Cho dù trận chiến đấu này không có người xem, nhưng mà chiến tích của Lâm Huyền vẫn lặng lẽ lưu truyền ra bên ngoài.
Bị Huyền Kiếm đuổi giết, Lâm Huyền không những không bị thương chút nào, ngược lại còn đánh chết hai người trong đó, khiến một người bị thương nặng, cả đời không có hy vọng bước vào cảnh giới cao hơn.
Chiến tích như thế không thể không nói là khủng bố.
Tuy rằng tổ chức Huyền Kiếm này vô cùng thần bí, nhưng vẫn có không ít người biết đến sự tồn tại của nó.
Đồng thời, cùng có người biết về việc bố trí thành viên của Huyền Kiếm.
Ngoại trừ Kiếm Tôn, Huyền Kiếm có tổng cộng sáu vị Chưởng Kiếm Sứ.
Nhưng mà vì để đối phó với Lâm Huyền, lại trực tiếp thiệt hại ba người, đây tuyệt đối là tổn thất không thể chấp nhận được.
Ở thành Thiên Đô, sau khi Kiều lão gia tử biết được, trên mặt lộ ra nụ cười không thể che giấu được.
Hắn đã chinh chiến vài chục năm, giao chiến với Tuyết Vực không biết bao nhiêu lần.
Tướng lĩnh dưới tay Kiều lão gia tử cũng từng bị Huyền Kiếm chú ý trọng điểm.
Trong mười năm qua, mỗi lần Huyền Kiếm ra tay, đều khiến cho Kiều lão gia tử đau lòng không thôi.
Lúc này, Lâm Huyền khiến Huyền Kiếm kinh ngạc, tức khắc đã khiến hắn phấn chấn lên.
“Được!”
Kiều lão gia tử vỗ bàn, vẻ mặt phấn khởi đứng lên.
“Nên đánh như vậy!”
“Huyền Kiếm chó má gì đó, bọn họ còn tưởng rằng bản thân rất lợi hại. Chỉ có thật sự đánh bọn họ đau, bọn họ mới có thể khiêm tốn lại!”
Mấy gia tướng bên cạnh chưa từng thấy biểu cảm như vậy của hắn, bị dọa đến không dám lên tiếng.
“Không ngờ, tốc độ phát triển của hắn lại nhanh chóng như vậy.”
Ngoài kích động ra, Kiều lão gia tử không thể không bắt đầu tự hỏi vấn đề này thêm một lần nữa.
Tốc độ phát triển của Lâm Huyền thật sự rất kinh người, lúc đầu bước vào Kiều gia, hắn vẫn chỉ là một võ giả vừa mới bước vào cảnh giới Quy Nhất.
Nhưng mà, lúc này mới qua bao lâu? Lâm Huyền cũng đã đột phá tới cảnh giới Phá Phàm.
Phải biết rằng, đó là cảnh giới bố trí mà bao nhiêu người tha thiết ước mong.
Kiều lão gia tử có thể có thành tựu như bây giờ, cũng phải trải qua không biết bao nhiêu năm tháng tu hành khắc khổ, lúc này mới trở thành cường giả cảnh giới tầng năm.
Thế nhưng, ở trên người Lâm Huyền, dường như năm tháng chỉ là một trò cười.
Hắn dùng thời gian mấy tháng ngắn ngủi, hoàn thành thành tựu mà người khác cần phải cố gắng hơn mười năm mới có thể đạt được.
“Người như vậy, nếu có thể phục vụ cho ta, thật là tốt biết bao mà!”
Trên mặt Kiều lão gia tử tràn đầy động lòng.
Nghe hắn nói như vậy, bên cạnh có gia tướng kia thật cẩn thận lên tiếng.
“Tướng quân, hắn là kẻ địch của Thiên Tuyết Quốc chúng ta.”
Người khác không biết, nhưng những gia tướng này đều biết Lâm Huyền đã từng làm ra chuyện gì.
Lâm Huyền quả thực đã giết mấy người của Huyền Kiếm, nhưng mà đồng thời, hắn cũng đánh chết hơn một nghìn cường giả cảnh giới Phá Phàm của Thiên Tuyết Quốc.
Nếu chỉ là như vậy, có lẽ còn có đường sống hòa hoãn, nhưng điều thật sự khiến thân phận của Lâm Huyền không thể thay đổi là hành động đánh chết Hỏa Phượng Hoàng của hắn.
Đó là thần thú bảo vệ quốc gia của Thiên Tuyết Quốc, cứ như vậy chết ở trong tay Lâm Huyền, đây là chuyện mà ai cũng không thể chấp nhận được.
“Nông cạn!”
Kiều lão gia tử có chút không quan tâm.
“Nếu hoàng thất cũng mang suy nghĩ như ngươi, vậy đúng là sai hoàn toàn rồi!”
Trên mặt gia tướng lộ ra vẻ tò mò, đợi Kiều lão gia tử nói tiếp.
Lão gia tử cân nhắc một lát, mở miệng lên tiếng.
“Ngươi cảm thấy, Thiên Tuyết Quốc ta có hy vọng đánh chết Lâm Huyền sao?”
Nghe hắn hỏi như vậy, trên mặt gia tướng đó lộ ra một nụ cười khổ.
Đánh chết Lâm Huyền?
Thực lực quốc gia của Thiên Tuyết Quốc càng hùng mạnh hơn so với Tuyết Vực, nhưng mà muốn nói đến cường giả đỉnh cấp lại không thể chiếm ưu thế.
Chuyện mà Huyền Kiếm không thể làm được, e rằng Thiên Tuyết Quốc cũng không có cách nào làm được.
Chặn giết Lâm Huyền, thật sự là rất khó khăn!
“E rằng rất khó.”
Gia tướng lắc lắc đầu, mở miệng đáp.
Kiều lão gia tử cười lớn nói.
“Đâu chỉ là rất khó? Đây là một chuyện hoàn toàn không thể làm được!”
“Mặc dù là Tuyết Vực hay là Thiên Tuyết Quốc ta cũng không thể đánh chết hắn!”
“Cho dù là ta mặc giáp trụ ra trận, dẫn đầu trăm vạn đại quân đi vây giết Lâm Huyền, hắn cũng có thể ung dung rời đi.”
Nghe hắn nói như vậy, gia tướng đó cực kỳ sợ hãi.
“Tại sao tướng quân lại cho rằng như vậy? Hắn có mạnh mẽ bao nhiêu cũng chỉ là một tên võ giả, sao có thể đối địch với Thiên Tuyết Quốc ta?”
Kiều lão gia tử lắc đầu.
“Cho nên ta mới nói ngươi quá nông cạn.”
“Nếu ngươi thật sự coi hắn là một võ giả bình thường, vậy tương lai ngươi là người chịu thiệt thòi lớn!”
“Hắn có thể trở thành cường giả Phá Phàm trong thời gian ngắn như vậy, ngươi cho rằng đây là điều mà một võ giả bình thường có thể làm được sao?”
“Sau lưng hắn, rất có khả năng có một hoặc vài người vô cùng mạnh, thậm chí còn là một thế lực siêu cấp!”
Nghe hắn nói như vậy, sắc mặt của gia tướng kia đại biến.
Bốn chữ thế lực siêu cấp này không khó giải thích, đó là sự tồn tại cần phải ngước lên nhìn.
Cũng giống như Thiên Tuyết Quốc và Càn Long Tông của Lâm Huyền, chênh lệch giữa hai bên là thứ mà người thường không thể lý giải được.
Bây giờ, Kiều lão gia tử lại nói sau lưng Lâm Huyền có khả năng có một thế lực siêu cấp, điều này khiến gia tướng đó sợ tới mức không dám khinh thường.
“Lùi một vạn bước mà nói, cho dù sau lưng hắn không có thế lực siêu cấp, chúng ta cũng không có cách nào gây khó dễ cho hắn.”
“Tốc độ phát triển của hắn vô cùng khủng bố, cho dù điều động đội quân trăm vạn người, chỉ cần để hắn trốn thoát, vậy hắn có thể trưởng thành trong thời gian cực kỳ ngắn.”
“Đến lúc đó, Thiên Tuyết Quốc sẽ đối mặt với một kẻ địch không thể chống đỡ được.”
Kiều lão gia tử càng giải thích, sắc mặt của gia tướng đó cũng càng khó coi hơn.
Hắn dựa vào lời nói của Kiều lão gia tử mà suy xét một chút, cuối cùng đưa ra một kết luận.
Người như Lâm Huyền, nếu không tiếc bất cứ giá nào để lôi kéo, tuyệt đối không thế đối địch!
“Hắn chỉ là khiến Thiên Tuyết Quốc ta tổn thất một con thần thú mà thôi, nhưng mà đừng quên rằng bên cạnh hắn còn có một thần thú, hơn nữa còn cường đại hơn so với Hỏa Phượng Hoàng!”
“Nếu có thể giao hảo với hắn, như vậy Thiên Tuyết Quốc có thể có được hai đồng minh cường đại!”
Gia tướng kia vội vàng lên tiếng.
“Vậy chúng ta phải nhanh chóng thông báo cho hoàng thất!”
Kiều lão gia tử lắc lắc đầu.
“Vấn đề mà ta có thể nghĩ đến, tất nhiên hoàng thất cũng có thể nghĩ đến.”
“Trên thực tế, Tuyết Vực chắc hẳn cũng biết lợi và hại trong chuyện này.”
“Chỉ là bọn họ không phục, muốn đánh cược một ván lớn!”
“Cược cái gì?”
Gia tướng tò mò hỏi.
Kiều lão gia tử nhướng mày.
“Bọn họ đang cược có thể đánh chết Lâm Huyền trước khi hắn trưởng thành!”
“Bọn họ đang cược, có thể giấu diếm được thế lực siêu cấp sau lưng Lâm Huyền.”
“Nếu hoàng thất cũng suy nghĩ đến vấn đề như vậy, thì Thiên Tuyết Quốc sẽ gặp nguy hiểm!”
Tuy rằng nói như vậy, nhưng mà cuối cùng hoàng thất muốn quyết định biện pháp như thế nào, sẽ không phải là chuyện mà hắn có thể can thiệp vào.
Nếu hoàng thất thật sự làm như thế, vậy lịch sử của Thiên Tuyết Quốc căn bản cũng kết thúc rồi.
Kiều lão gia tử không hề nói rõ, hắn sớm đã lặng lẽ đi một nước cờ.
Nếu Thiên Tuyết Quốc thật sự tránh khỏi vận hạn bị giết, có lẽ nước cờ này có thể trở thành niềm hy vọng của Kiều gia.
Lúc này, Lâm Huyền cũng đang trò chuyện vui vẻ với hy vọng của Kiều gia.
Sau khi Kiều Vũ tiến vào thành Bạch Nguyệt, gần như mỗi ngày đều nghiên cứu thảo luận Họa Đạo với Lâm Huyền.
Tuy rằng Lâm Huyền không có trình độ Họa Đạo cao như Kiều Vũ, nhưng mà trong Thần Sơn lại có rất nhiều ghi chép có liên quan.
Hai người trao đổi, ngược lại còn bổ trợ cho nhau.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất