Trước khi đột phá Lâm Huyền đã thừa sức chém giết cường giả Phá Phàm. 

             Hiện tại hắn đã đặt chân lên cảnh giới Phá Phàm, vậy thì còn ai có thể ngăn cản hắn nữa đây? 

             Lâm Phẩm Phàm để tay lên ngực tự hỏi, dù sao thì mình không làm được. 

             Lâm Huyền là một kẻ địch rất đáng sợ, đáng sợ đến mức làm cho người ta không dám có tâm tư đối địch với hắn. 

             Hiện tại, trong nội tâm nàng đã mắng những thân vệ kia hơn trăm vạn lần. 

             Thử ngẫm xem các ngươi chọc ai không chọc, hết lần này tới lần khác lại chọc vào tên sát tinh này. 

             Chạy thôi! 

             Đây chính là suy nghĩ duy nhất trong đầu Lâm Phẩm Phàm lúc này. 

             Nhưng muốn chạy trốn ngay trước mặt Lâm Huyền rõ ràng là chuyện không có khả năng! 

             Với tốc độ của Lâm Huyền, nếu như mình trực tiếp chạy trốn thì hiển nhiên số phận sẽ không tốt hơn bây giờ là bao.  

             Vào lúc Lâm Phẩm Phàm đang xoắn xuýt chuyện có nên trốn hay không, Lâm Huyền đã động thủ. 

             "Vụt!" 

             Chỉ trong nháy mắt, bóng dáng của Lâm Huyền đã xuất hiện bên cạnh Lâm Phẩm Phàm. 

             Cái tốc độ này, ngay cả bản thân Lâm Huyền cũng phải giật nảy mình. 

             Phải biết rằng hắn còn chưa thi triển Thần Đạo Bộ Pháp, chẳng qua chỉ là một chiêu phóng người tới đơn giản mà thôi. 

             Nhưng mà một chiêu phóng người tới đơn giản như vậy lại cho thấy tốc độ không thua kém gì Thần Đạo Bộ Pháp. 

             Lúc này, sự chấn động trong lòng Lâm Huyền đã tăng đến tột cùng. 

             Cuối cùng hắn cũng lĩnh ngộ được câu nói kia của Trát Nhĩ Khắc, có lẽ ngay cả bản thân ngươi cũng sẽ cảm thấy chấn động vì thực lực của mình. 

             "Còn chưa thi triển Thần Đạo Bộ Pháp mà đã có tốc độ như thế, vậy nếu như ta dốc toàn lực thì sao?" 

             Trong lòng Lâm Huyền âm thầm suy tính. 

             Chỉ sợ sẽ là tốc độ không ai tưởng tượng nổi! 

             Ở phía đối diện, Lâm Phẩm Phàm càng ngây người hơn. 

             Nàng không dám tưởng tượng, nếu như vừa rồi mình lựa chọn chạy trốn thì sẽ có kết cục gì. 

             Chỉ e là cho dù mình liều mạng chạy trốn cũng không bì kịp với tốc độ lách người của Lâm Huyền. 

             Nghĩ tới đây, toàn thân Lâm Phẩm Phàm run rẩy. 

             Thực lực của Lâm Huyền mạnh hơn nàng rất nhiều! 

             Rõ ràng hắn chỉ mới vừa đột phá đến cảnh giới Phá Phàm, nhưng lại cho nàng cảm giác như đang đối mặt với Kiếm Tôn. 

             Lâm Phẩm Phàm từng tự nhận mình là một thiên tài, là người mạnh nhất trong những người cùng cảnh giới. 

             Nhưng so sánh với Lâm Huyền, nàng chỉ cảm thấy suy nghĩ của mình thật buồn cười. 

             Khí thế của Lâm Huyền cũng không mạnh hơn trước đó là bao, nhưng thực lực hắn thể hiện ra lại khiến cho người ta chạy theo không kịp. 

             Lâm Huyền xuất thủ, trong nháy mắt đã đến gần Lâm Phẩm Phàm, nắm đấm của hắn chuẩn bị hạ xuống. 

             Lâm Phẩm Phàm nâng tay, muốn đỡ lấy cú đấm này. 

             Không có bất kỳ chiêu thức gì, chỉ là một quyền đơn giản nhưng lại bộc phát ra uy lực khiến Lâm Phẩm Phàm tuyệt vọng. 

             "Phụt!" 

             Lâm Phẩm Phàm há mồm phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt đại biến. 

             Nàng chưa bao giờ nghĩ tới một võ giả Phá Phàm tầng một lại có thể có sức mạnh như thế. 

             Dưới lực tấn công kinh khủng kia, thân thể của nàng không khống chế được bay ra ngoài. 

             Đây đơn thuần là nghiền ép bằng sức mạnh, dù nàng dựa vào tác dụng của đan dược mà đột phá đến Phá Phàm tầng ba, vẫn không thể địch lại sức mạnh thuần túy này của Lâm Huyền. 

             Vẻ mặt Lâm Phẩm Phàm đầy dữ tợn, cả người đều đau đớn. 

             Bờ vai của nàng mất hết sức lực rũ xuống, một quyền này của Lâm Huyền đã đánh nát cánh tay nàng. 

             Không sai, chính là đánh nát! 

             Xương cốt toàn bộ cánh tay cũng vỡ nát, cho dù sau này có thể chữa trị, thực lực của nàng cũng giảm xuống nhiều. 

             Nàng nhìn Lâm Huyền bằng vẻ mặt hoảng sợ, trong lòng kinh ngạc không thốt nên lời. 

             Tên này còn là người sao? 

             Cho dù là yêu thú cũng chưa chắc đã có sức mạnh kinh khủng như vậy! 

             Càng kinh khủng hơn chính là Lâm Huyền không hề sử dụng võ kỹ. 

             Dưới tình huống không sử dụng võ kỹ, sức mạnh có thể so với yêu thú, đây là loại quái vật gì? 

             Lâm Huyền nhìn hai tay của mình, trên khuôn mặt là vẻ ngạc nhiên mừng rỡ. 

             Từ Quy Nhất cảnh đỉnh phong đến Phá Phàm cảnh tầng một chỉ là một lằn ranh mỏng manh, nhưng không ngờ lại có thay đổi đáng kinh ngạc như thế. 

             Hiện tại cho dù phải đối mặt với Kiều Lão gia tử đi chăng nữa, hắn cũng tự tin có thể đánh chết! 

             "Công sức tu luyện trong khoảng thời gian này đúng là không hề uổng phí!" 

             Lâm Huyền cười một tiếng. 

             Nếu không phải hắn vẫn luôn cố gắng vượt qua cực hạn của bản thân, có lẽ cũng sẽ không có sự bùng nổ như hiện tại. 

             Những người khác nhìn vào chỉ biết cảm thán thực lực hắn kinh khủng, nhưng chỉ một mình hắn mới biết hắn đã tôi luyện linh hồn của mình như thế nào. 

             Nhưng vào lúc này, Lâm Phẩm Phàm đứng bên cạnh đã bắt đầu di chuyển. 

             Nàng lợi dụng Thủy quy tắc bao bọc mình trong một làn nước, lao về phía Lâm Huyền. 

             Lâm Huyền ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn nàng. 

             "Đúng là muốn chết!" 

             Thần Đạo Quyền Pháp! 

             Lúc này Lâm Huyền đã không còn hứng thú tiếp tục chơi đùa với nàng. 

             Hắn phát huy Lực quy tắc đến cực hạn, uy lực của một quyền này khủng bố cỡ nào, ngay cả chính Lâm Huyền cũng không tính toán được. 

             "Ầm!" 

             Cho dù là bị hơi nước bao phủ, Lâm Huyền vẫn chuẩn xác đánh trúng người Lâm Phẩm Phàm. 

             Nhưng sau khi một quyền này hạ xuống, sắc mặt Lâm Huyền lập tức thay đổi. 

             "Không tốt!" 

             Hắn lập tức xông lên trước muốn cứu, nhưng đã không kịp nữa rồi. 

             Mượn lực trùng kích kinh khủng từ cú đánh này của Lâm Huyền, Lâm Phẩm Phàm bay thẳng ra ngoài thành. 

             Cảnh giới Phá Phàm vốn không có năng lực bay trên không, nhưng sức mạnh từ một quyền này của Lâm Huyền thật sự quá mạnh. 

             Chờ khi Lâm Huyền ý thức được vấn đề, Lâm Phẩm Phàm đã mượn lực từ cú đánh kia chạy trốn. 

             "Không ngờ ta lại bị thủ đoạn nhỏ này tính kế." 

             Lâm Huyền cười không ra tiếng. 

             Chỉ có thể trách mình quá kích động, không kiềm chế được đắm chìm trong uy lực mạnh mẽ của cảnh giới Phá Phàm. 

             Nếu không thì hắn sẽ không dễ bị tính kế như thế. 

             "Lần này tha cho ngươi một mạng, sau khi trở về nhớ chuyển lời cho Băng Tuyết nữ vương, cho dù có bao nhiêu người đến Lâm mỗ ta đây đều tiếp hết!" 

             Lâm Huyền nói với phương xa.  

             Lúc này Lâm Phẩm Phàm cũng không dám đáp lại. 

             Thực lực kinh khủng của Lâm Huyền đã dọa nàng sợ vỡ mật, nàng cúi đầu nhìn áo giáp trên người mình một chút, khóe miệng nở một nụ cười khổ. 

             Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc kia, nàng đã lấy ra bộ áo giáp này từ trong nguyên giới. 

             Chiếc áo giáp này đã từng giúp nàng vượt qua bao nhiêu nguy hiểm, nhưng bây giờ lại biến thành một đống sắt vụn. 

             Nàng không dám quay đầu lại, xông về phía cánh đồng hoang, nhất định phải nhanh chóng chạy khỏi nơi này! 

             Cho dù có rơi vào quân đội Thiên Tuyết Quốc cũng chưa chắc đã tệ hơn tình huống hiện tại. 

             "Nhất định phải khuyên can Kiếm Tôn!" 

             Lâm Phẩm Phàm quyết định. 

             Sáu Chưởng Kiếm Sứ của Huyền Kiếm đã chết mất hai người, mà nàng cũng bị thương nặng, tu vi giảm lớn. 

             Nếu như Kiếm Tôn vẫn khư khư cố chấp như cũ, rất có thể sẽ khiến Huyền Kiếm hoàn toàn bị phá hủy! 

             Đây không phải là nói quá, mà là phán đoán chuẩn xác của nàng về thực lực của Lâm Huyền. 

             Tiến về phía trước một chút nữa là có thể rời khỏi lãnh thổ Thiên Tuyết Quốc, đến lúc đó nàng sẽ an toàn. 

             Ngay khi Lâm Phẩm Phàm đang nghĩ như vậy, sau lưng lại truyền đến một hồi la giết. 

             Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy mấy ngàn kỵ binh đang lao về phía nàng. 

             "Thiên Tuyết Quốc?" 

             Sắc mặt Lâm Phẩm Phàm đại biến. 

             Nàng hoàn toàn không ngờ rằng Thiên Tuyết Quốc lại mai phục ở chỗ này.  

eyJpdiI6IjVNVTFLN3VxdU50cWNJUGJCMDdNd2c9PSIsInZhbHVlIjoiMlljdVA3blJKS3hMTllmWWN1TWUyWGR1M2JnWTlORGFzYytnTlNoeTY4YUlUN2NBSmh0b2xUcWdGYVkyUzJabWtITGszS200UVBnYzNHYUMrZm9xZVBNYmlTTEl3R1lzMEJhNmV2UFAyaEIyV3R5U0NGODhKbllJbHA5eFdORDlsdFdZbnBYK3hVcTg4SlZ4cm8wRDViY1wvOUNkTmUzOGlwQjJxdXlFVWk0Mjlxa3JpWm9QSGpmMVwvbERkenJUZ1wveVRIOEdhcnlxZ2NFZWRKc01NOTUzXC91MXkyeHluenpEZ2pGVzFIOVR0WkVCZmlJMHFaQ0FlQmxWWW5vdFpleXFucVlja3VJWHJnM2lkOFdxclVPQjIrZXFvUjdJNWM0K1wvMVN3K2VBYVZWaDRWSGVIYWEyUnIzYW5icjg5VVZWUEJJUXAyRDZRNnBQUm5tNnFVOFB4S3ZaOXFadXpEV3JlXC9JNlwvZ3E1TWxRNUZHZ0xlaTcwVU9hRHFcL2JjUlVCSUdtYjFsWUxtd1JJa0tuZ0RNSHRmaUhHVFVYNVZLVUZ0ZmI3emdhQzZzT3JrSTNoM1lLR28wZ1gwM2pYT09OMll5clBHRUdyVWV4eVhCaVMxK3MxcGFcL1laenA1WXpoak11YlhWVjZMMVowd2s9IiwibWFjIjoiZTQ3NzVmMmY5ZDU5NGI3ODExYmZlNjA0NTVmZjBhYmY2MGM5YzYxZjQxM2RhNGU5Njg1YjVmNWVlNWY3OWU2MiJ9
eyJpdiI6ImozYjRYMUZIS1pCajhQNWFJMWtGQ0E9PSIsInZhbHVlIjoicndXSXVjNGo1bGZZNTdxUUt6RENpejJGXC9wWXBQY05cLzczeVJvMmhcL29VY3h5THNwM3J6clFQWDIwSEJpbEM0b2FZRlY5eHcwUmdYMVdmQTV4elA3ZWs4Tkg4V1JoMWY4d3pyaHc2TGwxK3YrMlJ1NWFKOGE0WldGbCtiblVnTnRCYlJcLzV0YzBETFBxRXkxQldYR3Y0Wnk4SmF3NERqN3RRUGVhVmVFZnVZWHpSb3I1VXNLMGdJcGlEenV2RFppQU1GVHI0b0JFNkZ4N3FhUlwvdTdTV05kVzNBaHRFRld3OU0raFJRTkZQMGY0cUVkS2FreGJyTXZGWjJoNDZyN3JFMllpOXJvN0dpdWpQejlVUjBnQVR1QT09IiwibWFjIjoiMzQ2N2U2MTBjMTNjMmRjNWM2M2UwYWIwMjcyMGZmOTI0NDM3ZGNjZmZlZTE2YTU2YTYwZWNmY2M4ZWRhOTQ1MCJ9

             Khuôn mặt Lâm Phẩm Phàm lạnh lùng, một tay cầm kiếm, tiến lên nghênh đón.

Advertisement
x