“Làm sao có thể như vậy được!” 

             Trên khuôn mặt của Kiếm Tôn chỉ toàn là biểu cảm không thể tưởng tượng nổi. 

             Sự kiêu ngạo của hắn xuất phát từ lòng tự tin đối với thực lực của chính bản thân mình. 

             Bởi vì hắn biết, bất kể như thế nào thì Lâm Huyền cũng không thể uy hiếp được hắn, cho nên hắn mới có thể làm kẻ chủ mưu đứng sau tấm màn. 

             Nhưng mà, lúc hắn phát hiện ra thực lực của Lâm Huyền đã vượt qua khỏi tầm kiểm soát của hắn, chỉ trong nháy mắt sự tự tin này không còn sót lại chút gì. 

             Mặc kệ hắn không muốn đối mặt hiện thực đến mức nào, thì Lâm Huyền của lúc này, cũng đã không còn là một kẻ yếu ớt mặc người nhào nặn như lúc trước kia. 

             Trên cơ thể Lâm Huyền dâng lên khí thế ngùn ngụt, so với khí thế của hắn còn đáng sợ hơn rất nhiều. 

             Mà điều này, cũng là một tín hiệu tỏ ý muốn giành lại quyền nói chuyện của Lâm Huyền. 

             “Ta đã nói rồi, không có chuyện gì là không thể xảy ra.” 

             Giọng nói vừa vang lên, Lâm Huyền giơ Chân Long Kiếm trong tay lên. 

             Thần Đạo Kiếm Pháp! 

             Lâm Huyền không hề sử dụng bất kỳ quy tắc nào, đây là trận đấu đầu tiên của hắn sau khi đột phá, hắn muốn thử nghiệm một chút xem thực lực của bản thân  đã đến mức nào. 

             Lúc này Kiếm Tôn cũng không dám khinh thường nữa, đối mặt với một kẻ địch có lực lượng ngang bằng với bản thân, hắn buộc phải dốc toàn sức lực để đối phó! 

             “Choang choang!” 

             Kiếm Tôn rút kiếm, và va vào đòn tấn công Chân Long Kiếm của Lâm Huyền. 

             Cú va chạm kinh khủng kia khiến hắn không thể không lui về sau vài chục bước. 

             Một cảnh tượng đáng sợ ế thế này, khiến cho Kiếm Tôn không khỏi hít thở thật sâu. 

             Thật là đáng sợ! 

             Sức mạnh của Lâm Huyền đã vượt xa hắn rất nhiều, chỉ vỏn vẹn một chiêu đã làm cho hắn cảm thấy rằng dường như một nửa cơ thể của hắn trở nên tê cứng. 

             Hắn dùng ánh mắt hoảng sợ nhìn Lâm Huyền, quả thật hắn không thể nào hiểu được vì sao sức lực của Lâm Huyền có thể kinh khủng đến mức như vậy. 

             Lâm Huyền thu kiếm lại, gật đầu hài lòng. 

             Nếu như vận dụng Lực quy tắc, như vậy Kiếm Tôn có khả năng bị trọng thương dưới một chiêu này của hắn. 

             Kiếm Tôn vẫn không biết hắn đang suy nghĩ cái gì, nếu không không biết Kiếm Tôn sẽ có cảm nghĩ như thế nào. 

             Sau lần đối chọi đầu tiên, Lâm Huyền dứt khoát từ bỏ việc sử dụng Chân Long Kiếm. 

             “Giết ngươi, tại sao phải cần dùng đến kiếm?” 

             Một nụ cười lạnh lùng hiện lên trên khóe miệng Lâm Huyền. 

             Nụ cười này của hắn, khiến Kiếm Tôn bắt đầu nổi giận. 

             “Ta thấy ngươi đây là chán sống rồi!” 

             Kiếm Tôn nổi giận gầm lên một tiếng, rồi xông thẳng tới. 

             Nhưng mà rốt cuộc là ai đang tự tìm đến cái chết, vẫn chưa thể nào nói trước được. 

             Tốc độ của hắn rất nhanh, chỉ mới trong chớp mắt, đã lao đến trước mặt Lâm Huyền. 

             Biểu cảm trên gương mặt của Lâm Huyền tràn đầy vẻ thú vị nhìn vào hắn. 

             “Huyền Kiếm Kiếm Tôn? Kiếm ý của ngươi là cái gì thế kia?” 

             Ban đầu ở trong Tháp Vạn Kiếm, Lâm Huyền đã có cơ hội thường thức qua kiếm ý của các vị Kiếm Tôn các thời đại. 

             Những người đó đều là cường giả, có điều không biết vị Kiếm Tôn của đời này sẽ có thủ đoạn gì đây? 

             Sau khi trận đấu chính thức, Lâm Huyền mới phát hiện ra chiêu thức kiếm của Kiếm Tôn có sự khác biệt rất lớn đối với các vị Chưởng Kiếm Sứ kia. 

             Chiêu thức kiếm của hắn, thiên biến vạn hóa! 

             Lâm Huyền cũng không tấn công trước mặt hắn, mà chỉ né tránh liên tục. 

             Nói về về việc biến hóa, thậm chí kiếm pháp này của Kiếm Tôn còn có sự biến hóa nhiều hơn Thần Đạo Kiếm Pháp. 

             Khi Lâm Huyền phát hiện ra điểm này, hắn cảm thấy có chút ngoài ý muốn. 

             Kiếm Tôn cũng được xem như là một cao thủ kiếm pháp! 

             Chỉ có điều, hắn cũng chỉ là một cao thủ mà thôi. 

             Bây giờ đứng trước mặt Lâm Huyền đây, thực lực của hắn như vậy, có lẽ còn chẳng còn được tính là một cường giả! 

             Trận chiến này không hề gây ra áp lực cho Lâm Huyền một chút nào. 

             Theo hắn thấy, bây giờ Kiếm Tôn chỉ là con tôm cái tép nhãi nhép thôi. 

             Ngược lại Kiếm Tôn càng đánh càng cảm thấy sợ hãi, hắn hoàn toàn không nghĩ tới thực lực của Lâm Huyền kinh khủng như thế. 

             Hắn đã dốc hết toàn lực ra tay, nhưng vẫn không thể khiến Lâm Huyền chịu một vết thương nào. 

             Với tốc độ khủng khiếp kia, cuối cùng hắn cũng cảm nhận được sự tuyệt vọng. 

             “Sao có thể như vậy được!” 

             Kiếm Tôn không muốn đối mặt với hiện thực. 

             “Ta đã đột phá đến Phá Phàm tầng bảy từ sớm, hắn dựa vào đâu mà có thực lực như thế?” 

             Nhưng mà cho dù hắn không muốn tin đến mức nào thì sự thật vẫn là sự thật. 

             Hắn dốc sức ra tay mà ngay cả việc đến gần Lâm Huyền hắn cũng không làm được. 

             Có thể thấy Lâm Huyền còn dư sức, thậm chí hắn còn không hề sử dụng bất kỳ võ kỹ nào. 

             Trải qua thời gian chiến đấu dài như vậy, Kiếm Tôn phát hiện ra một điều khiến cho người ta trở nên tuyệt vọng hơn. 

             Từ đầu đến cuối, thậm chí Lâm Huyền còn không hề sử dụng đến Lực quy tắc! 

             Hắn đã từng điều tra Lâm Huyền, trước kia  Lâm Huyền mạnh mẽ như thế là bởi vì hắn có Lực quy tắc quỷ dị kia. 

             Lúc trước, khi hắn đứng chễm chệ ở trên đỉnh cao, thì hắn đã có được năng lực giết chết một cường giả Phá Phàm, cũng dựa vào Lực quy tắc. 

             Mà bây giờ, hắn còn không sử dụng đến Lực quy tắc đã có thể dồn bản thân Kiếm Tôn vào tình trạng như hiện tại đây, quả thật điều này khiến cho người khác không biết phải làm sao. 

             “Con quái vật này quá đáng sợ rồi.” 

             Trong lòng Kiếm Tôn ngập tràn mùi vị đắng chát. 

             Hắn có chút hối hận vì đã khiêu khích Lâm Huyền, nếu như có thể lôi kéo một cường giả như thế từ sớm, có lẽ sẽ có một kết quả khác. 

             Có điều vào lúc này, mặc kệ trong lòng của hắn đang não nề đến cỡ nào, thì vẫn không thể giải quyết được vấn đề. 

             “Liều mạng thôi!” 

             Kiếm Tôn gằn giọng. 

             Đột nhiên thanh kiếm trong tay hắn xoay chuyển, tự rạch ra một vết thương trên cổ tay của hắn. 

             Máu tươi nhuộm đỏ lưỡi kiếm, khiến cho thanh kiếm này trở nên vô cùng quỷ dị. 

             “Tự Dưỡng Kiếm Hồn?” 

             Lâm Huyền lắc đầu. 

             “Không ngờ rằng, các ngươi lại thực sự xem Kiếm Hồn Khải Kỳ Lục như một loại bảo vật.” 

             Lúc trước hắn ở trong Tháp Vạn Kiếm có được Kiếm Hồn Khải Kỳ Lục, mà sau khi trải qua một khoảng thời gian xâm nhập nghiên cứu sâu xa, hắn lại phát hiện Kiếm Hồn Khải Kỳ Lục này có vấn đề rất lớn. 

             Dùng linh hồn của yêu thú để thay thế Kiếm Hồn, tất nhiên điều này sẽ mang lại uy lực rất lớn. 

             Nhưng mà việc này sẽ hình thành một khoảng cách giữa thanh kiếm này và chủ nhân của nó. 

             Nói nhẹ thì trong lúc chiến đấu, chiến kiếm sẽ không nghe theo lời của chủ nhân nữa. 

             Còn nếu như nói nặng hơn, thì điều này còn có thể sẽ dẫn đến việc phản phệ Kiếm Hồn. 

             Nhưng mà một Kiếm Hồn Khải Kỳ Lục như thế lại được Huyền Kiếm Lịch Đại Kiếm Tôn xem như là một loại bảo bối. 

             Ngay lúc Kiếm Tôn dùng máu của mình đến Tự Dưỡng Kiếm Hồn, Lâm Huyền đã biết, trận chiến này không có gì phải lo lắng. 

             Cho dù trong thời gian ngắn Kiếm Tôn có thể thể hiện ra thực lực khiến người khác khó có thể tưởng tượng được, nhưng cũng sẽ bởi vậy mà làm tổn thương đến chính mình. Phương pháp chiến đấu này đả thương được một ngàn kẻ địch, nhưng bản thân bị tổn hại đến tám trăm lần, việc này khiến Lâm Huyền cảm thấy đó như là một trò cười. 

             “Vụt!” 

             Trường kiếm trong tay Kiếm Tôn phát ra âm thanh vù vù. 

             Trong ánh mắt của hắn xuất hiện tia khát máu, hắn cầm trường kiếm trong tay xông về phía Lâm Huyền. 

             Minh Thổ Truy Hồn! 

             Kiếm ý của Kiếm Tôn đã trở nên khát máu hơn rất nhiều so với vừa rồi! 

             Trưởng thành trong hoàn cảnh giết chóc! 

             Kiếm Hồn của hắn cũng càng lúc càng trở nên điên loạn vô cùng và cũng trở nên khát máu rất nhiều. 

             Không biết chiêu thức kiếm của hắn đã ảnh hưởng đến Kiếm Hồn, hay là Kiếm Hồn đã ảnh hưởng đến chiêu thức kiếm của hắn. 

             Ngay khi Kiếm Hồn chưa tỉnh, thì dường như hắn cũng đã mất chính mình. 

             Giết chóc! 

             Hiện tại trong đầu hắn cũng chỉ có duy nhất một ý nghĩ này. 

             Giết chết Lâm Huyền đang đứng ở trước mắt, giết hết tất cả kẻ địch ở xung quanh! 

             “Đây là do ngươi tự chui đầu vào rọ.” 

             Lâm Huyền khẽ cười. 

             Kiếm của Kiếm Tôn sắp hạ xuống, nhưng Lâm Huyền không bối rối một chút nào. 

             “Đinh!” 

             Lâm Huyền duỗi một ngón tay ra và cản trường kiếm kia lại. 

             Trong nháy mắt, vẻ điên cuồng trên gương mặt của Kiếm Tôn chợt khựng lại, hắn ngơ ngác nhìn Lâm Huyền, xung quanh đầu hắn viết đầy chữ không thể tưởng tượng nổi. 

             “Làm sao…” 

             Hắn đã không còn nói ra lời được nữa rồi. 

             Là một Huyền Kiếm Kiếm Tôn, hắn có đủ lòng tin đối với thực lực của chính bản thân mình. 

             Song khi Lâm Huyền xuất hiện ở trước mặt hắn lại làm cho hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng vô cùng. 

eyJpdiI6IjNWYThxc1VaaG5Cb21sQnZldklsOFE9PSIsInZhbHVlIjoiMkV6bEdpYUxUc05ZRXpjbnBCVTRlcUFVVGlzbzZ5MjJiMjlkMFwvY3I2bmRVMHlSeUZtOWQ3cHVOdmphVjQyMGI1NkFvb3krZlAzekdScmtXKzR1cGxNNk5naUNvUlRLSnJsck9TU21YaVRcL3JoSWZqM09iWUs4VDJOaTAzdUx5MzhvYWpuQVNBa2Q5UTlWaXR2dWZCRUx5TTVVb1ZEclVLdUVCMDB6S1FOblNLNzZSaXVBR1UxSTB0UVNhQkpOc1NyemJSRTl4U2E0MTNFS3lXbHNcL1dERnlOZHkrSVQxMHFBU2V4dWROQnllbz0iLCJtYWMiOiJkMjI4ZjgwYTJmMTQ2M2ZjOTI3MWYyY2NmMGZkZDBmNTk0YjExNTI0MzdkYjgyNWI0ZTAxMjgyNmJkODNlNzU0In0=
eyJpdiI6ImVKRkE5UEtjUUFQMVVaempCNzdZUkE9PSIsInZhbHVlIjoiZE1ad2t0QXJQXC9aWFUzQzE0TGVHUktjVHhTdk1IcTBvTWVzY2QzWUpxN29MaHI2bVZwbkVqb3ZERGJwS3JSU2xERlM3K0R1YU13ZXI1SHhJcGxBeHlzcEtVbmhUa2o4VGVmTWFqbUpQMDluMUVRUkE4Y0NYd1lwaERmV1NFUHlpK3hDdG1wOFhBTFNcL0V4cHpIcTBHZVFMUm5FRms4emRmam50UzNXOTJOUXVxQ1JsM0JDTHhsd1J1UkdSSGtEb1ZOU3JSdkR4cUk2dHlIWUdBcHVzWmVNMU9icnVlaEg3YnFQZHF0b2hsZWtuR0c1WksyNUw2d0NPSTB1c3VFbVlueVNQNmM3dGJ3eThzaEVLdXdIeVVidz09IiwibWFjIjoiM2Q4ODEwMGQ2OWU2NWI4NmQ3MTI4MzVjZTk2YmZjOTZjZjE0Y2FlNDdhMmQxY2ZmOWExMTYzOTI4NWFlYjE5MCJ9

             Nhưng mà mỗi một lần trường kiếm vụt xuống, đều bị Lâm Huyền lấy nhiều loại phương thức khác nhau đón lấy.

Advertisement
x