Nhưng mà Lâm Huyền cũng không vì vậy mà cảm thấy vui sướng. 

             Chẳng qua Vương Diệp chỉ là quân đi trước mà thôi! 

             Lâm Huyền cảm nhận được sự dao động của hai linh hồn cực kỳ mạnh mẽ, trong đó có một người là Vương Diệp, người còn lại đang âm thầm ẩn nấp ở đằng sau không hề ra tay. 

             Không biết lí do vì sao người đang nấp ở chỗ tối kia từ đầu tới cuối đều không ra tay. 

             “Định thay phiên nhau đánh à?” 

             Khóe miệng Lâm Huyền lộ ra một nụ cười. 

             Nếu hai người bọn họ cùng nhau ra tay thì có lẽ hắn sẽ bị đánh chết. 

             Dù sao thì đây cũng là hai cường giả Phá Phàm Cảnh. 

             Cho dù Lâm Huyền có mạnh mẽ đến mức nào đi chăng nữa thì khi đối mặt với hai cường giả Phá Phàm cũng không xong. 

             Nếu bọn họ muốn thay phiên nhau tấn công, vậy thì sai cách rồi! 

             Vô Cấu Nguyên Khí của Lâm Huyền có thể trực tiếp cướp đoạt linh khí của trời đất, ngay cả một cường giả Phá Phàm cũng không thể làm tiêu hao nguyên khí của hắn. 

             “Bản lĩnh của ngươi cũng chỉ có thế thôi sao?” 

             Sau một hồi chiến đấu, trên gương mặt của Vương Diệp lộ ra vẻ khinh thường. 

             “Thật không hiểu vì sao ngươi có thể đánh chết Lâm Vũ.” 

             “Chẳng lẽ chỉ nhờ vào bản lĩnh ăn nói mạnh mồm của ngươi?” 

             Tất nhiên hắn nói những lời này chỉ vì muốn chọc giận Lâm Huyền. 

             Nhưng Lâm Huyền lại không hề lung lay. 

             Thần Đạo Kiếm Pháp vẫn tuyệt diệu như trước, gặp chiêu nào phá chiêu đấy. 

             Tuy các đợt tấn công của Vương Diệp rất mạnh mẽ nhưng từ đầu tới cuối đều không chiếm được ưu thế. 

             Hai người chiến đấu ác liệt rất lâu nhưng vẫn chưa phân được thắng thua. 

             Tuy nhiên đây cũng là do cả hai người đều không thể hiện hết thực lực chân chính của bản thân. 

             Lâm Huyền che giấu thực lực vì hắn e sợ cường giả đang âm thầm ẩn ấp ở nơi tăm tối kia. 

             Linh hồn của người nọ mạnh mẽ hơn Vương Diệp, còn về thực lực thì không cần phải nói nhiều cũng biết được. 

             Lâm Huyền suy đoán qua loa, người này chắc cũng là cường giả Phá Phàm tầng hai. 

             Nếu hiện giờ Lâm Huyền để lộ ra toàn bộ con át chủ bài thì sau đó hắn phải dùng cái gì để đối phó với người đang ở đằng sau kia?  

             Khắp bầu trời đều là bóng dáng của Chân Long kiếm, vào lúc nguyên khí Lâm Huyền đổ xuống dưới thì bóng dáng huyền ảo của rồng xuất hiện sau lưng hắn. 

             Bóng dáng của rồng từ từ hình thành rất giống một con rồng đích thực. 

             Thấy cảnh như vậy, sắc mặt của Vương Diệp có sự thay đổi nhỏ. 

             “Một thanh kiếm rất đáng sợ!” 

             Với năng lực của đôi mắt, đương nhiên hắn có thể nhìn ra thanh trường kiếm này có chỗ không bình thường. 

             “Một thần binh như thế lại rơi vào tay của ngươi, vậy chẳng phải rất giống cẩm y dạ hành (Của quý mà không dùng đúng lúc, đúng chỗ thì cũng hoài phí giống như mặc chiếc áo gấm - loại áo may bằng vải gấm, biểu tượng cho sự giàu sang trước đây mà đi trong đêm thì ai nhìn thấy được, cho nên nó cũng giống như mọi áo may bằng vải thường khác mà thôi) sao?” 

             Đề Huyết kiếm pháp! 

             Thanh kiếm màu đỏ rực trong tay hắn vung lên giữa không trung vẽ ra một đạo ánh sáng. 

             “Xoẹt!” 

             Trường kiếm không ngừng run rẩy. 

             Nếu cẩn thận quan sát thì sẽ phát hiện ra bao quanh trên mặt trường kiếm là Huyết Vụ đang lất phất theo chiều gió. 

             Đây chính là Huyết Vụ! 

             Lớp sương mù màu máu bay trong không trung, trông vô cùng kỳ lạ. 

             Đến tận lúc này Lâm Huyền mới biết vì sao kiếm pháp của Vương Diệp được gọi là Đề Huyết Kiếm Pháp. 

             Huyết Vụ bao phủ xung quanh, nên chân khí của hắn đã bị hạn chế rất nhiều. 

             Đối với võ giả mà nói, hạn chế như thế này như vết đao trí mạng. 

             Nguyên khí là thủ đoạn giúp võ giả dò xét mọi thứ xung quanh, nói nó chính là đôi mắt thứ hai cũng không phải nói quá. 

             Một khi đã bị Huyết Vụ bao phủ cũng có nghĩa là võ giả bị nhốt ở bên trong sẽ trở nên mù lòa! 

             “Một năng lực rất kì lạ.” 

             Lâm Huyền nở một nụ cười khinh thường. 

             “Chỉ tiếc là không hề có hiệu quả đối với ta.” 

             Nếu như võ giả bình thường có hai đôi mắt, thì Lâm Huyền có tận ba đôi mắt. 

             Hồn lực của Lâm Huyền trải rộng khắp phủ thành chủ, từng nhất cử nhất động của Vương Diệp không thể nào thoát khỏi kiểm soát của hắn. 

             Mặc dù hắn không nhìn thấy đối phương, cũng không cảm nhận được nguyên khí, nhưng hắn còn có hồn lực! 

             “Ầm!” 

             Nhờ có Huyết Vụ bao phủ, Vương Diệp di chuyển rồi. 

             Trường kiếm trong tay hắn giống như một con rắn độc, nhe răng nanh hướng về phía Lâm Huyền. 

             Nhưng mà răng nanh này có chắc sẽ làm đau người ta được không? 

             Lý do rắn độc mạnh mẽ là vì nó âm thầm ẩn núp ở chỗ tối. 

             Nhưng khi nó bị phát hiện thì cho dù răng nanh có sắc nhọn như thế nào cũng không mang lại tác dụng gì. 

             “Leng keng!” 

             Chân Long Kiếm của Lâm Huyền quét sạch, bóng dáng hư ảo của Chân Long cuốn bay tất cả. 

             Rắn độc mạnh đến đâu thì cũng chỉ là một con rắn! Đứng trước mặt một con rồng thì chỉ có thể chật vật chạy trốn. 

             “Gầm!” 

             Chân long gầm lên vô cùng giận dữ, Chân Long Kiếm bay nhanh về phía Huyết Sắc Trường Kiếm của Vương Diệp. 

             Với một tiếng vang nhỏ, Huyết Vụ xung quanh tự nhiên tản ra. 

             “Sao có thể!” 

             Sắc mặt Vương Diệp lộ ra một vẻ ngạc nhiên và hoảng hốt. 

             Nhưng vẻ ngạc nhiên hoảng hốt ấy rất nhanh đã biến mất. 

             “Thật không ngờ Huyết Vụ không thể cản trở ngươi.” 

             Khuôn mặt hắn tỏ vẻ nghiêm trọng rồi xem xét Lâm Huyền.  

             Trước khi tiến vào Thành Bạch Nguyệt hắn chẳng thèm để Lâm Huyền vào mắt. 

             Trong suy nghĩ của hắn, chẳng qua Lâm Huyền chỉ là võ giả Quy Nhất Cảnh bình thường mà thôi. 

             Hắn chỉ không biết Lâm Huyền đã dùng cách nào để giết chết Lâm Vũ. 

             Nhưng giờ đây, sau khi chiến đấu với Lâm Huyền thì suy nghĩ của hắn đã thay đổi. 

             Thực lực của Lâm Huyền không thể nói không mạnh, trong tất cả những người Vương Diệp từng gặp thì Lâm Huyền chắc chắn là người mạnh nhất đạt Quy Nhất Cảnh. 

             So với Lâm Vũ thì thực lực của Lâm Huyền còn đáng sợ hơn nhiều. 

             Nếu như một người như vậy đột phá đến cảnh giới Phá Phàm thì thực lực sẽ mạnh đến mức nào? 

             Bây giờ Vương Diệp đã hiểu vì sao Kiếm Tôn lại có ý muốn giết  Lâm Huyền. 

             Nếu bây giờ không thừa dịp giết chết hắn, đến lúc hắn đột phá cảnh giới Phá Phàm, chỉ sợ có mình Kiếm Tôn ra tay mới có thể đánh chết hắn. 

             Vương Diệp cũng không dám coi thường Lâm Huyền nữa, hắn nhướng người vọt vào trong viện. 

             “Thế nào? Muốn đi tìm sự giúp đỡ?” 

             Lâm Huyền nhíu mày. 

             Đương nhiên hành động này của Vương Diệp có ý đi tìm người còn lại để cùng nhau ra tay. 

             Nếu cả hai người bọn họ cùng nhau ra tay thì có lẽ Lâm Huyền không còn là đối thủ của bọn họ. 

             Nhưng mà lúc này Lâm Huyền không hề có lựa chọn nào khác nữa. 

             Hắn sử dụng Thần Đạo Bộ Pháp để đuổi theo. 

             “Tới đây!” 

             Vương Diệp gào lên một tiếng, đột nhiên tay cầm Huyết Sắc Trường Kiếm của hắn đâm về phía Lâm Huyền. 

             Lâm Huyền nhíu mày, một nhát kiếm này có thể khiến hắn sinh ra cảm giác bản thân mình có muốn né cũng né không được. 

             Chẳng qua hắn không để ý tới nhiều 

             Ở trong mắt hắn, thanh kiếm này không thể làm hắn bị thường. 

             Thổ quy tắc và Bá Thể Thần Công đã cho cơ thể của Lâm Huyền đạt đến mức độ cực kì kinh khủng. 

             Về sức phòng ngự của Lâm Huyền thì ngay cả những áo giáp ở cấp bậc thần binh cũng không thể so sánh với cơ thể của hắn. 

             “Phụt!” 

             Huyết Sắc Trường Kiếm đâm vào cánh tay của Lâm Huyền, mà Chân Long Kiếm của Lâm Huyền đã vẽ ra một vết máu ở trên gương mặt của Vương Diệp. 

             “Tại sao lại như vậy?” 

             Lần này đến lượt Lâm Huyền phải ngạc nhiên rồi. 

             Một kiếm này của hắn hẳn phải lấy được mạng của Vương Diệp mới đúng. 

             Chân Long Kiếm nhắm thẳng vào ấn đường của Vương Diệp, với thực lực của Lâm Huyền và uy lực Chân Long Kiếm thì hoàn toàn không có lý do gì mà Vương Diệp có thể sống sót khi một nhát kiếm này bổ xuống. 

             Nhưng mà sự thật khác với tưởng tượng của hắn rất lớn, quả nhiên lúc Chân Long Kiếm rơi xuống, bàn tay của Lâm Huyền run lên. 

             Đã là một kiếm khách, đã là một võ giả Bán Bộ Phá Phàm, Lâm Huyền tuyệt đối không thể mắc phải một sai lầm như thế. 

             Thế nhưng đây là sự thật, ngay lúc trường kiếm hạ xuống, trong nháy mắt đó hắn không thể điều khiển cánh tay của mình. 

             “Đây là…” 

             Vào lúc Lâm Huyền chuẩn bị tấn công thì phát hiện vết thương trên cánh tay đang chảy ra máu tươi. 

eyJpdiI6InhDb1E2T3ZtcUJDUXc0WW80ZExmQnc9PSIsInZhbHVlIjoiYWFhT2wzRERnSGxSa25iOWhSTEN4T1djNWduVmxCdERNWEJsbjVURFVFRkx6eGdBS1U3S2hBQmV6YmVQejVramdGRzB1SllIZkNIb0ZOTHl6NVFOZlBTbHZ4M3VNa2pGQ1g2Q2tneTRmTmxGeERFWFwvR002RFh4dHkzTEtTWEhKWjZGUmtwUGpzelNOU0xSOEU2NXJNS0RGVU9memQ0bkRvUkYrY08ralF0dG5rK09tdHJPcUlpWE5qMVFnYmpTdVlRTk03NDhHMCtrXC85UU84c1lYT0piQkFjN3g2WDYxNytmdXFDRUdKc3VOVjc4b0ltY21EV2FjckZzbFNodTdlbWE2S2UrMUlmcmRWRHRlUHJYZEVRcStzK2ZSRmRlMVR0TmhcL1B2cDk2WDNyYXk4aGl0NjBnV2dhdlVpNW1CajhlY08rem9yVkhPR0RGYlZSUzR0NytkSFI5cG5HUGp3VlZ2bW1CeVRQWFJnZGc2WUZcL0wwdlwvQkh4SVBaclNNSmpveE5RUlZDaXppWlhyY2k0ajkycjlBPT0iLCJtYWMiOiIxMjI3ZDFiZjkwYTg3ZTUxMWI2NjJiM2QyN2QwZjY0ZDUyMjhhNDU5MTM2ZDAzMmFkMDk3YzFkMTkxNDUwYzVhIn0=
eyJpdiI6IlZDZElTZ3R1SDJcL0FGWFwvdDF5ZTV2UT09IiwidmFsdWUiOiJVTzRyakpyZDdIaytvQWxRRTI0TTZnSUc2YU5zUVpnT0lkeSswdXAxVDVRZUpnem50dFFzZmJnVE93N0RLQ2FcLzZXd3RMc2d4TUNKM1Q1VzdPMmo0RUdYN1ZZd0k4YUQyUVBhSEVFSGc1VElZSVRvREpTaEZIR2FRMk1aeVNLOFNYc00xU256VGVDRnZyNkExWlZUdXVYNXBPRXlHSUNnSExkZDM4MmhlUCs2YjlJbjVOVHdjVW1SV2l6MkFRdkdTbjdkZFdxcGJHenhEbUswdTV4N2dHQWZCXC9oemVLdTBJS1FYSjBEWVMwc1dhU1l0Z3lEVGxKRHRWeStjTXE2WENBUnRIaE5pdWxwUVhoQmN3SU8zaFFwb29ZTlYrS2J1R2xTMzQyM0NCWEVVaUZuS3pNXC9HS1QrczlMWFJkQitHQWQxcEt3dDZ0bmNwSW1sU2M1TGJXeVFRb3VVa29rUFJnV1ZCUnZWWVNXNFowZmtZNHh0OVdDR2daaXlwVXBBdWQiLCJtYWMiOiIyZjI2ZjMzZjFmNWJjM2NjYjQ1NTQxMTRjMjEzYjg1Y2FiY2ZlYTlhZDMzN2I1ZTBkZjQwMDI5ZDU0NGI5NDExIn0=

             Nhưng mà lúc này vết thương nho nhỏ kia lại đang chảy máu không ngừng.

Advertisement
x