Khi người ta gặp phải sự đối xử không bình đẳng, kiểu gì cũng sẽ tức giận lạ thường.
Diệp Tàn là như vậy!
Lúc trước hắn tới đây tiến hành thí luyện, kết quả thất bại tại tầng thứ nhất.
Cũng chính trải nghiệm đó khiến hắn vẫn luôn cho rằng Tháp Vạn Kiếm là cửa ải không thể vượt qua được.
Trong mắt Diệp Tàn, cũng chỉ có Kiếm Tôn mới có thực lực như thế.
Nhưng mà Lâm Huyền xuất hiện, lại khiến cho của tín ngưỡng của hắn hoàn toàn bị lật đổ.
Mười khôi lỗi đều bị Lâm Huyền phá huỷ không hề tốn nhiều sức.
Lúc này ngay cả tầng thứ hai này, cũng không ngăn được Lâm Huyền.
Chuyện này khiến trong lòng Diệp Tàn cảm thấy rất không công bằng, hắn thấy, chuyện này không thể nói lý được.
Chẳng lẽ nói, Lâm Huyền còn mạnh hơn cả Kiếm Tôn hay sao?
Mặt mũi hai người Cao Thiên cũng đầy vẻ nghiêm trọng, bọn họ lẳng lặng chờ đợi phản ứng của Lâm Huyền.
Tầng thứ hai này, nói đơn giản là lý giải kiếm pháp .
Lâm Huyền thực sự là một thiên tài kiếm thuật, nhất là sau khi hiểu được kiếm pháp, hai người lại càng thêm khẳng định quan điểm của mình.
Cũng chính bởi vậy, bọn họ mới cho rằng Lâm Huyền có thể vượt qua tầng thứ hai này.
"Xem ra phải tăng thêm độ khó cho hắn."
Sắc mặt Cao Thiên u ám, nhỏ giọng lẩm bẩm.
Mười khôi lỗi không thể ngăn được Lâm Huyền, cái này khiến lòng hắn vô cùng bất an.
Thủ đoạn mà Lâm Huyền biểu hiện ra thật sự quá khiến người khác thảng thốt. Cũng chính vì vậy, Cao Thiên hạ quyết tâm, phải giết chết Lâm Huyền ở tầng thứ hai!
"Ta lại muốn xem xem, ngươi có thể lĩnh ngộ kiếm pháp vượt xa Lịch đại Kiếm Tôn hay không!"
Cao Thiên hừ lạnh một tiếng.
...
Trong Tháp Vạn Kiếm, cuối cùng Lâm Huyền cũng mở mắt ra.
"Kiếm ý!"
Lâm Huyền khẽ nhíu mày.
"Đây rốt cuộc là loại sức mạnh gì?"
Không, chính xác mà nói, dường như cái này không phải bất kỳ sức mạnh nào.
Kiếm ý của bản thân không thể nào bị chi phối, cho dù tu luyện cùng một loại kiếm thuật, kiếm do những người khác nhau tu luyện được cũng khác nhau.
Nhưng kiếm ý lại có một số khả năng rất kỳ diệu.
Ví dụ như kiếm ý có thể trực tiếp ảnh hưởng đến kiếm pháp bản thân, khiến kiếm pháp phát huy được uy lực mạnh mẽ hơn.
Về việc rốt cuộc phải làm sao để luyện ra được kiếm ý thì không ai cho ra được đáp án chính xác.
"Thời gian đã đến!"
Nhưng vào lúc này, giọng nói kia vang lên lần nữa.
Thời gian? Lâm Huyền khẽ giật mình.
Thời gian gì?
Không đợi giọng nói kia dứt lời, bên cạnh đã đột nhiên xuất hiện một ánh kiếm.
"Không được!"
Lâm Huyền lập tức rút kiếm, bảo vệ Kiều Vũ ở sau lưng.
Luồng kiếm khí này đúng là cái mà hắn đã quan sát được lúc trước.
Nhưng lúc ấy kiếm khí này chỉ là một cái bóng mờ, mà bây giờ lại ngưng tụ thành đòn đánh thực sự.
"Ầm!"
Kiếm khí chạm vào Chân Long Kiếm, phát ra một tiếng sắc nhọn.
Cả hai tiếp xúc trong nháy mắt, kiếm khí kia lập tức vỡ ra.
Khắp xung quanh đều bị chấn động bởi sức mạnh kinh khủng, nếu như không phải có Lâm Huyền bảo vệ, kiếm khí tản mát này thực sự có thể xé tan Kiều Vũ thành mảnh vụn.
Đây chính là kiếm ý!
Kiếm ý này đại diện cho hủy diệt, điên cuồng hủy diệt tất cả!
Kiếm khí kia vừa mới bị Lâm Huyền đánh tan đã ngưng tụ lại lần nữa.
Tất cả bảy chiêu thức của kiếm pháp này, mỗi một chiêu đều là chí mạng.
Cho dù lấy thực lực lúc này của Lân Huyền đến đối phó, hắn cũng cảm thấy hơi phí sức.
Thất Kiếm kết thúc, kiếm khí kia cũng biến mất.
Lâm Huyền đánh giá số kiếm đếm không hết ở xung quanh kia, trên mặt lộ vẻ hiểu rõ.
Nếu như nói bài kiểm tra của tầng thứ nhất là thực lực của kẻ xông vào, vậy bài kiểm tra của tầng thứ hai này chính là ngộ tính của kẻ xông vào.
Kiếm ý, cũng có thể nói là đại diện cho ngộ tính.
Sau khi chiêu thức xuất hiện, nhất định phải tìm được kiếm thích hợp nhất trong thời gian ngắn nhất.
Một khi chọn lựa sai, hoặc vượt qua thời hạn, đều sẽ phải đón lấy tấn công điên cuồng của kiếm khí kia.
Cách thí luyện của Huyền Kiếm này đúng thật là đặc biệt.
Nguy hiểm dồn dập như thế nhưng không hề khiến Lâm Huyền cảm thấy sợ hãi.
Trên mặt hắn hiện đầy ý chí chiến đấu và chờ mong!
"Vậy để ta đến xem xem, chỗ thí luyện mà Kiếm Tôn thiết lập, rốt cuộc Tháp Vạn Kiếm này có gì kì lạ!"
Lâm Huyền ngạo nghễ đứng trong vạn kiếm, yên lặng chờ đợi một kiếm khí giáng lâm.
Bên ngoài Tháp Vạn Kiếm, Diệp Tàn nghi ngờ hỏi.
"Hắn vượt qua được?"
Sắc mặt Cao Thiên khó coi, nhẹ gật đầu, nhưng lại lắc đầu.
"Ta không muốn để cho hắn vượt qua, vậy hắn cũng đừng hòng vượt qua!"
Vừa dứt lời, hắn lại ấn xuống quả cầu kia một chút, một luồng nguyên khí rót vào trong đó.
Nếu như dựa theo phương thức thí luyện của Lịch đại Kiếm Tôn, lúc này Lâm Huyền đã thành công đi qua tầng thứ hai.
Nhưng, Cao Thiên sẽ để cho Lâm Huyền dễ dàng đi tiếp như vậy sao?
Đương nhiên là không!
Quả cầu trong tay hắn chính là chỗ quan trọng điều khiển Tháp Vạn Kiếm này.
Đến đây thí luyện Kiếm Tôn, chỉ cần đối mặt với một luồng kiếm khí là được rồi.
Nhưng lúc này, hắn lại lặng lẽ mở ra tất cả kiếm khí trong đó.
"Ta lại muốn xem xem, ngươi sẽ vượt qua kiểu gì!"
Ánh mắt Cao Thiên hung ác nham hiểm.
Lâm Huyền vẫn chưa biết, trận thí luyện này đã lặng lẽ thay đổi.
Trước mặt, một ánh kiếm hiện ra.
So với kiếm pháp vừa nãy, rõ ràng kiếm pháp lần này nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Lâm Huyền lẳng lặng nhìn, vô thức nhìn đến ngây dại.
Hắn lại cảm nhận được rõ ràng kiếm ý trong đó một lần nữa, lần này là một nữ nhân, một nữ nhân vô cùng xuất trần.
Nữ nhân này cầm trong tay một thanh đoản kiếm, nhìn qua không hề có chút lực sát thương nào đáng nói.
Nhưng mà, lúc nàng động thủ lại cho người ta một loại cảm giác không thể né tránh.
"Linh Lung kiếm pháp!"
"Phần lớn kiếm pháp này được nữ tử sử dụng, không yêu cầu cao đối với sức mạnh của người sử dụng."
"Nhưng mà cái này kiếm pháp nhìn thì đơn giản, nhưng lại ẩn giấu huyền cơ."
"Giới hạn thấp nhất của Linh Lung kiếm pháp rất thấp, chỉ cần hơi hiểu kiếm thuật là đã có thể học được kiếm pháp này trong thời gian rất ngắn."
"Nhưng đồng thời, giới hạn cao nhất của nó cũng cao dọa người."
"Sức mạnh càng lớn, uy lực phát huy được cũng càng mạnh!"
"Thích hợp với kiếm pháp này nhất, chính là thanh kiếm này!"
Lâm Huyền vừa nói, vừa đi vào trong rừng kiếm, cầm lên một thanh kiếm thoạt nhìn cực kì bình thường.
Nhưng mà, cũng chỉ thoáng nhìn thì bình thường mà thôi.
Chỉ sau khi thực sự vào tay mới có thể cảm nhận được thanh kiếm này mạnh đến mức nào.
Nhìn như kiếm bình thường, trọng lượng lại gấp mười lần kiếm bình thường.
Đây là một thanh trọng kiếm danh xứng với thực!
Quả nhiên, sau khi Lâm Huyền giơ trọng kiếm kia lên, ánh kiếm trên không trung lập tức tiêu tan.
Sau mấy nhịp thở, một ánh kiếm mới lại xuất hiện lần nữa.
Khóe miệng Lâm Huyền mỉm cười.
Huyền Kiếm nghĩ thế này là có thể giết mình rồi?
Quá ngây thơ!
Bọn họ làm như vậy không chỉ không thể giết Lâm Huyền, ngược lại còn để Lâm Huyền được lợi rất nhiều.
Những kiếm ý không thể giết Lâm Huyền kia đều sẽ chỉ khiến hắn trở nên mạnh hơn mà thôi.
Lúc này, ba người ngoài tháp đã hoàn toàn sợ ngây người.
Nhất là Cao Thiên, hắn khiếp sợ đến mức tròng mắt muốn rớt ra ngoài.
Đây là người sao?
Người có thể vượt qua tầng thứ hai không phải số ít, hắn và Tạ Tiểu Dung cũng đều vượt qua.
Cuối cùng bây giờ bọn họ mới nghĩ đến lời Kiếm Tôn, quái vật như thế mà trưởng thành, sẽ tạo nên uy hiếp vô cùng lớn đối với Tuyết Vực.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất