Nếu như nói sự thay đổi trời đất do Lâm Huyền đột phá trước đây là một cơn gió bình thường, thì hiện tại đây có thể được coi là một vòi rồng. 

             Đó cũng không phải cách nói phóng đại, lấy Lâm Huyền làm vị trí trung tâm, xung quanh thật sự xuất hiện một cơn lốc xoáy vòi rồng. 

             Hoàn toàn được tạo ra do linh khí tập trung, cơn lốc xoáy vòi rồng này vẫn còn đang không ngừng mở rộng. 

             Một khi nó nổi dậy, sóng gió ngập trời! 

             Cách nơi đó trong vòng mấy trăm dặm, tất cả linh khí thiên địa đều điên cuồng nổi lên. 

             Và phạm vi này vẫn còn đang tiếp tục mở rộng. 

             Lâm Huyền khoanh chân ngồi giữa trung tâm lốc xoáy, nuốt chửng toàn bộ linh khí của thiên địa đến từ bốn phương tám hướng. 

             Nhìn khung cảnh như thế này, đội quân Tuyết Ưng đang đóng ở gần đó cũng phải ngạc nhiên. 

             “Đó là cái thứ gì vậy?” 

             Gần như tất cả tướng sĩ đều chú ý tới vòi rồng đang diễn ra cách đó không xa, nhưng mà, sau khi trải qua cảm giác bối rối thì bọn họ bắt đầu trở nên vô cùng hưng phấn. 

             Bởi vì vòi rồng này là hoàn toàn được cấu tạo từ linh khí của đất trời mà thành! 

             Thứ mà một võ giả tu luyện cần nhất là cái gì? 

             Không thể nghi ngờ gì hơn, linh khí của đất trời! 

             Cho dù là linh dược hay là đan dược, cũng chỉ là một kiểu quá trình biến tướng để nuốt chửng linh khí của thiên địa. 

             Sở dĩ võ giả cần phải sử dụng linh dược, đó là bởi vì chỉ với linh khí của thiên địa ở xung quanh không đủ để thỏa mãn đáp ứng nhu cầu cần thiết của bọn họ trong quá trình tu luyện. 

             Mà bây giờ, bọn họ không cần vì thế mà lo lắng nữa. 

             Linh khí phong phú của trời đất đang ở xung quanh, dường như đã sắp kết thành thực chất, thậm chí thứ đấy còn có hiệu quả kinh khủng hơn rất nhiều so với việc bọn họ hấp thụ linh dược. 

             Hơi giật mình một chút, nhưng lúc này bọn họ đã vội vàng ngồi xuống khoanh chân bắt đầu tu luyện. 

             Tất nhiên Lý Tinh cũng phát hiện có vấn đề ở trong chuyện này, hắn lập tức truyền lệnh xuống cho toàn quân, bắt đầu tu luyện ngay tại chỗ. 

             Quân đội Tuyết Ưng là mệnh căn (gốc rễ của vận mệnh con người) của hắn, nếu như thực lực của những tướng sĩ này có thể lại đột phá thêm được nữa, vậy đương nhiên đó là một chuyện tốt nhất trên đời này. 

             Ánh mắt của hắn rất phức tạp nhìn vào sâu trong ngọn núi, người khác có thể không biết, nhưng hắn lại biết rất rõ động tĩnh này là do ai gây ra. 

             “Kiếm Tôn, đây có thể là quyết định sai lầm nhất của cả cuộc đời này của ngươi!” 

             Lý Tinh cười với vẻ khinh thường. 

             “Chọc vào kẻ địch như Lâm Vương đây, e rằng Tuyết Vực sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này!” 

             Đây không có nghĩa là hắn đã quá coi trọng Lâm Huyền, mà khi trải qua khoảng thời gian tiếp xúc này, thì đây là trải nghiệm thắm thiết nhất của hắn. 

             Phía trước, các binh sĩ phụ trách điều tra đang chạy trở về. 

             Trên mặt bọn họ ngập tràn vẻ sợ hãi. 

             “Lâm Vương... Còn sống.” 

             Trong nháy mắt, dường như tin tức này đã bắt đầu truyền khắp toàn quân. 

             Hai chữ Lâm Vương này có ý nghĩa như thế nào, tất nhiên là bọn họ hiểu rất rõ ràng. 

             Quân đội Tuyết Ưng đi đến đâu làm việc gì cũng đều vô cùng thuận lợi, nhưng khi giáp mặt với Lâm Huyền thì cắm đầu ngã nhào. 

             Lâm Huyền vẫn còn sống? Ngay lập tức bọn họ dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn Lý Tinh. 

             Khóe miệng Lý Tinh lộ ra nụ cười mỉm. 

             “Lâm Vương, ngươi vì ta mà bày ra một thế cờ hoàn mỹ như thế, nếu như ta vẫn không thể hoàn thành được việc này, vậy thì ta cũng không mặt mũi nào tiếp tục giữ vị trí chủ tướng của quân đội Tuyết Ưng nữa. 

             Ngay lập tức hắn đứng bật dậy, đứng trước mặt các binh sĩ vận hết nguyên khí hô to. 

             “Không sai, Lâm Vương chỉ giả chết!” 

             “Huyền Kiếm vì muốn giết hại Lâm Vương, đã mua chuộc ta.” 

             “Còn bản thân ta cũng đã động lòng, ngay khi ta dần dần mất kiểm soát, chính Lâm Vương đã kịp thời níu kéo ta lại để ta có thể mau chóng kìm cương trước vực thẳm (khi đến bên bờ của sự nguy hiểm thì biết tỉnh ngộ).” 

             “Lần giả chết này, do Lâm Vương đích thân sắp xếp.” 

             “Kiếm Tôn đã bắt cóc nương tử và già trẻ trên dưới trong gia đình ta, buộc ta phải làm chuyện sai lầm.” 

             “Bây giờ, Lâm Vương cho ta cơ hội để ta có thể đền tội!” 

             “Xông đánh Tuyết Vực, chém chết Kiếm Tôn!” 

             Chém chết Kiếm Tôn! 

             Câu nói này vừa dứt, dương như tất cả mọi người đều cảm thấy nhiệt huyết sôi trào. 

             Là đội quân tinh nhuệ nhất của Thiên Tuyết Quốc, có thể nói quân đội Tuyết Ưng được sinh ra để dành cho các cuộc chiến đấu. 

             Còn kẻ địch lớn nhất của bọn họ là Tuyết Vực. 

             Có lẽ cái tên Kiếm Tôn này đối với những người khác mà nói là một điều bí mật, nhưng mỗi một tướng sĩ của quân đội Tuyết Ưng ai cũng đã từng nghe qua cái tên này. 

             Bởi vì kẻ mang danh xưng ấy chính là kẻ địch nguy hiểm nhất của tất cả bọn họ! 

             Khi bọn họ bị truy nã, bọn họ đều có ít nhất một lần cho rằng bản thân đã không còn cơ hội tiếp tục lên chiến trường nữa rồi. 

             Mà bây giờ, Lý Tinh lại nói với bọn họ, tất cả những việc trước đây đều là giả. 

             Điều này làm sao có thể không khiến bọn họ xúc động cơ chứ? 

             “Diệt Tuyết Vực, chém Kiếm Tôn, giam cầm Nữ Vương!” 

             “Diệt Tuyết Vực, chém Kiếm Tôn, giam cầm Nữ Vương!” 

             “...” 

             Tất cả mọi người đều hưng phấn đồng lòng hô to. 

             Lý Tinh hài lòng nhẹ gật đầu, đây là bầu không khí mà hắn muốn. 

             quân đội Tuyết Ưng bất khả chiến bại, đều nhờ vào việc có khí thế một đi không trở lại này. 

             Có khí thế như thế, còn lo gì chuyện không thể đánh phá Tuyết Vực? 

             Sau khi phát tiết hết lửa giận trong lòng xong, Lý Tinh cho bọn họ tiếp tục tu luyện. 

             Đây là cơ hội ngàn năm mới có một, nếu như bỏ qua, đối với quân đội Tuyết Ưng mà nói sẽ là một sự tổn thất cực kỳ to lớn. 

             Lâm Huyền đột phá kéo dài đến ba ngày ba đêm, trong vòng ba ngày nay, hầu như tất cả tướng sĩ đều thu hoạch được ít nhiều. 

             Thậm chí, có không ít người trong bọn họ đã đột phá đến cảnh giới tiếp theo. 

             Cho dù có những người vẫn chưa được đột phá, nhưng cũng đủ khiến cho cảnh giới của bản thân bọn họ trở nên vững chắc hơn. 

             “Thực lực của Lâm Vương, rốt cuộc đã đáng sợ đến cỡ nào?” 

             Lý Tinh lẩm bẩm một mình. 

             Ngay lúc Lâm Huyền tạm gác việc tu luyện đi đến trước mặt hắn, thậm chí còn làm cho hắn xúc động đến mức không nhịn được muốn quỳ lạy. 

             Lâm Huyền của lúc này, khiến hắn có một cảm giác không dám ngẩng đầu nhìn thẳng. 

             “Tham kiến Lâm Vương!” 

             Lý Tinh dẫn đầu toàn quân quỳ xuống. 

             Rất nhiều tướng sĩ quân đội Tuyết Ưng cũng nhao nhao quỳ xuống theo. 

             Lâm Huyền gật đầu, ra hiệu cho bọn họ đứng dậy. 

             “Kế hoạch thế nào rồi?” 

             Lâm Huyền đi đến bên cạnh Lý Tinh, mở miệng hỏi. 

             Lý Tinh nhếch miệng cười một tiếng. 

             “Kiếm Tôn đã phái người có ý đồ muốn thử liên lạc với chúng ta, nhưng mà bọn họ còn không có cơ hội tìm ra tung tích của chúng ta.” 

             “Có điều, ba ngày trước, trong lúc người tu luyện, phó tướng của ta đã chủ động lấy được liên hệ với bọn họ.” 

             Lâm Huyền gật đầu. 

             Lý Tinh làm chủ tướng của quân đội Tuyết Ưng, vẫn có thể đưa ra quyết sách. 

             “Vậy thì lên đường đi, mục tiêu, Tuyết Vực!” 

             Lý Tinh gật đầu, lập tức truyền lệnh xuống toàn quân. 

             Lúc này quân đội Tuyết Ưng, có sự khác biệt cực kỳ lớn về khí thế. 

             ... 

             Tuyết Vực, phó tướng của quân đội Tuyết Ưng đã gặp được Kiếm Tôn. 

             Hắn trực tiếp chuyển đạt ý nguyện của Lý Tinh, nói muốn dẫn dắt quân đội Tuyết Ưng thâm nhập vào Tuyết Vực. 

             Kiếm Tôn vui mừng, lập tức gật đầu đồng ý. 

             Nhưng mà, phó tướng lại đưa ra một yêu cầu, đó là muốn Kiếm Tôn mang theo đội quân của mình, dùng lễ nghi tối cao nghênh đón quân đội Tuyết Ưng. 

             Đối với một yêu cầu mà Lý Tinh đưa ra này, Kiếm Tôn cũng không nghi ngờ gì. 

             quân đội Tuyết Ưng xứng đáng được thực hiện lễ nghi tối cao này, mặc dù lúc này quân đội Tuyết Ưng rất nghèo túng, nhưng vẫn là một đội quân đẳng cấp. 

             Cho dù bọn họ đánh chết Lâm Huyền, phải gánh vác tiếng xấu thiên cổ trên lưng, cũng không thay đổi được sức chiến đấu của bọn họ. 

             Nếu như có thể thu nhận được quân đội Tuyết Ưng, vậy thì Tuyết Vực sẽ ngày càng kiêu ngạo hơn. 

             Lúc này, Kiếm Tôn đã không ngần ngại đồng ý, triệu tập đội quân, chuẩn bị nghênh đón quân đội Tuyết Ưng đến. 

             Kiếm Tôn là một người rất thành công trong lĩnh vực chơi chiêu trò xảo trá, hắn ép buộc Lý Tinh đi vây giết Lâm Huyền, chủ yếu là bày một cái bẫy. 

             Nếu như Lý Tinh thật sự đánh chết Lâm Huyền, như vậy cũng chỉ có hai kết cục. 

             Thứ nhất, Lý Tinh bị hoàng thất Thiên Tuyết Quốc xử tử, quân đội Tuyết Ưng sẽ phải nghênh đón một trận thay máu. 

             Đến lúc đó, Tuyết Vực có thể thừa dịp quân đội Tuyết Ưng như rắn mất đầu, triển khai phản kích. 

             Thứ hai, Lý Tinh mưu phản Thiên Tuyết Quốc, bị Tuyết Vực thu nhận dưới trướng. 

             Nếu là như thế, vậy hắn càng có thể dẫn theo quân đội Tuyết Ưng, đánh bại Thiên Tuyết Quốc. 

             Cho dù Thiên Tuyết Quốc thật sự không truy cứu trách nhiệm đối với Lý Tinh, vậy thì Lý Tinh cũng đã giúp hắn giải quyết một cơn đại họa trong đầu. 

eyJpdiI6ImVybmExWU1SR1V4T0NiMktBQUFcL1V3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IkRMR3NnT1ZmN2Z3c2VWM1FCY2VVUlgyM3I3amk3aGN3Y1NVRW9UQnErU0VmSjBwSFljd0pmSnhBU1lWU3Z2YjdPVnBWTFpVc2twUGVkTVhCUkVRd0JBM3RQK294R0Fhb04rZWZkV0FBNWlpNFpwUFdjaXZLejZRc1lya01UM29FK2w1RHpjMzEwZVIxc3BoWFVkYTFCVTV3N2g4SlBZQTBHU0RjSGxWajlkRXhyNmRuOGZuRnlDYzVMMGZ2VFwvcWpVV1NHTUlpaW4wQ1hlV0tQNWlcLzhYcWRwWWtpNnErQXpETjcwNnlWXC93NFhjTUdJaHcxbjVobDRXaVg3RjcwUHJyc2h1Vkk1bEpsZE14R1lqbHBRTXpnQjZxbUpTaGJrM0Y1OGl2TkpyOHMxTU1Vd3NjRTB2MDVCdUdNUUJnV1FGeThhdVVDVnlrbDg0RTdEWkl3c0hNZzhUSFhNcG9tODlxdlwveHdoZ3BTRlk9IiwibWFjIjoiNjM1YjUxOWRmZDkxNmRiMDk5ZjA1ZDAwZTgwNTgxMGY2NjA5MGU1OWI4YjRkODVmYjhkYjYwYzFlYzUyYTZhZiJ9
eyJpdiI6Ijk3R0hqdW40a0R5bVRwQW1nb1NaWlE9PSIsInZhbHVlIjoiMHplSDVLWGlvMmZRM0dDZzJsN1dBeHlNY3ZHd1B1b2ppbVJZd2dsb2RtXC9GR2FMQkswSVUrUkJKRDVzSVZxdEE1TXdCaGI4ZlZWUjdrY1FcL1hla1FPTkhlaXRPTUFmd1JiTllCN2I3SkkxZDlqV0p0dkZxTXJYY2hoQUx0XC83dVlsbGFIbEpnTXBmaDFsajU1R3drREFrMXFKczMxVzhyMnRPVGRreGhiNVRmSFlET3B0UEdySTBMa25hS1hJcmtrZmkwMkZpQlp4aEltd2M3czJBWTVZQVc2QzdPRUk1NnpNaFduNjFkQTRlV2ZhSjJlMnUxZEtHZ1VwXC9Pa1poNnMiLCJtYWMiOiJlZDU5NTkwY2QyZmIzYmYyNjgyYWY3MjQ5NjMxMWRhYzk3ODI5ZGQ1YjM4N2ViMGZmMjhmN2FlNDhhZjI4MDJiIn0=

             Nếu như Lâm Huyền không chết, vậy tất cả sắp xếp mà hắn vất vả bố trí, rồi tất cả cũng chỉ có thể được xem như những thời nói suông mà thôi.             
 

Advertisement
x