Trong khi máu chảy ra, thân thể Lâm Huyền không ngừng bị xé rách, khiến miệng vết thương bị rách ra càng ngày càng to.
Lâm Huyền có cảm giác giống như máu trong cơ thể mình đang bị điều khiển.
Máu là một thứ rất yếu ớt, có thể tùy ý thay đổi hình dạng.
Mà lúc này đây, máu của hắn giống như biến thành thanh kiếm trong tay Vương Diệp.
Không chỉ miệng vết thương trên cánh tay mà ngay cả máu trong cơ thể hắn cũng bị khống chế.
Lâm Huyền giật mình, lúc trước hắn đã lỡ tay chính vì năng lực kì quái này của Vương Diệp.
Hình như hắn có thể điều khiển máu?
“Tốt nhất là ngươi đừng có lộn xộn, nếu không ngươi sẽ chết vì mất quá nhiều máu đấy.”
Ngay lúc này một giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên bên tai hắn.
Lâm Huyền nhíu mày, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?
“Chưởng Kiếm Sứ thứ tư, Lâm Phẩm Phàm!”
Một bóng dáng xinh đẹp từ trong bóng tối bước ra.
Lâm Phẩm Phàm đứng ở cách đấy không xa, lạnh lùng nhìn hai người bọn họ trong viện.
Phá Phàm tầng hai!
Sắc mặt Lâm Huyền thay đổi, khí thế của nàng sắp bằng Kiều Lão gia tử rồi.
Còn chưa ra tay nên Lâm Huyền không biết thực lực của nàng như thế nào.
Nhưng nếu nàng đã có thể trở thành Chưởng Kiếm Sứ thứ tư, chỉ sợ sẽ mạnh hơn Vương Diệp.
“Quả thật Tuyết Vực rất nể mặt ta.”
Lâm Huyền cười khinh.
"Hai cường giả Phá Phàm, xem ra các ngươi không chỉ đơn giản là muốn giết ta."
Vương Diệp, Lâm Phẩm Phàm!
Mỗi một người bước ra đều là nhân vật có danh tiếng chấn động cả một vùng.
Mà hiện nay hai người này lại bắt tay với nhau đến Thành Bạch Nguyệt, có thể thấy Tuyết Vực muốn nuốt sống bản thân mình.
“Nếu ngươi đã biết, vậy thì không cần vùng vẫy nữa.”
Nói xong, Lâm Phẩm Phàm rút kiếm của mình ra.
Đây là một thanh kiếm ngắn, nó chỉ dài hơn một thước, gọi là chủy thủ thì sẽ chính xác hơn là kiếm.
Thanh kiếm ngắn được chế tạo vô cùng tinh xảo, hoàn toàn không giống vũ khí sắc bén để giết người, mà ngược lại giống như đồ sưu tầm của một cô nương nhỏ.
Chẳng qua chủ nhân của thanh kiếm ngắn này khiến cho Lâm Huyền có cảm giác nguy hiểm vô cùng.
“Nếu ngươi đã nói như vậy thì ta đây cũng phải chống cự giãy giụa một chút nữa mới được.”
Hắn vừa dứt lời, Chân Long Kiếm của Lâm Huyền chĩa thẳng vào Vương Diệp.
Vô Cấu Nguyên Khí lưu chuyển trong không khí, miệng vết thương trên cánh tay hắn dần dần khép lại, máu đang sôi sục trong cơ thể cũng bình thường trở lại.
"Người muốn giết ta có rất nhiều, nhưng mà ta vẫn còn sống rất tốt đấy.”
"Hai người các ngươi cũng có thể tới đây thử xem!"
Dứt lời, Lâm Huyền nhanh chóng biến thành ảo ảnh.
Hắn sử dụng Phong quy tắc khiến bóng dáng của bản thân hắn giống như ma quỷ.
Trong nháy mắt hắn đã di chuyển đến bên cạnh Vương Diệp.
Chân Long Kiếm bổ xuống một lực thật mạnh, oai vô cùng.
Vương Diệp cuống quít giơ kiếm đỡ đòn, cố gắng gượng đỡ một nhát kiếm đó.
“Leng keng!”
Hắn đỡ được nhát kiếm của Lâm Huyền nhưng không hoàn toàn ngăn cản được sự tấn công của Lâm Huyền.
Thần Đạo Quyền Pháp!
Lâm Huyền tự lừa gạt bản thân không phải vì cho bọn họ thấy kiếm pháp của mình tuyệt vời như thế nào.
Cho dù đó là kiếm pháp hay là bất kỳ thứ gì khác thì đều được dùng để chiến đấu.
Nếu Thần Đạo Kiếm Pháp không thể đánh bại đối phương thì có lẽ Thần Đạo Quyền Pháp sẽ có tác dụng.
Sự thật đúng là như thế, khi cú đấm của hắn hạ xuống, Vương Diệp vẫn chưa có sự phòng bị.
Lâm Huyền tu luyện Thần Đạo Công Pháp nên từ đâu sức mạnh đã không hề bình thường, hơn nữa còn có sự gia trì Lực quy tắc, cú đấm này của hắn đâu chỉ dừng lại ở ngưỡng sức mạnh của vạn quân?
“Phụt!”
Vương Diệp há hốc mồm rồi phun ra một ngụm máu tươi, rồi bị lực đạo kinh khủng đánh bật ra ngoài.
Lâm Phẩm Phàm muốn giúp đỡ nhưng mà Lâm Huyền không hề để ý tới nàng.
Trận chiến này khác với trước đây, một mình Lâm Huyền không đủ sức chống lại cả hai cường giả Phá Phàm.
Nếu như một đấu một, hắn không hề sợ bất kì ai, nhưng khi cùng lúc đối mặt với hai cường giả Phá Phàm thì hắn không có đủ sức mạnh.
Đó là lí do vì sao khi Lâm Phẩm Phàm xuất hiện Lâm Huyền đã hạ quyết tâm ngay.
Bằng mọi giá phải giết chết Vương Diệp!
Chỉ khi giết chết Vương Diệp, hắn mới có thể có đường sống.
Nếu không, một khi bị cả hai người bọn họ bao vây và tấn công, cho dù hắn có bản lĩnh ghê gớm thế nào cũng vô dụng.
Lâm Huyền thi triển Thần Đạo Bộ Pháp hết mức có thể, hắn tiến hành các đợt tấn công một cách điên cuồng.
Lực quy tắc!
Phá Diệt quy tắc!
Phong quy tắc!
Hỏa quy tắc!
Lúc này, Lâm Huyền không còn nghĩ mình sẽ giữ lại bất thứ gì nữa.
Trong lòng Vương Diệp sợ hãi đến mức run lên, thực lực của Lâm Huyền vượt xa dự tính của hắn.
Nhiều loại Lực quy tắc khiến cho hắn không còn ý chí phản kháng.
Như thế này thì đánh làm sao?
So về sức mạnh, hắn còn kém xa Lâm Huyền.
So về sức phá hoại, Phá Diệt quy tắc của Lâm Huyền đã để lại trên người hắn vài vết thương trông rất kinh khủng.
Còn có Hỏa quy tắc, đây chính là Phượng Hoàng Chân Hỏa, mặc dù hắn là cường giả Phá Phàm Cảnh thì cũng không dám đối đầu trực tiếp với nó.
Hắn nghĩ trong lòng có lẽ hắn là cường giả Phá Phàm Cảnh bị kìm nén ức chế nhất trên thiên hạ.
Mặc dù đòn tấn công của Lâm Huyền trông có vẻ lộn xộn, nhưng bên trong nó lại ẩn chứa nhiều huyền cơ (Cơ hội trời cho mang đầy sự bí ẩn, huyền diệu).
Nhiều loại quy tắc cùng phối hợp với nhau sẽ khiến cho Lực quy tắc phát huy tác dụng lớn hơn rất nhiều.
Ngay cả quy tắc nghiêng về hỗ trợ như Phong quy tắc ở trong tay Lâm Huyền đều có thể tạo ra lực công kích cực kì mạnh mẽ.
“Á!”
Rốt cuộc, Vương Diệp vì sự vô ý của mình mà bị Lâm Huyền chém trúng bờ vai.
Có vẻ như ở trước mặt Lâm Huyền, thân thể của cường giả Phá Phàm không thể chịu nổi một kích.
Một kiếm này không hề tạo ra âm thanh.
Dưới sự gia trì của Phá Diệt quy tắc, Chân Long Kiếm dễ dàng xẹt qua cánh tay của hắn.
Vương Diệp chỉ cảm thấy bả vai của mình tự nhiên mát lạnh, đợi đến khi hắn quay đầu lại nhìn thì không còn thấy cánh tay của mình đâu nữa.
“Á!”
Vương Diệp kêu lên một tiếng thảm thiết, sự đau đớn dữ dội và sự sỉ nhục đã khiến cho đôi mắt của hắn trở nên đỏ bừng.
Hắn không quan tâm đến việc cầm máu mà ngay lập tức cầm kiếm lao tới.
Lúc này, hắn đã ngửi thấy hương vị của cái chết.
Rốt cuộc hắn cũng nhận ra thực lực của kẻ trước mắt hắn đáng sợ biết bao nhiêu.
Chỉ cần vô ý một chút, ngay lập tức hắn có thể sẽ phải bỏ mạng.
“Thế nào, muốn cá chết lưới rách (hai bên đấu tranh cuối cùng đều bị tận diệt) sao?”
Vẻ mặt của Lâm Huyền bình tĩnh đến lạ kỳ.
Thần Đạo Bộ Pháp được thi triển, bóng dáng của hắn lại hóa thành bóng ma rồi né sang bên cạnh.
“Cá sẽ chết còn lưới sẽ không rách!”
Chân Long Kiếm vẽ ra một đường cong hoàn hảo trên không trung và chém vào cổ Vương Diệp.
Với một nhát kiếm này, cho dù hắn có tránh thì cũng không tránh được.
Với tình trạng hiện nay của Vương Diệp, nếu bị một kiếm này chém trúng thì chỉ có đường chết mà thôi.
Tuy nhiên vào lúc này, một chút ánh sáng lạnh lẽo lao tới.
“Choang!”
Mũi nhọn lạnh lẽo kia đánh vào thân Chân Long Kiếm, cuối cùng cũng khiến cho thanh kiếm của Lâm Huyền lệch đi một ít.
“Phụt!"
Nhưng một kiếm này lại rơi vào vai phải của Vương Diệp.
Từng tia máu bắn ra, còn cánh tay hắn đã bị chém đứt tận gốc.
Tuy hắn đã tránh khỏi số phận bị chém chết nhưng kết quả như vậy đối với Vương Diệp mà nói thì đây cũng là một cú sốc rất lớn.
Cả hai cánh tay đều bị chặt đứt, thực lực của hắn sẽ lùi lại đáng kể.
"Giết hắn!”
Vương Diệp lăn lộn trên mặt đất, không ngừng giãy dụa .
Đôi mắt của hắn đỏ au, hắn nói với Lâm Phẩm Phàm.
“Giết hắn, ngươi nhất định phải giết hắn!”
Là người tàn bạo nhất trong Huyền Kiếm, từ xưa cho tới nay chỉ có hắn hành hạ kẻ khác đến chết.
Lúc này đây hắn lại bị Lâm Huyền chặt đứt hai tay, gần như phá hủy toàn bộ lòng tự trọng của hắn.
Hắn không hề muốn bắt sống Lâm Huyền, giờ phút này trong đầu của hắn chỉ tràn ngập suy nghĩ phải để Lâm Phẩm Phàm giết chết Lâm Huyền, giúp hắn báo thù.
Hắn dùng chân đá vào cánh tay bị đứt lìa của Vương Diệp rồi đá trường kiếm bay ra xa.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất