Theo từng ánh kiếm lần lượt dập tắt, ba người Cao Thiên hoàn toàn luống cuống.
"Có khi nào hắn có thể vượt qua được Tháp Vạn Kiếm thật hay không?"
Đây là suy nghĩ đồng thời xuất hiện của cả ba người.
Nhưng ngay lập tức bị bọn họ bỏ đi.
Mặc dù đã lộ ra từng chút dấu hiệu, nhưng bọn họ vẫn không tin Lâm Huyền có thể trở thành cường giả như Kiếm Tôn.
Nhất là Cao Thiên, là Chưởng Kiếm Sứ đầu tiên của Huyền Kiếm, hắn là người thân cận nhất với Kiếm Tôn, đương nhiên cũng biết Tháp Vạn Kiếm nguy hiểm đến cỡ nào.
"Chắc chắn hắn không thể xông qua được tầng thứ tư!"
Cao Thiên cắn răng.
"Cho dù hắn thiên tài đến mức nào cũng không thể làm được!"
Mặc dù nghĩ như vậy, trong lòng của hắn vẫn không thoải mái.
Tốc độ phát triển của người này thật sự quá nhanh, cho dù bây giờ hắn không thể vượt qua thành công, nhưng đến sau này thì phải làm sao bây giờ?
Nếu như không thể giết Lâm Huyền trong Tháp Vạn Kiếm, đợi đến khi hắn trưởng thành, tất sẽ là cường giả Kiếm Tôn cực kỳ mạnh.
Nghĩ tới đây, hắn không khỏi rùng mình một cái.
...
Trong Tháp Vạn Kiếm, Lâm Huyền còn đang cảm nhận những kiếm ý kia.
Mặc dù hắn không có chút hảo cảm nào đối với Tuyết Vực, nhưng không thể không thừa nhận, Huyền Kiếm vẫn có chút bản lĩnh.
Tất cả những người có thể để lại kiếm ý ở nơi này đều là cường giả đỉnh cao chân chính!
"Cuồng Phong kiếm pháp!"
"Kiếm pháp này vô cùng mạnh mẽ, dùng cự kiếm thi triển là hợp lí nhất."
"Liệt Hỏa kiếm pháp!"
"Kiếm pháp này kết hợp với hoả quy tắc sẽ có uy lực mạnh nhất, kiến được sử dụng phải muôn vàn rèn luyện."
Lâm Huyền không ngừng cảm ngộ kiếm khí, không ngừng chọn ra trường kiến thích hợp nhất với kiếm pháp từ trong rừng kiếm.
Ở trong quá trình này, hắn dần hiểu sâu sắc đối với cảm ngộ kiếm đạo.
Thậm chí ngay cả chính hắn cũng không nhận ra, ở trong cơ thể hắn lặng lẽ xuất hiện một hình thức ban sơ của kiếm ý.
Đám Cao Thiên dẫn hắn vào Tháp Vạn Kiếm không chỉ không giết hắn mà còn giúp hắn lĩnh ngộ kiếm ý.
Kiếm ý nhiều lên đến con số hàng vạn nhưng vẫn không ngăn được Lâm Huyền.
Tầng thứ hai, thông qua!
Lâm Huyền cười khẽ, dẫn Kiều Vũ đi về phía tầng thứ ba.
Lúc này, đám Cao Thiên đã không biết nên nói cái gì cho phải.
"Cái này cũng qua được sao?"
Diệp Tàn đầy vẻ cay đắng.
Thứ bọn họ nghĩ là vô cùng khó lại hoàn toàn không ngăn được bước chân của Lâm Huyền.
Lâm Huyền chọn kiếm thích hợp nhất với kiếm pháp rất tuỳ ý, tốc độ đó khiến bọn họ sinh ra cảm giác bất lực mãnh liệt.
"Tầng thứ ba hắn phải đối mặt với cái gì?"
Rất lâu sau, Diệp Tàn mới mở miệng hỏi.
Hai tầng trước không cản được Lâm Huyền, vậy tầng thứ ba thì sao?
Có lẽ, nơi đó sẽ có nguy hiểm đáng sợ hơn nữa.
Cao Thiên trầm ngâm một lát.
"Có thể nhìn thấy thực lực chân chính của hắn ngay lập tức."
"Tầng thứ ba, hắn phải đối mặt với chính mình."
"Thật sự hắn rất mạnh, nhưng đánh bại mình, cũng là chuyện vô cùng khó khăn."
"Đợi hắn xông qua tầng thức ba, đương nhiên thực lực sẽ rơi xuống bùn lầy."
Lúc nói lời này, Cao Thiên lại cau mày.
Tầng thứ ba thật sự có thể ngăn được Lâm Huyền sao?
Đến cả Cao Thiên mình cũng không thể khẳng định được chuyện này.
Lâm Huyền đã đi đến tầng thứ ba, hắn nghỉ ngơi một chút, chuẩn bị sẵn sàng nghênh đón trận chiến.
"Con đường tu luyện cần không ngừng vươn xa hơn."
"Vượt qua cả thế hệ đi trước sẽ có thể đạt được cảnh giới mới mà những người đi trước chưa đạt được ."
"Vượt qua bản thân sẽ có thể tạo ra giới hạn mới cho chính mình."
Những lời này khiến Lâm Huyền cảm thấy hơi khó hiểu, vượt qua bản thân? Phải làm sao để vượt qua?
Để đột phá lên Phá Phàm cảnh, Lâm Huyền cũng từng trải qua cảm giác vượt qua bản thân một lần, đồng thời có thu hoạch.
Nhưng tu luyện và thí luyện là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Vượt qua bản thân trong Tháp Vạn Kiếm này bằng cách nào? Chẳng lẽ là để người tham dự thí luyện lâm trận đột phá?
Hiển nhiên là không thể nào!
Đừng nói đến người khác, cho dù là Lâm Huyền cũng không làm được.
Lúc chưa đạt được điều kiện đột phá thì muốn đột phá là nhiệm vụ không thể hoàn thành.
Nhưng những nghi ngờ của Lâm Huyền cũng không tồn tại quá lâu.
Một lát sau, hắn đã biết vượt qua bản thân có nghĩa là gì.
Cách trước trước mặt hắn không xa, chậm rãi xuất hiện một bóng người.
Ban đầu nhìn không rõ nhưng theo thời gian trôi qua, cuối cùng Lâm Huyền cũng nhìn rõ mặt người này.
Người này lại giống y hệt Lâm Huyền!
"Đây là chuyện gì?"
Bên cạnh, Kiều Vũ trợn mắt há mồm.
Đến cả Lâm Huyền cũng giật nảy mình, cẩn thận quan sát người trước mắt này.
Nếu nói là khôi lỗi, người này nhìn qua có máu có thịt, đương nhiên không phải Khôi Lỗi thuật bình thường có thể làm được.
Trừ khi có thân ngoại hóa thân giống như Lâm Huyền thì mới có thể bắt chước một người đạt đến mức độ hoàn hảo như vậy.
Nhưng Huyền Kiếm thật sự có khả năng này?
Nếu thật sự như thế, vậy chỉ sợ Thiên Tuyết Quốc đã không còn tồn tại từ lâu.
"Có lẽ chỉ có bề ngoài thôi."
Lâm Huyền an ủi mình như vậy.
Mặc dù nghĩ thế nhưng hắn cũng không dám chủ quan một chút nào.
Quan sát sơ bộ xong, Lâm Huyền lập tức xông tới.
Thần Đạo Quyền Pháp!
Cho dù là những khôi lỗi chiến đấu kia cũng không thể đón được một quyền này của Lâm Huyền.
Dưới lực quy tắc, sức mạnh của quyền này gần như mạnh đến mức khiến người ta nổ tung.
"Ầm!"
Người kia đưa tay, phản lại một quyền đối diện với Lâm Huyền.
Lực đánh như thế của Lâm Huyền chạm vào người hắn lại không hề gây ra bất kỳ thương tổn nào.
"Quy tắc của sức mạnh?"
Lâm Huyền nhíu mày.
Trên người của người này, hắn cảm nhận được lực quy tắc tồn tại.
Đồng thời, dường như còn có thổ quy tắc.
"Đây là chuyện gì?"
Lòng Lâm Huyền đầy nghi ngờ.
Hắn vốn cho rằng đây là một khôi lỗi, mà sau khi giao thủ, hắn lại cảm thấy hơi không đúng lắm.
Chắc chắn khôi lỗi không thể có khả năng nắm giữ sức mạnh của quy tắc, nhưng Lâm Huyền lại cảm nhận được sức mạnh của hai loại quy tắc tồn tại trên người của người này.
Phát hiện này khiến Lâm Huyền hơi khó hiểu.
Trong lòng của hắn có suy nghĩ vô cùng to gan, chẳng lẽ người này thật sự giống y như mình?
"Ta lại muốn xem xem, đây rốt cuộc là thứ gì."
Lâm Huyền ra tay lần nữa, cũng là Thần Đạo Quyền Pháp.
Nhưng mà, điều khiến hắn khiếp sợ là người kia lại phản kích.
Lúc nhìn thấy động tác của hắn, lòng Lâm Huyền cực kì chấn động.
Hắn thi triển... Thần Đạo Quyền Pháp!
Thần Đạo Quyền Pháp dưới sự duy trì của lực quy tắc, Lâm Huyền chắc chắn không hề nhìn lầm!
Khí thế kinh khủng kia không thể cản được sức mạnh, đây quả thật là Thần Đạo Quyền Pháp!
Lâm Huyền vội vàng không kịp chuẩn bị, bị sức mạnh kinh khủng kia đánh lảo đảo mấy bước.
Hắn nhìn về phía người trước mắt này, trong mắt hiện đầy kinh ngạc và hoài nghi.
"Không thể nào!"
Sau khi hết kinh ngạc, Lâm Huyền ổn định lại tinh thần.
Đương nhiên cái này không phải khôi lỗi nhưng ngoài khôi lỗi ra thì còn cách gì có thể sáng tạo ra một bản thân khác đâu chứ?
Lâm Huyền suy nghĩ, cuối cùng đưa ra kết luận phủ định.
Không có!
Trong phạm vi hiểu biết của Lâm Huyền không tồn tại năng lực này.
Lâm Huyền nhíu mày, nhỏ giọng lẩm bẩm.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất