Lâm Huyền không thể không thừa nhận rằng ý kiến này rất hấp dẫn. 

             Nếu hắn có thể đạt được sức mạnh của Hỏa Phượng Hoàng truyền lại, thì hắn có muốn đột phá đến cảnh giới Phá Phàm cũng không quá khó khăn.  

             Lâm Huyền suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng lại lắc đầu. 

             “Không được.” 

             Lời nói của hắn khiến Bạch Linh Nhi ngẩn người.  

             Bạch Linh Nhi chưa kịp mở miệng nói gì, Lâm Huyền đã lên tiếng: 

             “Nếu làm như vậy sẽ khiến sự truyền thụ của ngươi mất hoặc thiếu đi, đúng không?” 

             Mất một lúc lâu sau Bạch Linh Nhi mới gật đầu.  

             Lâm Huyền dịu dàng cười và xoa xoa đầu nó.  

             Mặc dù hắn không quá hiểu rõ thần thú nhưng hắn cũng biết rằng sức mạnh truyền thừa và đồ vật khác không giống nhau.  

             Nếu là linh dược thì Lâm Huyền sẽ không do dự mà nhận lấy ngay.  

             Ngay cả khi hắn ăn dược một mình thì về sau hắn cũng có thể tìm thêm một phần khác cho Bạch Linh Nhi.  

             Nhưng một khi sức mạnh được truyền thụ đã thiếu đi phần nào đó, có thể sẽ khiến cho Bạch Linh Nhi không thể lĩnh ngộ hết sự truyền thụ.  

             Trước kia ở Thành Thiên Đô hắn đã tiếp nhận được một phần sức mạnh truyền thừa và lĩnh ngộ được Hỏa quy tắc.  

             Nếu bây giờ hắn lại tiếp tục cướp đi sức mạnh được truyền thừa của Bạch Linh Nhi thì chắc chắn sẽ có khả năng để lại tai họa ngầm cho nó.  

             "Yên tâm đi, ta nhất định sẽ có cách." 

             Vẻ mặt của Lâm Huyền vô cùng tự tin.  

             “Nếu người của Huyền Kiếm không đến thì thôi vậy, nhưng nếu bọn họ dám đến thì cũng chẳng qua chỉ thêm vài hòn đá mài dao thôi.” 

             Lâm Huyền nói xong thì lấy ra một cuộn giấy từ trong nguyên giới. 

             Cuộn giấy này dài ba thước, lúc mở ra thì mới thấy đó là một cuộn tranh. 

             Mới đầu hắn lấy được bức tranh này từ Kiều gia, đến nay vẫn chưa bỏ tâm quyết đi nghiên cứu. 

             Cuối cùng bây giờ hắn cũng có một chút thời gian.  

             Lâm Huyền mở bức tranh ra rồi đánh giá một cách tỉ mỉ.  

             Lúc có được bức tranh này tại Kiều gia, Trát Nhĩ Khắc vô cùng xúc động.  

             Theo lời nói của hắn thì đây không phải là một bức tranh bình thường mà là một loại binh khí.  

             Ban đầu khi hắn nghe những lời này, Lâm Huyền vẫn không thể hiểu nổi. 

             Binh khí? 

             Ai lại dùng một bức tranh để làm Binh khí? 

             Nhưng mà bức tranh này còn có một năng lực khác, đối với Lâm Huyền bây giờ thì nó rất có ích. 

             Đó là chữa trị linh hồn! 

             Đối với những người khác mà nói năng lực này không có tác dụng gì cả. 

             Nhưng đối với Lâm Huyền, một hồn sư như hắn mà nói năng lực này lại có sức hấp dẫn rất lớn. 

             Có thể chữa trị linh hồn cũng đồng nghĩa với việc khiến hồn lực tăng lên.  

             Hắn có thể dùng bức tranh này để đột phá đến cảnh giới Phá Phàm, đây cũng là một biện pháp tốt.  

             Bức tranh vẽ một ngọn núi cao và dốc khiến cho Lâm Huyền sinh ra một cảm giác giống như bản thân bị lạc vào một cảnh giới kì lạ.  

             Giống như đang bước đến ngọn núi bên trong bức tranh vậy. 

             Lâm Huyền yên lặng cảm nhận mọi thứ ở xung quanh, điều này cũng khiến hắn có chút ngạc nhiên.  

             Bây giờ có vẻ bức tranh này có điều khác lạ.  

             Ngọn núi dốc đứng, còn có những nét mực đứt đoạn.  

             Vừa nhìn sơ qua thì thấy đây là một bức tranh đã bị hủy hoại, nhưng vào lúc Lâm Huyền mở cuộn giấy ra thâm một lần nữa thì hắn lại sinh ra cảm giác lạ thường.  

             Bức vẽ trong bức tranh không phải vẽ núi! 

             Càng chăm chú quan sát, cảm giác khác lạ của Lâm Huyền càng lúc càng rõ ràng.  

             Nói cách khác, bức vẽ trong tranh không mang ý nghĩa là một ngọn núi! 

             Lâm Huyền nhắm đôi mắt lại, yên lặng cảm nhận. 

             Thật lâu sau bỗng nhiên hắn mở choàng mắt. 

             "Đây là một thanh kiếm!" 

             Khóe miệng Lâm Huyền lộ ra một nụ cười mỉm. 

             Khó trách tại sao Trát Nhĩ Khắc nói bức tranh này sẽ rất có ích đối với hắn, công dụng của nó là nằm ở thanh kiếm trong bức tranh này! 

             Nếu chỉ dùng mắt để nhìn thì đây chỉ là một bức tranh bình thường. 

             Thế nhưng khi Lâm Huyền sử dụng hồn lực để dò xét thì phát hiện ra điểm khác biệt. 

             Cảnh vật trong bức tranh đều thay đổi hoàn toàn. 

             Ngọn núi kia không phải ngọn núi! 

             Dòng sông cũng không phải dòng sông! 

             Ngay cả những nét mực đứt đoạn cũng xảy ra sự thay đổi rất lớn. 

             Đây là một thanh kiếm có thể giết người! 

             Những nét mực kia có chút màu đỏ lộ ra, nhìn thoáng qua thì thấy giống như máu tươi bình thường.  

             Mà vào lúc Lâm Huyền dùng hồn lực rót vào trong đó, thanh kiếm trên bức tranh cứ vậy mà cử động!  

             Trường kiếm bay lên không trung mà không làm ra một động tác thừa thải nào. 

             Chỉ một kiếm! 

             Một luồng ánh sáng chói lóa từ thanh kiếm xông ra khỏi bức tranh, chém một nhát xuống linh hồn của Lâm Huyền. 

             “A?” 

             Ngay lập tức Lâm Huyền khống chế hồn lực của minh. 

             Chẳng qua hắn không hề trốn tránh. 

             Khi kiếm quang tấn công thì Lâm Huyền đã ngưng tụ hồn lực của bản thân thành một thanh kiếm ngay lập tức. 

             “Xoẹt!” 

             Kiếm quang rơi trên linh hồn của Lâm Huyền, suýt chút nữa nó đã chém bay linh hồn của hắn. 

             m thanh xoèn xoẹt đã cũng đủ làm cho cơ thể của Lâm Huyền đến mức run rẩy. 

             Lâm Huyền không còn cách nào khác đành phải sử dụng tất cả hồn lực của mình để chống cự. 

             “Quả nhiên đây là một vũ khí lợi hại!” 

             Lâm Huyền cắn răng lẩm bẩm. 

             Binh khí này không chém vào cơ thể mà chỉ chuyên nhắm vào linh hồn mà tấn công. 

             Nếu người bị tấn công chỉ là võ giả bình thường, e rằng một nhát kiếm này cũng đủ để lấy đi một cái mạng. 

             Lâm Huyền phải dựa vào hồn lực mạnh mẽ của bản thân mới có thể chống đỡ. 

             Một nhịp thở! 

             Hai nhịp thở! 

             Ba nhịp thở! 

             Năm nhịp thở! 

             Cuối cùng Lâm Huyền không thể chống đỡ thêm được nữa chỉ sau năm nhịp thở. 

             Cơn đau đớn phát ra từ tận sâu trong linh hồn khiến cho hắn khó có thể chịu đựng nỗi. 

             Ngay lập tức hắn phải thu tất cả hồn lực trở về, lúc này mới có thể thoát khỏi. 

             “Hô!” 

             Lâm Huyền thở ra một hơi, ánh mắt hắn nhìn về phía bức tranh với vẻ nghiêm trọng. 

             Trát Nhĩ Khắc nói đúng, bức tranh này thật sự là một món binh khí! 

             Thậm chí nếu bức tranh này được sử dụng đúng cách thì còn có thể giết chết cường giả Phá Phàm. 

             Tuy Lâm Huyền không biết cách khống chế nhưng nó rất thích hợp để hắn dùng cho việc rèn luyện linh hồn của mình. 

             Tuy rằng hắn chỉ chống đỡ khoảng năm hơi thở nhưng đạt được thành quả vô cùng lớn. 

             “Có cuộn tranh này ở trong tay, thì tại sao ngươi phải lo lắng vì không thể đột phá được chứ?” 

             Lâm Huyền vui mừng cười. 

             Huyền Kiếm? 

             Đợi đến khi bọn họ đây, sẽ có một bất ngờ rất lớn chờ đợi bọn họ ở đây đấy. 

             Lâm Huyền ngồi xuống, sau khi điều chỉnh tình trạng của bản thân, hắn bắt đầu tập trung tinh thần đi vào bên trong bức tranh. 

             ... 

             Lúc này, Tuyết Vực cũng đã đi điều tra rõ ràng thân phận của Lâm Huyền. 

             Bên trong hoàng cung Tuyết vực, trinh thám cầm một xấp tư liệu, tất cả đều liên quan đến Lâm Huyền. 

             “Lâm Huyền là đệ tử quét rác của một môn phái nhỏ ở một nước trực thuộc của liên minh Bách quốc.” 

             “Mấy năm gần đây đã nhanh chóng nổi dậy và thoát khỏi môn phái nhỏ đấy.” 

             “Hắn rất nổi tiếng ở liên minh Bách quốc, sau đó đã gia nhập một tổ chức tên là Tiêu Dao Lâu, cuối cùng lấy chiến tích bất khả chiến bại và trở thành người mạnh nhất.” 

             “Cũng vì vậy mà Lâm Huyền đã đắc tội Tà Điện của liên minh Bách quốc và bị Tà Điện đuổi giết." 

             “Không lâu trước đây hắn đã rời khỏi liên minh Bách quốc, Tà Điện đã đẩy toàn bộ lực lượng chặn giết hắn ở nửa đường." 

             “Nhưng mà toàn bộ Tà Điện đã bị tiêu diệt, ngay cả Điện chủ cũng bị giết chết.” 

             “Khi đó hắn vừa mới đột phá đến cảnh giới Quy Nhất.” 

             “Cho nên bọn ta suy đoán rất có khả năng rằng có một hoặc rất nhiều cường giả, thậm chí là cả một thế lực lớn ở sau lưng hắn.” 

             “Hắn có mối quan hệ tốt với Kiều gia ở Thiên Tuyết Quốc, kế hoạch chiếm tháp Linh Lung của chúng ta cũng do hắn phá hỏng." 

             “Trận chiến ở Thành Thiên Đô, Hỏa Phượng Hoàng của Thiên Tuyết Quốc ngã xuống có rất lớn quan hệ với hắn.” 

             “Trong trận chiến đó, với tốc độ cực kỳ khác người, hắn đã đột phá đến Quy Nhất đỉnh phong, hơn nữa trong trận chiến cuối cùng hắn đã giết chết cường giả Phá Phàm” 

             Trên ngai vàng, vẻ mặt của Băng Tuyết nữ vương càng ngày càng trở nên khó coi. 

             “Đây mà là một nhân vật nhỏ bé theo lời các ngươi nói?” 

             Nàng suýt nữa hét lên. 

             Tất cả những điều này đều do tin tức không đúng tạo thành! 

             Một thiên tài đáng sợ như vậy mà trước đó không một ai trong Tuyết Vực chú ý đến hắn. 

eyJpdiI6ImFCRmY1aGF6NXRPVVFuTDNBQjgra1E9PSIsInZhbHVlIjoibWdpeWZmS2NsQXA2ZzBcL1VrYzJWU3U4ZTNuS3NjYnlQaTZWOFdlSFdSVHl6eG9yUHBVSlRaWjRzZFhHVE9zbjlEZTBYWWsyQkdyM0pMcnBXYWlaTCtEY1FHRVc0ZFBNazhjNXBjMTIrclZOaldOak5ta1BJUXdYdnBkMU9LclVFRlVtTmJSS0dtNDFNb3UxUG1mT0UzK0k0amRFcDJoaVFyTlpNNGlGN0hRYUJDNG5ZbXN6bHg2VEhzMWdCYVVKNnFKRDBtN202SDhjaUNuOUd5c3FCMUp6V1ZNb09vTGNMZ25ZcVl6T3pEcFwvMnVLS2xyazdLZ1dNejFtbTB5cDNIN1daVVwvVGdmMFJhRnZ2cVwvbzUwb2Y1Q3ROczZlUkRmeGIra0k1QTlTajRHOE1lcEpVYVkwZW54bzlNNVZhS3Q5IiwibWFjIjoiMzU4YTNmZjc3ODM3MDc5Nzk0Yzc4YzVlOGI1MDRjMTAzY2VjYWIxMGM1NzZmZDc4NDI5MGVjY2I3ZmE1YjE2NiJ9
eyJpdiI6Inl0K3FDYUhhbEdSTHFDdjRpTDdXdkE9PSIsInZhbHVlIjoidTZES2txWUFnWUpkbGhrdk9VZ2U4VUNzcXFLQWtUa3h4S2g1aDNvcmRsRXpwZGRsWCtvdzBEcHlqanNXRk1mZkp0TW96cjhNNFdzUlwvUVR5UkRxbW1RTTBPUUNzNzhISHJxbGhXbVNOXC9Jbk84XC90VVRPU2VYbzRocUpWTEo4Z3VjUnVHc0FcL0Yyd0J1dlV5WmFcL2xON3NTc2RUZ3JPbTZpWVJtTjFXRkMwXC9QRmp3Z2NScnh4SlNHVkVTOVNtYmMxXC83bUU2a1U0UU03cGFYSFNsSEl4ejBrNHZUQUxESnl5dFZUMHBMd1JwZnMxaVFJeDVWQ3I3TDdHQkVvYStcL3o1bWJZUTU5QWordVRwTUxscWluXC9ON2U2MUt1NDltUmlXSE5RZXc5TXdLYW89IiwibWFjIjoiMDIwYmJmMjc5NmI2NzU2YzZhNDY5OTE0OWRmNmE5ZWQxYzk5YjkxMTBhZTIzNDQxZmNlMWQ3MzllZTg1ZjY4OSJ9

             Thật lâu sau, Băng Tuyết nữ vương nói ra nghi hoặc trong lòng.

Advertisement
x