnh tượng hổ lạc vào giữa bầy dê! 

             Mỗi một tướng sĩ của quân đội Tuyết Ưng đều là cường giả, lúc này ở trước mặt bọn hắn, đội quân của Tuyết Vực không hề có lực đánh trả. 

             Mặc dù Kiếm Tôn đã khiến quân đội Tuyết Ưng bỏ ra cái giá không hề nhỏ, nhưng mà chỉ dựa vào lực lượng của một mình hắn, thì làm sao có thể thay đổi được chiến cuộc chứ? 

             “Tên điên, lũ điên các ngươi!” 

             Kiếm Tôn hoàn toàn không hiểu. 

             Lý Tinh dựa vào cái gì mà lại dám làm như thế? 

             Quả thật quân đội Tuyết Ưng vô cùng mạnh mẽ, nhưng mà chỉ dựa vào quân đội Tuyết Ưng, thì có thể tạo ra sóng to gió lớn được bao nhiêu được chứ? 

             Không nói đến những điều khác, chỉ cần cho hắn đầy đủ thời gian, vậy hắn ắt có niềm tin lấy sức của một mình hắn tiêu diệt hết toàn bộ quân đội Tuyết Ưng. 

             Đến lúc đó, cho dù quân đội Tuyết Ưng có thể tiêu diệt hoàn toàn toàn quân của đại quân Tuyết Vực, Lý Tinh và quân đội Tuyết Ưng của hắn cũng vĩnh viễn mất mạng trên cánh đồng tuyết này. 

             Chẳng lẽ hoàng thất của Thiên Tuyết Quốc đã điên thật rồi ư? Cuộc mua bán này, rõ ràng là Tuyết Vực có lời hơn tất cả. 

             “Không có cách nào khống chế được cục diện, cảm giác như thế nào?” 

             Ngay lúc Kiếm Tôn rơi vào trầm tư, đột nhiên sau lưng hắn có một giọng nói trầm đục. 

             Kiếm Tôn khẽ giật mình, ngay lập tức hắn quay đầu lại nhìn. 

             Song khi hắn nhìn thấy người này đang đứng sau lưng, thì vẻ mặt tỏ vẻ khó tin. 

             “Không thể nào có chuyện này được!” 

             Kiếm Tôn nhìn người trước mắt này, thất tha thất thểu lui về phía sau mấy bước. 

             “Không có gì là không thể nào xảy ra được.” 

             Người này không phải ai khác, chính là Lâm Huyền. 

             Lúc này, hắn cầm Chân Long Kiếm trong tay, lạnh lùng nhìn Kiếm Tôn. 

             “Ngươi năm lần bảy lượt thiết kế bày mưu muốn đánh giết ta, thì nên biết có một ngày sẽ phải trả giá thật lớn.” 

             Ban đầu chính là cảm giác khiếp sợ, trên mặt Kiếm Tôn lộ ra một tia tức giận. 

             “Vậy mà Lý Tinh lại phản bội ta!” 

             Nét mặt của hắn vô cùng dữ tợn. 

             Kiếm Tôn vẫn luôn cho rằng hắn nắm chắc thắng lợi trong tay, song khi Lâm Huyền xuất hiện trước mắt hắn, hắn mới biết được ý nghĩ của mình buồn cười biết bao nhiêu. 

             Tất cả âm mưu của hắn, vậy mà đều bị Lâm Huyền phá vỡ. 

             Nếu như Lâm Huyền không chết, vậy thì tất cả kế hoạch của hắn se tan tành mây khói. 

             Chỉ là có một điểm hắn không thể nào hiểu được, làm sao Lâm Huyền sao có thể sống sót trong trận vây công của quân đội Tuyết Ưng được cơ chứ? 

             Nhưng vào lúc này, đột nhiên hắn mở trừng lớn hai mắt, có vẻ như hắn đã nhớ ra được chuyện gì đó. 

             Thật lâu sau đó, bờ môi của Kiếm Tôn khẽ mấp máy, khó khăn lắm mới có thể tìm được giọng nói. 

             “Tháp Vạn Kiếm!” 

             Nghìn tính vạn tính, hắn lại không để ý đến điểm quan trọng nhất này, sau khi Lâm Huyền giết chết hết mấy người Cao Thiên bọn họ, lấy đi tháp Vạn Kiếm. 

             Mặc dù quân đội Tuyết Ưng có kinh nghiệm tác chiến phong phú, nhưng mà nếu muốn bọn họ đánh vỡ tháp Vạn Kiếm thì có đôi phần gây khó dễ cho người ta. 

             Mà chỉ vì một điểm sơ sẩy này, khiến cho tất cả kế hoạch của hắn cũng không còn khả năng tồn tại được nữa. 

             “Cố gắng lắm mới thoát được một kiếp, ngươi còn dám xuất hiện ở trước mặt ta sao?” 

             Kiếm Tôn gầm nhẹ một tiếng, sau đó lao vụt về phía Lâm Huyền. 

             Trước kia hắn không tự tay đối phó với Lâm Huyền, là bởi vì hắn có đầy đủ lòng tin đối với thủ hạ của chính mình. 

             Nhưng mà cú ngã ngoài dự tính của mấy người Cao Thiên bọn họ lại khiến cho hắn không thể không quan sát Lâm Huyền kỹ lưỡng hơn một lần nữa. 

             Lâm Huyền là một cường giả, cũng là một thiên tài! 

             Nhưng mà, cũng chỉ có thế mà thôi. 

             Phải nói Lâm Huyền có thể trưởng thành đến mức có thể đối đầu trở thành kẻ địch với hắn trong thời gian ngắn như vậy, hắn chắc chắn sẽ không tin tưởng vào điều này. 

             “Sâu kiến thì mãi mãi cũng chỉ là con sâu cái kiến mà thôi!” 

             Kiếm Tôn gầm thét, toàn thân hắn tỏa ra khí thế và sức mạnh hừng hực. 

             Với khí thế này, đã áp bức tất cả tướng sĩ quân đội Tuyết Ưng xung quanh lui về sau. 

             Kiếm Tôn rất mạnh là điều không thể nghi ngờ, sở dĩ hắn có thể ngồi ở trên vị trí hiện tại này, là bởi vì có thực lực mạnh mẽ kia. 

             Nói không phải khoe khoang một chút nào, nhưng nếu như không có hắn, cũng sẽ không có Tuyết Vực như bây giờ. 

             Cũng bởi vì như vậy, hắn luôn luôn có một sự tự tin gần như là mù quáng đối với thực lực của bản thân. 

             Hắn thấy, Lâm Huyền có mạnh như thế nào đi chăng nữa, cuối cùng chỉ là một kẻ yếu. 

             Nhưng khi hắn lao đến bên cạnh Lâm Huyền thì cảm nhận được uy lực khủng bố hơn như vậy. 

             Tình hình gì đây? 

             Trong lòng Kiếm Tôn có chút nghi hoặc. 

             Chẳng lẽ, Lâm Huyền đã dẫn theo trợ thủ của hắn tới đây sao? 

eyJpdiI6IjdKa3NzWUluNWFiVkk4dDdtVGh2UXc9PSIsInZhbHVlIjoiWExteWtoWEUyZlNDazh3RThBaXFISVA0YTErRE1McStxYlY5bDhhZjNFUjBOUGZtOTB1TmRJeGJuMnFQZmFFNEJrWjR1QnBQUTA0RFFuOERcL2pNMTdZOGtON3lTMEJWRUVUTEt0TkxcL2dQXC9nRmJhbytWWUNhOTM4cXZXQnB6eFpobFYxVVJsT01IYWNldTVyRnJxdUY4YzVDb3gzdWQ3dEZUc0dkOFBpNlY2dVpDaXBrRU45MTBlYkJKZmF3Z3NSMFdQeEg5cUs4M1V4aEhscTFTdktEbmpreUdJVWRWOWJKRW1zVE1tc05QRnJyanhlcGVpXC9EQkd1bnIzNm5zcmllWlwvaTR3WUJud3NnaDFwem9va044a2ZJTE44YUlRMWZlV0tDYkVUekJkbz0iLCJtYWMiOiJjOTVkYmZjODljNmQyMWU1YmFjMjdiOGU4OTk5Zjc4MDk1YjA4ZTE2MTA0MTRkNWY0OTExMzkxYzU0OWFkN2YyIn0=
eyJpdiI6InJYeU5MWERHM0dZeUl3WnNOYWhjRlE9PSIsInZhbHVlIjoiUjRya3lIWlY0SlViU20xc0NVc3l2ZW5LNHBCdGpFRzVUaXlJV29tdU01TjlUTzlsWktYMkhmQ2hNRE0remh6T1wvK0J6WW9qdDkxMGJidldJSXN3S1dWNWd5S3ZQTzY0UFlYZktwaDNrV053cHUrZVpMb0c0TTBXNWUzQlVKdlloNWVRZ21mMHRmWWFGZ0RJVXVzcHFRNld1ckt3cDVGMGFEZ0dJTmRxeDVCTVFCYTVHQmtLYU8rb3dKN1JRdDdLa0dJMVFGd0ZhYjhzTUpTS1ZcL0xQbVFpQUtBSldUT2lhRzdaNW9vbVFDeGNqalFrZ0RqSm54Mit2UFNJODBTaXRQMEZENU5obDdibHBSRCtDVzlDaDhCY2pRRmtOdVZ2cEZHQ09CekYzR3FxK0pzTzdSSWhRMlZISmdRZ3hlRjhiRWIxTTZpcXZWZ0VDa054TlNFcHpIZjIwWFhwU0pUU3NJVmFsT0xYMGUwTmRHcXVyWGhYSlR2TUI1QVZnY3NzcEwiLCJtYWMiOiIzNWJhYTk1MThkZTU0MmJiNjFjMzk1MzRiOGE4ZjcwMmE1YWMxZGMxZjhkNDIwMDk5YzU3NzBlOTc4ZjhiYzRmIn0=

             Lúc này, Lâm Huyền đang lạnh lùng nhìn hắn chằm chằm, sau lưng hắn hiện lên một bóng hình của một con rồng thật sự.

Advertisement
x