Đây chính là vấn đề mà nàng luôn quan tâm!
Lâm Huyền thực sự rất mạnh, nhưng một cường giả như hắn vì sao lại gây thù chuốc oán với Tuyết Vực?
Vẻ mặt của trinh thám kia lộ vẻ đau khổ, một lúc lâu sau hắn mới nói.
“Bởi vì con thần thú mà chúng ta thả ở Thành Thiên Đô kia là do hắn nuôi.”
Câu nói này đã khiến cho tất cả mọi người ở trong đại sảnh đều ngẩn người.
Thảo nào Lâm Huyền lại có ý nghĩ thù địch với Tuyết Vực lớn như vậy, thậm chí hắn còn bí mật lẻn vào Tuyết Vực.
Khi trinh thám nói xong, mọi thắc mắc đều được giải đáp.
Nuôi dưỡng thần thú!
Bốn chữ này hiện lên trong đầu mỗi người ở đây, quan điểm của bọn họ đối với Lâm Huyền có chút khác biệt.
Nuôi được một yêu thú đẳng cấp cao thì tính là gì chứ?
Yêu thú đẳng cấp cao tới đâu cũng sẽ bị giới hạn trưởng thành.
Nhìn xem người ta nuôi con gì đây? Thần thú!
Sắc mặt Băng Tuyết nữ vương lộ ra vẻ lo lắng, nàng càng lúc càng phát hiện ra việc chọc giận Lâm Huyền là một lựa chọn không hề sáng suốt.
“Thế lực chống lưng cho Lâm Huyền có tra được không?”
Phải thật lâu sau nàng mới mở miệng hỏi.
Trinh thám lắc đầu.
“Không chỉ chúng ta mà còn có cả Thiên Tuyết Quốc cũng đang điều tra thân phận của hắn.”
“Tuy nhiên những thế lực hàng đầu đó chưa bao giờ nghe nói về Lâm Huyền.”
“Dựa vào vào những manh mối hiện tại mà ta đang có trong tay, bọn ta đã có suy đoán rằng sau lưng hắn cũng có thể có một hoặc mấy cường giả đang giúp đỡ hắn.”
Ngay cả khi hắn nói như vậy, trông sắc mặt của Băng Tuyết nữ vương vẫn không được tốt cho lắm.
Cho dù Lâm Huyền chỉ có một cường giả giúp đỡ thì người đó chắc chắn không phải dạng người mà Tuyết Vực có thể đùa giỡn.
Nàng quay đầu nhìn Kiếm Tôn và chờ hắn quyết định.
Kiếm Tôn do dự một hồi, một lúc sau mới mở miệng.
“Tu vi thật sự của hắn có điều tra rõ ràng không?”
Trinh thám kia vội vàng gật đầu.
“Đã điều tra rõ, quả thật hắn chỉ là võ giả Quy Nhất Cảnh.”
“Chẳng qua phương thức chiến đấu của hắn rất kì lạ, không thuộc bất kì phương thức nào mà chúng ta biết.”
“Hắn đã sử dụng phương thức chiến đấu kỳ lạ đấy để giết chết Hỏa Phượng Hoàng.”
Kiếm tôn gật đầu rồi nhấc một tay để lên trán mà yên lặng suy nghĩ.
Sau khi cân nhắc lợi và hại, hắn ngẩng đầu nói.
“Người này, nhất định phải chết.”
Nghe hắn nói như vậy, ngay cả Băng Tuyết nữ vương cũng ngây ngẩn cả người.
“Kiếm Tôn, nếu làm như vậy có phải quá liều lĩnh rồi không?”
“Chúng ta đã điều tra rõ thân phận của Lâm Huyền, nếu tiếp tục cùng hắn đối địch, ta chỉ sợ…”
Nàng còn chưa nói dứt câu, Kiếm Tôn đã lắc đầu.
“Nữ Vương quá lo lắng rồi.”
“Có thể sau lưng hắn thật sự có cường giả hỗ trợ, nhưng cho tới nay vị cường giả đó vẫn chưa cho hắn bất kì sự giúp đỡ nào.”
“Dựa vào manh mối chúng ta có được, chỉ khi hắn bị Tà Điện đuổi giết thì cường giả đó mới giả vờ ra tay."
“Có lẽ đây chính là cách mà vị cường giả đó dạy dỗ hắn, hoặc có thể là không thể ra tay vì một vài lý do nào đó."
“Bây giờ chúng ta và Lâm Huyền đã lâm vào cục diện không chết không ngừng, nếu không giết hắn nhân lúc hắn còn yếu, tương lai chúng ta sẽ phải đối mặt với một kẻ địch mạnh đến nỗi không thể tưởng tượng được."
Sau khi hắn nói xong, vẻ mặt Băng Tuyết nữ vương thay đổi ngay lập tức.
Nếu thật sự như hắn suy đoán, vậy thì Tuyết Vực chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm.
“Ngươi dự tính tự mình ra tay giải quyết?”
Băng Tuyết nữ vương hỏi.
Kiếm Tôn lại lắc đầu, không đáp.
“Nếu sau lưng hắn thật có cường giả, việc ta ra tay sẽ khiến cho đối phương tức giận."
“Nếu không có vậy chúng ta có thể dễ dàng giết chết hắn.”
Hắn vừa nói xong thì có hai người đứng dậy.
Vương Diệp, Lâm Phẩm Phàm!
“Hai người các ngươi cùng đi đi, chắc chắn phải giết chết hắn.”
Kiếm Tôn mở miệng nói.
Lâm Phẩm Phàm là một nữ nhi, nhìn nàng giống như mới vừa hai mươi tuổi.
Nàng đứng ở đó với gương mặt lạnh lùng.
Lâm Phẩm Phàm là Chưởng Kiếm Sứ thứ sáu, nàng sắp đạt đến Phá Phàm Cảnh tầng hai.
Còn Vương Diệp, tuy thực lực của hắn hơi yếu nhưng hắn cũng đã đột phá đến cảnh giới Phá Phàm rồi.
Hơn nữa hắn cũng là người ra tay tàn nhẫn nhất trong Huyền Kiếm.
Kiếm pháp Đề Huyết của hắn không biết đã khiến bao nhiêu cường giả phải nuốt hận vào lòng.
Khi nhìn thấy Kiếm Tôn liên tiếp phái ra hai người, lúc này Băng Tuyết nữ vương mới yên tâm được một chút.
“Nếu có thể thì hãy bắt sống hắn!”
Nhưng vào lúc này, Kiếm Tôn lại mở miệng.
“Quan trọng nhất là có thể bảo vệ bản thân!”
Lâm Phẩm Phàm gật đầu, xoay người và dắt theo Vương Diệp rời đi.
Sau khi hai người bọn họ vừa rời khỏi Tuyết Vực, bọn họ không hề kéo dài thời gian mà ngay lập tức đến Thành Bạch Nguyệt.
Mà hiện nay ở Thành Bạch Nguyệt, Lâm Huyền đang tu luyện cả ngày lẫn đêm.
Cuộn tranh đó giống như đã mở ra cánh cửa đến một thế giới mới cho hắn, mỗi khi hắn đưa linh hồn của mình bước vào bên trong bức tranh, hắn luôn có thể gặt hái được một thứ gì đó.
Trải qua khoảng thời gian dài tu luyện, sức mạnh linh hồn của hắn đã mạnh tới nỗi làm cho Trát Nhĩ Khắc phải khâm phục.
“Không tệ lắm.”
Lâm Huyền cảm nhận được sự biến hóa của bản thân, hắn hài lòng nói.
Hồn lực của hắn đã đủ rồi từ lâu, chỉ cần hắn mở Thần Sơn là có thể đột phá đến Phá Phàm Cảnh.
Đến lúc đó, cho dù là Huyền Kiếm hay cường giả Phá Phàm của Thiên Tuyết Quốc đều không còn là vấn đề.
“Lão gia, nếu ngươi đã chọn bước đi trên con đường này thì ta sẽ cho ngươi một đề xuất.”
“Ta cảm thấy tạm thời ngươi không cần đột phá cảnh giới.”
Đột nhiên Trát Nhĩ Khắc mở miệng nói.
“Hử?”
“Ngươi nói thử xem?”
Lâm Huyền thấy lạ nên nói.
Trát Nhĩ Khắc cười cười.
“Nguyên do mà cường giả rất mạnh là vì cách mà bọn họ tu luyện không giống người bình thường.”
“Giống như những lời ta nói lúc trước, cường giả phải luôn luôn vượt lên chính mình.”
“Sức mạnh linh hồn của ngươi bây giờ có thể xem như đã đạt tới Hồn cảnh tầng năm, nhưng nếu ngươi có thể tiếp tục rèn luyện một chút, có lẽ ngươi có thể vượt qua giới hạn của chính mình.”
“Đến lúc đó, một khi ngươi đã đột phá đến Hồn cảnh tầng năm rồi trở thành cường giả Phá Phàm, thực lực của ngươi rất có thể sẽ khiến cho tất cả mọi người phải ngước nhìn.”
Lâm Huyền suy nghĩ một lúc, hắn thấy Trát Nhĩ Khắc nói cũng có lý.
Trong khoảng thời gian này hắn luôn có ý định phải vượt qua giới hạn bản thân.
Rèn luyện linh hồn khác với nuốt linh dược, trong quá trình này không chỉ có hồn lực của hắn được nâng cao mà sức chống đỡ của linh hồn cũng tăng lên.
Nếu như hắn thực sự tu luyện theo những gì Trát Nhĩ Khắc nói thì sau khi hắn trở thành một cường giả Phá Phàm thật sự, có khi những cường giả nổi tiếng từ xưa đến nay như Kiều Lão gia tử cũng không phải là đối thủ của hắn.
Đề xuất này khiến cho trong lòng Lâm Huyền có sự thay đổi.
“Được rồi, cứ làm như vậy đi!”
Lâm Huyền gật đầu.
Muốn trở thành một cường giả thì phải trả giá tương xứng.
Vô địch thiên hạ!
Đây mới chính là mục tiêu của Lâm Huyền.
Với mấy cảnh giới đầu tiên, hắn có thể chiến đấu vượt bậc bởi vì khoảng cách giữa mấy cảnh giới này không có sự chênh lệch gì lớn.
Tuy nhiên cho dù chênh lệch giữa các cảnh giới sau này có lớn đến đâu, hắn cũng muốn trở thành kẻ vô địch thiên hạ!
Lâm Huyền mở cuộn tranh ra và tiếp tục đưa linh hồn của bản thân mình vào bên trong tranh.
Trải qua thời gian dài tập luyện, lúc đầu hắn chỉ có thể bám trụ được khoảng năm hơi thở nhưng đến hiện tại hắn đã có thể kiên trì được một khắc, Lâm Huyền có thể cả nhận được sự thay đổi của bản thân rất rõ ràng.
Đặt mình vào thế giới bên trong cuộn tranh, Lâm Huyền từ trên cao nhìn xuống ngọn núi kia.
Nếu linh hồn có vết sẹo, thì bây giờ linh hồn của hắn chắc chắn sẽ có những vết sẹo chất chồng nhau
Lâm Huyền không hề di chuyển, hắn rất thông thạo trong việc ngưng tụ linh hồn của mình để chống lại sự tấn công của cuộn tranh này.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất