Cuối cùng Thành Bạch Nguyệt cũng yên ổn lại, nhưng điều này không có nghĩa là sóng gió đã đi qua.
Sau những trận chiến gần đây của Lâm Huyền, Thiên Tuyết Quốc cũng đã hiểu ra vài tên cấm vệ quân không thể nào đánh thắng hắn.
Lâm Huyền là một đối thủ còn khó đối phó hơn cả Tuyết Vực!
Bọn họ có thể huy động đội quân đi đối phó Tuyết Vực, cho dù là cường giả Phá Phàm nhưng khi bị hơn mười vạn binh lính vây quanh thì cũng chỉ có đường chết.
Nhưng với Lâm Huyền thì khác, người này có thể bay!
Đừng vào những gì hắn đang làm ở Thành Bạch Nguyệt hiện nay, nếu hắn thật sự muốn rời đi thì chỉ cần thả Khôi Lỗi Sí Bàng ra, đến lúc đó cả trăm vạn đại quân cũng chẳng thể làm gì hắn.
Cũng bởi vì chuyện này mà Thiên Tuyết Quốc không thể không thay đổi kế hoạch, tạm thời từ bỏ những hành động chống lại Lâm Huyền.
Mà ở một nơi khác, Tuyết Vực không hề nản lòng.
Lâm Phẩm Phàm và Vương Diệp đã đến Thành Bạch Nguyệt, nhưng bọn họ lại không hành động ngay lập tức.
“Nên xử lý người này như thế nào?”
Trong bóng đêm, Vương Diệp mở miệng hỏi.
Lâm Phẩm Phàm vẫn lạnh lùng như mọi khi, nàng im lặng một lúc lâu sau mới mở miệng nói.
“Cả hai cùng ra tay!”
Nghe nàng nói như vậy, gương mặt Vương Diệp lộ ra vẻ kinh ngạc.
Nếu muốn nói về người có thực lực mạnh nhất trong Huyền Kiếm thì người đó tuyệt đối không phải Lâm Phẩm Phàm.
Nàng chỉ là Chưởng Kiếm Sứ thứ sáu mà thôi, thực lực vẫn có sự chênh lệch so với những người phía trước.
Nhưng mà nếu nói đến ai là người có tâm thắng thua cao nhất thì không còn nghi ngờ đó chính là Lâm Phẩm Phàm!
Trong những trận chiến trước đây nàng chưa bao giờ hợp tác với người khác.
Cho dù lúc trước nàng rơi vào bẫy của đại quân Thiên Tuyết Quốc, nàng cũng không hề tìm kiếm sự giúp đỡ mà tự mình giết hết tất cả bằng thực lực của chính bản thân mình.
Thế nhưng bây giờ khi đối mặt với Lâm Huyền, nàng lại yêu cầu cùng nhau tấn công? Đây là chuyện mà Vương Diệp không thể nào ngờ tới.
“Vì sao?”
Vương Diệp mở miệng hỏi.
Lâm Phẩm Phàm cúi đầu nhìn bóng của chính mình, thản nhiên nói.
"Không có lý do, nhiệm vụ lần này chính là bằng mọi cách phải giết chết Lâm Huyền!”
“Ta không hy vọng xảy ra sai sót, kẻ này đã khiến cho rất nhiều người của Tuyết Vực phải chết.”
Vương Diệp im lặng khi nghe nàng nói như vậy.
Quả thật Lâm Huyền đã khiến cho Tuyết Vực phải trả một cái giá vô cùng to lớn.
Nhưng mà nếu nói đây là lý do khiến Lâm Phẩm Phàm yêu cầu hợp tác, hắn có chút không tin.
"Ta không đồng ý!”
Vương Diệp do dự một lúc lâu, sau đó hắn mới nói.
“Chỉ đối phó với một tên võ giả Quy Nhất đỉnh phong mà thôi, hai chúng ta không cần thiết liên thủ.”
“Cho dù hắn có mạnh mẽ như thế nào thì cũng chỉ là Quy Nhất, một mình ta ra tay đủ rồi!”
Lâm Phẩm Phàm nhíu mày, hắn quay đầu nhìn Vương Diệp muốn phản đối.
Nhưng mà Vương Diệp lại tiếp tục nói.
“Tất nhiên là ta không có ý muốn ngươi cách xa chiến trường.”
"Trận chiến này ta cũng không nắm chắc phần thắng, ta cần ngươi ở bên cạnh trợ giúp!”
“Trong lúc ta và hắn chiến đấu, tất nhiên hắn sẽ thể hiện rõ thực lực chân chính của bản thân.”
“Thời điểm ta chiến đấu với hắn không thể bị làm phiền, ngươi có thể theo dõi hắn.”
"Nếu có thể lấy được một hay hai loại công pháp từ bản thân hắn, thế coi như cũng có gặt hái không tồi.”
Những lời này của Vương Diệp đã khiến Lâm Phẩm Phàm xao động thành công.
Công pháp của Lâm Huyền thật sự là một thứ khiến người khác xao động, đương nhiên nếu có thể đạt được thì đó là việc vô cùng tốt.
Ngay cả khi không lấy được công pháp thì cũng có những đồ vật khác có thể lấy đi.
Ví dụ như Khôi Lỗi Sí Bàng!
Sau khi hai người bọn họ kết thúc cuộc trao đổi thì nhanh chóng lên đường đến phủ thành chủ.
Dọc đường đi bọn họ không hề quấy rầy bất cứ kẻ nào.
Lúc này cửa chính phủ thành chủ mở rộng, không hề bố trí phòng ngự.
Đây là yêu cầu của thành chủ, dựa theo cách nói của hắn thì đây điều bất đắc dĩ.
Người dám đến phủ thành chủ thì tất nhiên là đến tìm Lâm Huyền.
Nếu ngay cả Lâm Huyền cũng không thể ngăn được bọn họ thì cho dù có bố trí nhiều thủ vệ đến đâu thì cũng chẳng làm nên chuyện gì.
Về phần những kẻ khác, ở trong đây có một sát tinh thì còn có ai dám tùy tiện xông vào?
Hôm nay Lâm Huyền cũng không tu luyện, mà thảo luận họa đạo (mang ý nghĩa tương đương với trà đạo, hoa đạo và thư đạo) với Kiều Vũ.
Nhưng điều này không có nghĩa là hắn không hề để ý đến mọi thứ xung quanh.
Trên thực tế, ngay lúc Lâm Phẩm Phàm và Vương Diệp tiến vào Thành Bạch Nguyệt hắn đã cảm nhận được.
Trải qua khoảng thời gian tu luyện gần đây, hồn lực của hắn đã mạnh tới nỗi khiến người khác giận sôi người.
Trước kia hắn tuyệt đối không thể đem hồn lực bao trùm cả một thành trì được.
“Hai người?”
Lâm Huyền nở một nụ cười mỉm.
“Xem ra Băng Tuyết nữ vương đã biết đau rồi.”
“Chỉ là không biết thực lực của hai người này như thế nào?”
Hai người kia vẫn đang che dấu hành tích của mình nên Lâm Huyền cũng chỉ cảm giác được sức chống đỡ của linh hồn chứ không thể cảm nhận được thực lực thật sự của bọn họ.
Tuy nhiên, theo sức chống đỡ của linh hồn mà ước lượng, e rằng hai người này chỉ đạt đến cảnh giới Phá Phàm.
Lâm Huyền chẳng sợ hãi chút nào, hắn đã tích lũy đầy đủ hồn lực, chẳng bao lâu nữa thì hắn có thể đột phá đến cảnh giới Phá Phàm.
Đến lúc đó cho dù đối mặt với cả hai cường giả Phá Phàm thì hắn cũng nắm chắc có thể đối phó, thậm chí có thể giết chết bọn họ!
“Lâm huynh, trong lòng của ngươi đang rối loạn.”
Ngay lập tức Kiều Vũ nhận thấy Lâm Huyền đang mất tập trung.
“Lại có kẻ địch lợi hại đến đây sao?”
Lâm Huyền gật đầu rồi lại lắc đầu.
“Cũng không thể coi là người nguy hiểm, chẳng qua chỉ là hai cục đá mài đao mà thôi.”
“Kiều huynh cứ tiếp tục nghiền ngẫm, chờ ta trở lại rồi chúng ta tiếp tục thảo luận họa đạo!”
Kiều Vũ gật đầu, hắn cũng không nói gì nhiều
Hắn biết tình hình hiện nay của Lâm Huyền, chẳng qua hắn rất tin tưởng vào thực lực của Lâm Huyền.
“Hay cho câu một cục đá mài dao!”
Ngay lúc này bên ngoài truyền đến một giọng nói rất to.
“Lâm Huyền, ngươi người đầu tiên dám lấy Huyền Kiếm chúng ta làm đá mài dao đấy!”
Giọng nói trầm xuống, một bóng người xuất hiện ngay trước cửa.
Đó là một nam nhân hơn ba mươi tuổi, trong tay hắn cầm một thanh trường kiếm có màu đỏ như máu.
Thanh kiếm kia vô cùng khác lạ, mặc dù hắn chỉ liếc mắt nhìn thoáng qua nhưng dường như linh hồn giống như bị cướp đi.
“Phá Phàm tầng một?”
Lâm Huyền đứng dậy, khóe miệng hắn lộ ra một nụ cười.
“Đúng là một hòn đá mài đao không tồi!”
Người nọ hừ lạnh một tiếng.
“Vậy thì người cũng nên cẩn thận, đừng để bản thân mình mài đến mức nát!”
Hắn vừa dứt lời thì nâng thanh trường kiếm lên rồi xông đến chỗ Lâm Huyền.
Lâm Huyền nhíu mày, chiến đấu ở nơi này có chút cản trở.
Hắn không lo lắng cho nơi này mà cho an toàn của Kiều Vũ.
Chẳng qua Kiều Vũ chỉ là một người bình thường mà thôi, nếu bị kiếm quang chạm phải thì không chết thì cũng sẽ bị thương.
Lâm Huyền không hy vọng chuyện như vậy xảy ra.
Thần Đạo Kiếm Pháp!
Mới khai chiến mà Lâm Huyền đã sử dụng Thần Đạo Kiếm Pháp.
Tuy kiếm pháp của Vương Diệp sắc bén nhưng Lâm Huyền cũng không hề thua kém nhờ vào sự tuyệt diệu của Thần Đạo Kiếm Pháp.
"Ngươi mạnh hơn Lâm Vũ một chút.”
Lâm Huyền cười nói.
"Nói cho ta biết, ngươi là Chưởng Kiếm Sứ thứ mấy?”
Sau khi Vương Diệp chém một nhát kiếm, hắn lạnh lùng nói.
“Chưởng Kiếm Sứ thứ năm của Huyền Kiếm, Vương Diệp!”
Lâm Huyền gật đầu, tuy hắn có thành kiến đối với Tuyết Vực nhưng hắn không thể không thừa nhận thực lực của Chưởng Kiếm Sứ của Huyền Kiếm rất mạnh.
Cho dù Lâm Vũ hay Vương Diệp thì bọn họ đều là những người mạnh nhất trong số những người cùng cảnh giới.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất