Đúng là bọn họ đã từng nghĩ đến chuyện những khôi lỗi này không ngăn được Lâm Huyền, nhưng lại chưa bao giờ ngờ được Lâm Huyền thông qua tầng thứ nhất bằng cách thức như vậy. 

             Đây chính là khôi lỗi được chế tạo tỉ mỉ, nhiều năm qua không hư hao một bộ nào. 

             Mà Lâm Huyền thì hay rồi, tiện tay đã phá huỷ tất cả. 

             Phá huỷ thì thôi đi, đằng này Lâm Huyền lại thu tất cả những linh kiện này vào nguyên giới. 

             Mắt ba người nhìn thấy cảnh tượng ấy mà muốn phun lửa! 

             Ngoài việc bị Lâm Huyền phá bỏ thì đây chính là chín khôi lỗi cấp năm đó! 

             Nếu như sử dụng thoả đáng, chín khôi lỗi này có thể phát huy tác dụng tương đương với Kiếm Tôn. 

             Lúc này bọn họ hận không thể lập tức xông vào, cướp lại những khôi lỗi đó từ tay Lâm Huyền. 

             Nhưng mà, trong lúc bọn họ đang phẫn nộ thì Lâm Huyền đã dẫn Kiều Vũ leo lên tầng thứ hai. 

             "Đợi một chút đi, chờ sau khi hắn chết, những khôi lỗi kia cũng phải trả trở về như thường!" 

             Mặc dù khôi lỗi ở tầng thứ nhất phiền phức nhưng cũng không phải là không thể hoá giải được. 

             Nhưng mấy tầng về sau, mức độ nguy hiểm lại tăng lên gấp bội. 

             Trong Tháp Vạn Kiếm, Lâm Huyền đã đi tới tầng thứ hai. 

             "Nhiều kiếm quá đi!" 

             Kiều Vũ không khỏi suýt xoa. 

             Câu nói này không phải nói ngoa, cuối cùng Lâm Huyền cũng biết tại sao nơi này lại gọi là Tháp Vạn Kiếm. 

             Toàn bộ tầng thứ hai, tất cả đều là kiếm! 

             "Tầng thứ hai này sẽ tấn công theo kiểu nào đây?" 

             Lâm Huyền quan sát bốn phía một phen. 

             Nơi này ngoài kiếm ra thì không còn thứ gì khác. 

             Chẳng lẽ những kiếm này sẽ bay lên tấn công mình? 

             Ngay lúc Lâm Huyền đang nghi ngờ, xung quanh vang lên một âm thanh vang dội. 

             "Thiên hạ ngàn vạn võ đạo, chỉ có kiếm đạo độc tôn!" 

             "Người chọn kiếm, kiếm đạo cũng đang chọn kiếm." 

             "Mỗi loại kiếm thuật đều có kiếm thích hợp nhất, tìm được thì coi như thông qua!" 

             Đến lúc này, âm thanh đó biến mất. 

             Lâm Huyền nhíu mày, nhưng vẫn hơi nghi ngờ. 

             Mỗi loại kiếm thuật đều có kiếm thích hợp nhất? Đây là ý gì? 

             Hắn quay đầu nhìn về phía "rừng kiếm" chung quanh, chẳng lẽ phải lựa chọn từ trong này? 

             Không lâu sau khi âm thanh kia biến mất, không trung lập tức xuất hiện từng luồng ánh sáng. 

             Ánh kiếm sáng chói chiếu sáng toàn bộ đại điện, từng luồng kiếm kia cũng khiến Lâm Huyền kinh ngạc. 

             "Kiếm khí mạnh thật!" 

             Để lại được kiếm khí như thế này, chí ít cũng là cường giả Phá Phàm cảnh tầng năm trở lên. 

             Lâm Huyền thầm nghĩ, nếu như chỉ giao thủ bằng kiếm thuật, liệu mình có thể thể chiến thắng hay không? 

             Cuối cùng rút ra kết luận là Thần Đạo Kiếm Pháp có thể để mình cao hơn một bậc về mặt kiếm thuật. 

             Nhưng nói về lý giải kiếm đạo thì Lâm Huyền lại thấp hơn một bậc so với người này. 

             Lâm Huyền đắm chìm trong kiếm pháp đó rất lâu không thể kiềm chế được. 

             "Người để lại kiếm khí này đúng là một thiên tài!" 

             Lâm Huyền không nhịn được mà thốt lên. 

             Người này xuất thần nhập hoá về mặt lý giải kiếm đạo, người thường không thể nào sánh được. 

             Chính lúc này, ánh kiếm kia đột ngột dừng hẳn lại. 

             "Phải chọn kiếm phù hợp với kiếm pháp này sao?" 

             Lâm Huyền nhìn về trường kiếm có hình thái khác nhau ở xung quanh, nhíu mày. 

             "Kiếm pháp vừa rồi đó trong tĩnh có động, mặc dù khí thế không quá đặc biệt, nhưng kiếm chiêu lại linh hoạt một cách dị thường." 

             "Không thể dùng kiếm nặng!" 

             Lâm Huyền vừa phân tích, lập tức loại được một nửa. 

             "Kiếm dùng để thi triển kiếm pháp này không thể quá dài, cũng không thể quá ngắn." 

             "Thanh Phong ba thước là thích hợp nhất!" 

             Lâm Huyền dạo bước trong rừng kiếm, từ đó chọn lựa ra năm trăm thanh. 

             Năm trăm thanh kiếm này phù hợp với yêu cầu nhất. 

             Nhưng phải chọn ra một thanh từ trong năm trăm thanh kiếm này, chuyện này cũng hơi làm khó Lâm Huyền. 

             Hắn chọn lựa năm trăm thanh kiếm này đều giống nhau y hệt, trong đó thậm chí có mấy thanh còn gần như không khác gì nhau. 

             Muốn từ đó tìm được kiếm thích hợp nhất cho kiếm pháp này, nói nghe thì dễ? 

             Lâm Huyền hồi tưởng lại kiếm chiêu kia lại một lần trong đầu, sau đó, lại đưa ánh mắt nhìn về những thân kiếm phía trước này. 

             "Không có manh mối." 

             Lâm Huyền nhíu mày. 

             Đây gần như là nhiệm vụ không thể hoàn thành! 

             Có thể được để ở chỗ này, đều được xem là thần binh. 

             Dùng bất kỳ thần binh nào tri triển kiếm pháp này đều có thể nói là thích hợp. 

             Nhưng muốn nói thích hợp nhất, từ đầu đến cuối Lâm Huyền đều không có đầu mối. 

             Trầm ngâm hồi lâu, Lâm Huyền lấy Chân Long Kiếm ra. 

             Nếu nhìn không ra, vậy tự mình cảm nhận đi. 

             Kiếm pháp đó đã khắc trong đầu hắn rất sau, Chân Long Kiếm trên tay, hắn lập tức thi triển ra. 

             Từng luồng ánh kiếm như khiến những cây kiếm xung quanh cộng hưởng. 

             Lâm Huyền không sử dụng nguyên khí, chỉ múa kiếm đơn thuần. 

             Hắn định cảm nhận ý cảnh bên trong kiếm pháp này, từ đó tìm ra manh mối. 

             Thời gian trôi qua, lông mày Lâm Huyền nhíu lại càng ngày càng sâu. 

             Độ phù hợp của Chân Long Kiếm và kiếm pháp này thực sự có vấn đề rất lớn! 

             Không cần phải nói, Chân Long kiếm chắc chắn được xem là thần binh. 

             Nhưng trong lúc Lâm Huyền thi triển kiếm pháp đó lại thoáng cảm thấy lực cản yếu ớt. 

             Lực cản đó cũng không mạnh, nếu như không phải Lâm Huyền đắm chìm trong đó thì chỉ sợ rất khó phát hiện ra. 

             Nhưng mà chính một chút lực cản như thế lại chứng tỏ rằng thanh kiếm này không phù hợp với kiếm pháp. 

             Nếu như chiến đấu trong cùng cảnh giới, sự không phù hợp này sẽ khiến kiếm pháp lộ ra vấn đề rất lớn. 

             "Có thể loại một số nữa." 

             Lâm Huyền ngẩng đầu, loại bỏ những thanh kiếm xung quanh tương tự như Chân Long Kiếm. 

             Nhưng mặc dù như thế, số lượng kiếm còn lại vẫn lên đến ba trăm. 

             Cách giống nhau chỉ có thể dùng một lần, Lâm Huyền đã loại bỏ hai trăm thanh dựa vào Chân Long Kiếm, muốn tiếp tục ỷ vào Chân Long kiếm là không thể. 

             Hắn khoanh chân ngồi dưới đất, trong đầu không ngừng hồi tưởng kia ánh kiếm sáng chói. 

             Lâm Huyền đã quên mình nhìn bao nhiêu lần, có lẽ đã đến con số hàng vạn, cũng có thể chỉ mới một hai lượt. 

             Khung cảnh xung quanh hắn thay đổi, đằng sau những thanh kiếm kia có từng bóng người đứng đó. 

             Đương nhiên, bọn họ chính là chủ nhân của những thanh kiếm này. 

             Cách Lâm Huyền không xa có một bóng người đi ra. 

             Kiếm trong tay hắn hết sức kỳ lạ, thanh kiếm này chỉ có một mặt sáng loáng. 

             So với việc nói đây là một thanh kiếm, chẳng bằng nói là đao. 

             Người kia cầm thanh kiếm kì lạ trong tay múa lên, kiếm pháp này chính là kiếm pháp mà Lâm Huyền nhìn thấy trước đây không lâu. 

             "Đây là... kiếm ý?" 

             Lâm Huyền tập trung tinh thần nhìn xem. 

             Cái này có thể nói là cơ hội ngàn năm có một! 

             Tu luyện kiếm thuật dễ dàng, nhưng muốn chạm đến kiếm đạo, lại vô cùng khó khăn. 

             Muốn tu luyện được kiếm ý độc nhật vô nhị thuộc về mình lại càng khó như lên trời. 

             Cho dù Thần Đạo kiếm Pháp của Lâm Huyền huyền diệu cỡ nào, chỉ riêng kiếm ý khác biệt này thôi, hắn đã có thể bỏ xa Lâm Huyền. 

             Thậm chí Lâm Huyền còn không dám chớp mắt, sợ bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào. 

             Kiếm pháp này không được xem là tinh diệu, thậm chí có thể nói hơi thô ráp. 

             Nhưng mà chính nhờ kiếm ý đó mà kiếm pháp này được nâng lên mấy phẩm cấp. 

             Nếu như hắn cũng có thể có được kiếm ý thuộc về mình, như vậy Thần Đạo Kiếm Pháp sẽ có thể phát huy uy lực như thế nào đây chứ? 

             Chỉ suy nghĩ một chút, trong lòng Lâm Huyền đã kích động không thôi. 

             Lúc này, không chỉ mình Lâm Huyền kích động. 

             Ba người Cao Thiên cũng hết sức kích động, nhưng đám bọn họ là bị doạ sợ. 

             "Hắn đang làm gì đây? Sao hắn không lọt vào công kích?" 

eyJpdiI6IlFMN1BFR0cybFR2UUZyWitCSjdaTXc9PSIsInZhbHVlIjoiSjNRWmJuSHk5aitJWE9weForS1p1U2NYT1ExSGFIbTBna3FLNGRVSDdZNlVORXprbExaT1BJamh1YU8zNmtQOWpBRk8ybHEzQlBURnFtZ1FFVHN4NHNiSGtuejNidExZaDB6QkJCcjFDNWsybzdZSk9TY3QrS2h1ZnhkNkxXZjlXQUFvdmNOaVVrSkpkNUpzb2pxcDFwcFNYbks0Ylh2cmZmSmNPeFV3VVZpUEdqVXdiSE01QW9cL2ZrRUgrb2ExMTg4aUo5RnpXeEd2V1phakFVRld5VzVIcGFYTEFtaFRuUXpTSG5nbjV4WVU9IiwibWFjIjoiOGJjY2M0ZjY3NzIxMWY2NTRlMGJlMWQxZjk5OWJlMDk4YTlmNWNkZGQyMzE4OWNlYjFjZmMyNWU1MjlmZTI0YSJ9
eyJpdiI6IjBpOTYrVm91M0h2XC96VHNvaW1INTl3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IkQzM2p4aFRoNVcrQmtUQ3NkOUIwaVwvUGdTd3dBYUZsZTBGNFYxMzQ4NjFVb0ZpeHY0aDRZQUh0QWIxd3Z2OW5YNWRIcmRVVGNXS0FNSGp3bkZtVHFpKzZYNEJUTFFjMFwvTUlFRWphbzYzODJ3THJiUUlyNzVYeXJQb0dscHN1TFBzR3VuTHozREh4M29FV2NLNkZjN2JLekdvV2xYTkNMZE0wVUNxMGljdmVDSGRrVURMWVRFYWdSZ2pqMG0wN1lja0pyYWZXenRVNDd0SGMwVzZ0SlhSRlN0RDlzTjNzdjFiTHFsXC9YWTJVWklPdkUxeDZ3bWJCbHpQOXQxVVNpNHFhKzhrTHhQUm51SWx4UnFDSG9ySGRtQWVndFR6WlRvVDdpZlwvYzhcL0Z0QmpYWlVsOHM0K3hrS0JFNXMzVHVFWUFpSzh4Zk9uRXZJdVwvNkp2dnhKNFR3UT09IiwibWFjIjoiMjExYzI0OWEzMjA4NzkwMjVlNTE0MTdjMjY3MjVhMzg1N2UyOWU1NmQ4YzgzMWI2MzhmODM5OWNhMDMxYTIwOCJ9

             Hắn còn không nhìn thấy được cửa của tầng thứ hai, thua ngay ở trong tay những khôi lỗi kia.             
 

Advertisement
x