Lâm Phẩm Phàm cho là nàng đột phá sẽ có thể ép Lâm Huyền một đầu, nhưng lại không biết, Lâm Huyền cũng đang chờ cơ hội này. 

             "A!" 

             Đan dược vào bụng, Lâm Phẩm Phàm kêu thảm một tiếng. 

             Bạo nguyên đan đang kích thích nguyên khí trong cơ thể nàng, chuyện này đối với nàng mà nói là một loại tra tấn không cách nào tưởng tượng. 

             Tu luyện vốn là chuyện nước chảy thành sông, chỉ có khi kinh mạch và thân thể được cường hóa đến một loại tình trạng nào đó, mới có thể tiếp nhận lực lượng của cảnh giới này. 

             Lâm Phẩm Phàm thôn phệ bạo hồn đan, chẳng khác nào là kinh mạch của nàng bị nguyên khí cưỡng ép khuếch trương. 

             Dường như là vào nháy mắt Lâm Phẩm Phàm thôn phệ đan dược, Lâm Huyền tâm niệm vừa động, đã xuất hiện ở bên trong ngọn thần sơn. 

             Lâm Thẩm phàm cần bất kỳ một thời gian hô hấp nào, dùng cái này để phòng ngừa mình rơi vào hạ phong. 

             Nhưng, Lâm Huyền nhưng không lo lắng về mặt này. 

             Lâm Phẩm Phàm sống qua dược hiệu trong khoảng thời gian này, đã đủ cho hắn tiến hành đột phá. 

             Đứng dưới chân Thần Sơn, nhìn Thần Sơn nguy nga kia, Lâm Huyền không có nửa điểm trì hoãn. 

             Hắn không giữ lại chút nào, phóng thích tất cả hồn lực của mình ra ngoài. 

             Hồn lực tràn vào đến bên trong ngọn thần sơn, những bậc thang từng được hắn thắp sáng, lúc này nhao nhao phát sáng thêm một lần. 

             1900 cấp! 

             Thiên Đô Thành chi chiến, Lâm Huyền dựa vào bạo hồn đan đột phá đến quy nhất đỉnh phong. 

             Cũng chính là một lần kia, hắn đốt sáng lên 1900 cấp bậc thang. 

             Trải qua rèn luyện trong khoảng thời gian này, linh hồn Lâm Huyền trở nên càng thêm thuần túy, hồn lực của hắn cũng theo đó nước lên thì thuyền lên. 

             Lâm Huyền không có dừng lại, đem hồn lực trong cơ thể tiếp tục phóng thích ra ngoài. 

             Mênh mông hồn lực, trong nháy mắt đã điểm sáng lên rất nhiều bậc thang phía sau. 

             Một ngàn chín trăm năm mươi cấp! 

             Hai ngàn cấp! 

             Trên mặt Lâm Huyền lộ ra một tia kích động, cuối cùng cũng đột phá hai ngàn đại quan! 

             Kể từ đó, hẳn là hắn cũng có thể thuận thế đột phá đến phá phàm cảnh giới. 

             Bậc thang được thắp sáng, những cái bài vị đại đế phía trên kia nhao nhao được thắp sáng, phía sau xuất hiện vô số kể Đế Hư ảnh. 

             Nhìn thân thể vĩ ngạn của rất nhiều đại đế kia, kích động trong lòng Lâm Huyền mới thoáng có chỗ thu liễm. 

             Cho dù thành công đột phá, mình cũng mới là phá phàm cảnh giới mà thôi. 

             So với các đại đế, thành tựu này thực sự không tính là cái gì. 

             Nếu như cái thành tích không quan trọng này còn có thể làm mình kích động, vậy còn nói gì đến những võ công đạo cao kia? 

             Độ cao quyết định tầm mắt! 

             Lâm Huyền đứng trên bờ vai rất nhiều đại đế tu luyện, chuyện đối đáp tự nhiên là có chỗ khác biệt. 

             "Lâm Huyền khẩn cầu chư vị đại đế, thay Lâm Huyền hoàn thiện thần đạo công pháp!" 

             Lâm Huyền tiến lên, khom người bái bài vị những vị đại đế thật sâu rồi rất cung kính nói. 

             Hắn vừa dứt lời, những cái Đế Hư ảnh kia như sống lại. 

             Không trung xuất hiện bốn bản sách cổ, đó chính là bốn sách thần đạo công pháp lúc. 

             Sau khi những lời của Lâm Huyền vừa dứt, không trung lại xuất hiện một bản chương mới. 

             Quyển thứ năm Thần đạo công pháp! 

             "Phá phàm cảnh giới, siêu việt phàm thể hạn chế!" 

             "Đột phá đến cảnh giới này, là có thể có được lực lượng thường nhân khó mà với tới." 

             "Ngày đi vạn dặm, dời núi lấp sông..." 

             "Phá phàm cảnh giới cần tự thân nhiều hơn tôi luyện, sáng tạo ra thân thể bất hủ!" 

             "Hoàn mỹ bất hủ, thân thể đao binh thế gian không thể gây thương!" 

             "..." 

             Đầu tiên các vị đại đế trình bày năng lực phá phàm cảnh giới có, lại miêu tả chỗ mấu chốt của cảnh giới này một lần. 

             Trận trận đại đạo thanh âm, khiến cho Lâm Huyền nghe như si như say. 

             Lần này đại đế luận đạo, mang tới thu hoạch cùng to lớn cho Lâm Huyền. 

             Những chỗ khó của võ đạo mà trước kia Lâm Huyền không nghĩ ra, lúc này tất cả đều có được giải đáp. 

             Hắn chưa hề nghĩ tới, phá phàm cảnh giới lại là một cảnh giới như thế. 

             Nhất là bất hủ thân thể kia, càng làm cho tâm hắn động không ngừng. 

             Không biết bất hủ thân thể kia với Bá Thể thần công của mình, cái naò sẽ hơn một bậc đây? 

             Lâm Huyền đắm chìm bên trong thanh âm đại đạo, thật lâu không cách nào tự kềm chế. 

             Đại đế luận đạo, kéo dài một ngày. 

             Lâm Huyền cũng không sốt ruột, hắn biết, lúc này Lâm Phẩm Phàm không rảnh bận tâm chính mình. 

             Mình không dẫn đầu gây sự với nàng nàng còn thắp nhang cầu nguyện, sao lại có thể công kích mình chứ? 

             Không trung lơ lửng không biết bao nhiêu văn tự, là kết quả đại đế luận đạo. 

             Lúc này, những văn tự này ngưng kết lẫn nhau, biến thành từng trang giấy, dung nhập vào bên trong quyển thần đạo công pháp thứ năm kia. 

             Hắn khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu chải vuốt thu hoạch đại đế luận đạo lần này. 

             Lâm Huyền ngồi ở chỗ này cảm ngộ trọn vẹn hai ngày, mới chạm đến cánh cửa phá phàm cảnh giới. 

             Đó là một cánh cửa vô hình, Lâm Huyền chậm rãi đi tới, bỗng nhiên vung ra một quyền. 

             "Răng rắc!" 

             Lâm Huyền rõ ràng nghe được một tiếng vang giòn, đó là tiếng hàng rào cảnh giới vỡ vụn! 

             Phá phàm cảnh giới, thành! 

             Lâm Huyền mở hai mắt ra, tràng cảnh chung quanh biến hóa, hắn đã là về tới hiện thực. 

             Lâm Phẩm Phàm còn đắm chìm trong thống khổ, mặt mũi nàng tràn đầy đề phòng nhìn Lâm Huyền, sợ Lâm Huyền đột nhiên nổi lên. 

             Nhưng mà, nhất định nàng phải lần nữa chấn kinh một phen. 

             Khí thế trên người Lâm Huyền không ngừng tăng lên, thừa dịp lúc nàng tiếp nhận tác dụng phụ của đan dược, Lâm Huyền lặng lẽ cạy mở cửa lớn phá phàm cảnh giới. 

             Một cỗ khí thế kinh khủng sinh ra từ Lâm Huyền trên thân, thân thể của hắn như có một loại sức lôi kéo kinh khủng. 

             Linh khí thiên địa chung quanh, bị Lâm Huyền điên cuồng cướp đoạt, đến ngay cả nguyên khí bên trong cơ Lâm Phẩm Phàm, cũng có chút không bị khống chế. 

             Một màn này, làm Lâm Phẩm Phàm quá sợ hãi. 

             "Hắn đây là... Đột phá?" 

             Mặt mũi Lâm Phẩm Phàm tràn đầy chấn kinh, lập tức đã chuyển biến trở thành đắng chát. 

             Quái vật chính là quái vật, so sánh với loại quái vật này, đây không phải là tự tìm không chết sao? 

             Mình nuốt bạo nguyên đan, cái giá là giảm hai cảnh giới, cái này mới miễn cưỡng tăng lên một tiểu cảnh giới. 

             Nhưng Lâm Huyền? 

             Trong chiến đấu, vô thanh vô tức đã đột phá. 

             Hơn nữa còn là một cảnh giới lớn! 

             Loại chênh lệch này, làm cho Lâm Phẩm Phàm có chút không thể nào tiếp thu được. 

             Nàng cũng được coi là một cường giả, cũng từng bị không biết bao nhiêu người coi là thiên tài. 

             Nhưng so sánh với Lâm Huyền, lại chỉ là một đốm sáng nhỏ. 

             Người thiên tài như thế nào, ở trước mặt Lâm Huyền, đều sẽ bị ép tới không ngóc đầu lên được. 

             Không biết qua bao lâu, Lâm Huyền mới dừng cướp đoạt. 

             "Cái này là hết à?" 

             Lâm Huyền cảm nhận được lực lượng của mình, hơi bất mãn nói. 

             Nghe hắn nói như vậy, Lâm Phẩm Phàm hận không thể tiến lên bóp chết hắn. 

             "Gia, cảnh giới thứ năm khác với mấy cảnh giới trước." 

             "Ngài đột phá đến cảnh giới này, nguyên khí trong cơ thể sẽ xảy ra biến đổi, nhưng về số lượng lại không gia tăng quá nhiều." 

             "Có điều, nhất định thực lực của ngài sẽ làm chính bản thân ngài giật mình." 

             Lâm Huyền nhẹ gật đầu, hi vọng phá phàm cảnh giới có thể cho mình một kinh hỉ đi. 

             Hắn ngẩng đầu nhìn về phía Lâm Phẩm Phàm, khóe miệng nở một nụ cười. 

             "Hiện tại, có thể tiếp tục chưa?" 

             Đối mặt với ánh mắt hắn, Lâm Phẩm Phàm không khỏi giật cả mình. 

             Tiếp tục? Cái này còn tiếp tục thế nào? 

eyJpdiI6Ik5PVGNrODFEVTZHR2pcL3hoQkFcLzVTQT09IiwidmFsdWUiOiJkb245WGt2NEMzNXN4WFNJSCtRaWc5YzVQZlpPZSs3c01pV2RIOWt5V24rano2cFJRdWloWGdPUTNBVFpjUVY0Ymg3SFhPMDBPSXFhRUI3TUxjZUJWKzBBdEFWMFhRYytBaWJYYXNFMXlVR1B4Y1NrM1BIYTNhU1UxUnl3ZUZLYTRGOCt4NkdxaVZXS0N1TkozbXNla3k0Zkw1STdiRVdHS0lqNlloRWN3STF0VVU3dXF3VlFGT1I4eFI5M2x6NzJ0R2NUSFZJMSswNVl5a3pTTEx6ZGlaZXRIdXFnVTJ6Smx4cjJUa0txWkFIc3BHWmdLajgwYWJHbkFBWG1ST2I4SWpCNWdNMlN0TW9oMXpCdEdIUHZtNmh2bWxpa3FtOVVmVmU0MWdPUG9zRlRKd0NIalVOV0M4cFVBQ1Y1R3RWRDVEZ0F2VmcwTDZMUlJsVkx1eGhGek5SNXFuMHpXcnFkR2duVzNcLzd3OVExWXhEWER4d2NucjZhTGpiYmxRVElTIiwibWFjIjoiZTk3MzA5YjE5ZDg2ZTc2Y2JlNzRiZWRkMTZiNDFiMzVhOTEzYTU3MjAxYjk1ZjU1MmZmZjQyODBjM2U2MWM4MCJ9
eyJpdiI6IktXT0lrRFBvaHMzNzJmWFwvaTFRMUx3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IlNDbWxST08xWXpNMFFGWEhialVGZGxMWHVNcW5nVjA3SVAreG4yZWN6bElPN2FidTRBd0RSNjRjamlYVHF4cjNHSFZtbUJhY1NjejBDNVJKZkxwSlwvUno1aFljc0NmOEFvZEx0SDhQaEZ6RGdTQjE4WHVWRHprRGhwNENPWFBsTlFIb2hjNFwvRUVQXC9qUHRmUmNWNDBxYXE2ZUlHRFptZkd0a0FRTTVQWW13dzdRTjl3XC82U2xxNFV6Nkh0T1FpaklkRnRkUnBJWmt6ck54RUw1bnhcL1BpOU5cL3ozVmloeDVZYlQ5NGl2UW15OXVRenpLd3Y5UEtyU1A5UVFiQmlwOE03akVXVjlzUzR6NjZiZW4rTHM0eWZmeUN1UCtWaUloYzV3VjduNEhPU0VRPSIsIm1hYyI6IjMxNWVkNjU0MzY3YWEwOGU4MGQxODkxNTgzNzQyOTIxY2I0ZmJmM2IyMjBhMGJmMWM2M2VjODY0MDdkNmJjN2EifQ==

             Hiện tại, không phải Lâm Phẩm Phàm nghĩ chiến đấu như thế nào, mà là chạy ra bạch nguyệt thành như thế nào!

Advertisement
x