“Không thể nào…” 

             Lâm Vũ đứng hình tại chỗ, vẻ mặt của hắn đờ đẫn hẳn: 

             “Không ai có thể đánh bại Tử Bất Ngữ của ta!” 

             “Ngay cả Kiếm Tôn cũng không làm được!” 

             Lâm Huyền không trả lời hắn, hay nói đúng hơn Lâm Huyền cũng không hề nhìn hắn lấy một cái. 

             Khoảnh khắc mà Lâm Huyền đánh bại Lâm Vũ thì trận chiến này cũng không còn cần thiết phải tiếp tục nữa. 

             Lâm Vũ rất mạnh, nhưng sức mạnh của hắn lại không phải về võ kỹ mà về Chiêm Bốc Thuật. 

             Người như vậy không xứng đáng trở thành đối thủ của bản thân hắn. 

             Cơ thể Lâm Vũ không ngừng run rẩy, gân xanh trên trán của hắn lộ rõ ra. 

             Điều quan trọng nhất đối với một võ giả mà nói đó chính là lòng tin. 

             Chính vì lòng tin mà hắn mới có thể trăm trận trăm thắng chỉ bằng Tử Bất Ngữ. 

             Thế nhưng bây giờ Lâm Huyền đã đánh tan lòng tin của hắn. 

             Mặc dù Lâm Huyền không giết hắn, nhưng từ nay  trở về sau hắn không còn là Chưởng Kiếm Sứ vô địch thiên hạ nữa. 

             Bây giờ trong lòng hắn gặp phải nghi vấn nên việc thi triển Chiêm Bốc Thuật sẽ trở nên hết sức khó khăn. 

             “Ta sẽ giết ngươi!” 

             Lâm Vũ tức giận gầm lên rồi lao về phía Lâm Huyền. 

             Đúng rồi, hắn chỉ cần giết chết Lâm Huyền thì cõi lòng của mình có thể bình thường trở lại! 

             Chỉ cần Lâm Huyền chết thì sẽ không có ai biết đến việc Tử Bất Ngữ của hắn từng bị đánh bại! 

             Đến lúc đó, hắn vẫn sẽ là Chưởng Kiếm Sứ không ai có thể sánh bằng! 

             Nghĩ vậy Lâm Vũ dồn hết tất cả nguyên khí và tập hợp lên thanh kiếm trên tay mình. 

             “Choang!” 

             Một kiếm này chém xuống lại bị Lâm Huyền dễ dàng ngăn chặn. 

             Thậm chí Lâm Huyền còn không quay đầu lại để nhìn hắn mà Lâm Huyền chỉ nhẹ nhàng nâng tay lên và đỡ lấy. 

             Trường kiếm trông như đầy uy lực như thế nhưng đứng trước mặt Lâm Huyền thì lại yếu đến mức không thể chịu nổi một đợt va chạm. 

             Lâm Huyền nắm lấy kiếm của hắn rồi thong thả xoay người lại. 

             “Cút!” 

             Tay của Lâm Huyền hơi dùng sức. 

             “Răng rắc!” 

             Một âm thanh trong trẻo phát ra, thiết kiếm đã gãy thành hai khúc. 

             Lúc này, Lâm Vũ hoàn toàn sững sờ. 

             Trong tay hắn đang cầm khúc kiếm bị gãy, biểu cảm của hắn không ngừng thay đổi. 

             “Sao có thể…” 

             Hắn nhìn thanh kiếm trong tay mình mà không ngừng lẩm bẩm. 

             Thiết kiếm này trông thì có vẻ bình thường, nhưng thật ra đó chính là một thần binh hiếm có. 

             Song hiện tại nó đã bị Lâm Huyền dễ dàng bẻ gãy. 

             Nó đã vỡ nát cùng với thanh kiếm trong lòng hắn. 

             Cuối cùng kiếm khách bất khả chiến bại này không thể tiếp tục sử dụng kiếm được nữa. 

             “Ha ha ha!” 

             Đột nhiên Lâm Vũ cười phá lên. 

             Hắn vứt bỏ thanh kiếm trong tay rồi quay lưng chạy khỏi phủ thành chủ. 

             Bây giờ trông hắn rất chật vật. 

             Lâm Huyền không giết hắn, nhưng việc hắn đã thất bại dưới tay của Lâm Huyền đã khiến hắn khó chịu hơn cả cái chết. 

             Từ ngày này trở đi, Huyền Kiếm đã mất đi một Chưởng Kiếm Sứ thiên tài. 

             Còn Bạch Nguyệt Thành thì lại có thêm một kẻ điên. 

             Một thời gian sau, Thiên Tuyết Quốc sai người giết chết kẻ điên này. 

             Kể từ đó trên đời này đã không còn tồn tại một người tên Lâm Vũ. 

             Sau cuộc chiến này tin tức nhanh chóng được lan truyền ra ngoài. 

             Thực lực lớn mạnh của Lâm Huyền còn vượt xa so với những gì mọi người suy đoán. 

             Tuy Huyền Kiếm làm việc rất bí mật nhưng vẫn có nhiều người biết đến tổ chức này. 

             Những năm gần đây Huyền Kiếm ra tay chưa bao giờ thất bại. 

             Chỉ cần bị bọn họ nhắm trúng mục tiêu thì chắc chắn mục tiêu đó không có khả năng trốn thoát. 

             Nhưng mà Lâm Huyền đã phá vỡ điều bất khả thi này. 

             Hắn không chỉ chiến thắng Chưởng Kiếm Sứ thứ sáu của Huyền Kiếm mà còn khiến đối phương thành một kẻ điên điên dại dại. 

             Sau khi tin tức này được lan truyền đến Tuyết Vực, Băng Tuyết nữ vương và Kiếm Tôn đều rất tức giận. 

             “Sao có thể có chuyện như vậy?” 

             Trong lòng của Băng Tuyết nữ vương vô cùng hoảng sợ. 

             Nàng nắm rất rõ thực lực của cả bảy người trong Huyền Kiếm, nhưng mà hiện nay ngay cả Huyền Kiếm cũng không thể giết chết Lâm Huyền. 

             Điều này đã khiến trong lòng nàng bắt đầu nảy sinh sự sợ hãi. 

             Lúc này Kiếm Tôn đã đến hoàng cung, hắn ngồi bên cạnh nữ vương với vẻ mặt u ám khó lường. 

             Phải rất lâu sau hắn mới mở miệng nói. 

             “Xem ra, do chúng ta đã coi thường hắn.” 

             “Chẳng qua nếu hắn dám giết người của Huyền Kiếm thì hắn cũng đừng mong có thể tìm một chỗ để sống yên ổn ở trên đời này!” 

             “Trước đó, phải điều tra kỹ một lượt trước khi hành động.” 

             Băng Tuyết nữ vương gật đầu, ngay lập tức nàng cho người căn dặn những kẻ phía dưới. 

             Thành tích chiến đấu của Lâm Huyền khiến cho tất cả mọi người cảm thấy lo lắng không yên. 

             Tuy rằng tất cả mọi người của Tuyết Vực đều biết Lâm Huyền đã từng trợ giúp Thủy Tổ Phượng Hoàng giết chết Hỏa Phượng Hoàng nhưng mọi người không biết hắn ra nhiều ít lực. 

             Bây giờ cuối cùng bọn họ cũng biết được vấn đề nằm ở chỗ đâu. 

             Bởi vì tin tức không chính xác nên mới xảy ra kết quả như bây giờ. 

             ... 

             Lúc này đây Lâm Huyền đang không ngừng tu luyện bất kể ngày đêm. 

             Những trận đấu liên tiếp nhau đã cho hắn nhận được rất nhiều lợi ích, đặc biệt nhất là sau khi chiến đấu với Lâm Vũ, linh hồn của hắn đã mạnh hơn rất nhiều. 

             Tuy Lâm Huyền không hề có hứng thú với kiếm thuật được gọi là Tử Bất Ngữ của Lâm Vũ nhưng có một điều rất thú vị. 

             Sử dụng Chiêm Bốc Thuật trong khi chiến đấu có thể khiến cho linh hồn của Lâm Huyền có dịp tập luyện. 

             Linh hồn của hắn đã trải qua một thời gian dài để tập luyện nên gần như đã đạt đến trạng thái cực điểm. 

             Bán Bộ Phá Phàm! 

             Cuối cùng Lâm Huyền đã đứng trên bậc đài này, tuy nhiên tác dụng Bán Bộ Phá Phàm của hắn có một chút khác biệt với bình thường. 

             Chẳng hạn như Lâm Vũ, dù hắn đã chạm đến cảnh giới thứ năm nhưng đã nắm trong tay năng lực của cảnh giới Phá Phàm từ trước đó. 

             Nhưng mà Lâm Huyền thì không giống vậy, cảnh giới của hắn được tạo nên dựa vào sức mạnh vững chắc. 

             Khi linh hồn không ngừng trở nên mạnh hơn, thực lực của hắn cũng đã vượt xa hơn hẳn so với võ giả Bán Bộ Phá Phàm bình thường. 

             Ngay cả khi gặp phải cường giả Phá Phàm thì Lâm Huyền vẫn tin tưởng bản thân hắn cũng có thể dễ dàng giành chiến thắng. 

             Tất cả những điều này đều bắt nguồn từ linh hồn của hắn. 

             “Vẫn chưa đủ.” 

             Lâm Huyền thầm lẩm bẩm. 

             “Huyền Kiếm tuyệt đối không chỉ có một người, qua lời của Lâm Vũ thì sức mạnh của Kiếm Tôn kia đáng sợ hơn.” 

             “Kiếm Tôn kia, ít nhất cũng đã đạt đến cấp bậc cường giả như Kiều Lão gia tử hay thậm chí còn mạnh hơn!” 

             “Đối mặt với cường giả Phá Phàm bình thường ta không hề sợ hãi dù chỉ một chút.” 

             “Nhưng nếu va chạm với Kiếm Tôn, thực lực của ta như hiện nay vẫn chưa đủ.” 

             Từ sau trận chiến ấy Lâm Huyền cảm thấy áp lực đè nặng hơn. 

             Nếu không thể vượt qua chính mình, khi người của Huyền Kiếm tìm tới đây thì hắn phải đối mặt như thế nào? 

             Lâm Vũ rất mạnh nhưng hắn chỉ là Chưởng Kiếm Sứ thứ sáu mà thôi. 

             Thực lực của mấy người đứng phía trên hắn, không cần nói cũng có thể đoán được thực lực của bọn họ là rất mạnh. 

             Trong những ngày này, hoàng thất của Thiên Tuyết Quốc đã không còn tiếp tục phái cấm vệ quân đến đây nữa. 

             Thứ nhất, Lâm Huyền đã phô bày ra thực lực quá mức mạnh mẽ của mình, cho dù có phái tới cường giả đạt đến cảnh giới Phá Phàm cũng không thể giết Lâm Huyền. 

             Thứ hai, trong khoảng thời gian Lâm Huyền ở Thành Bạch Nguyệt, hắn và Thiên Tuyết Quốc không có mối quan hệ thù địch với nhau. 

             Tuy hắn bắt giữ rất nhiều cấm vệ quân nhưng chỉ có riêng người của Tuyết Vực mới bị hắn tàn sát. 

             Hành động của Lâm Huyền đã khiến cho Thiên Tuyết Quốc tạm thời thả lỏng được một chút. 

             Nhưng kể từ đó, điều này đã khiến cho Lâm Huyền buồn rầu. 

             Thiên Tuyết Quốc làm như vậy thì hắn đột phá như thế nào đây? 

             Ban đầu hắn chờ cường giả Phá Phàm tìm đến đây để chiến đấu với hắn, sau đó hắn sẽ nhân cơ hội đột phá đến cảnh giới Phá Phàm. 

             Bây giờ có vẻ như kế hoạch này đã thất bại. 

             “Lâm Huyền, không bằng ta đem phần còn lại truyền còn lại cho ngươi?” 

eyJpdiI6InNTOXh2RW5MVTVibnRnV1llQVNnU2c9PSIsInZhbHVlIjoiSUJDXC8xazY0NWhBSEN3RGY4NzFhdHphY0tWSXBNSWxKYVwvNThVaDY4a2Q2TEU5T2Y0WkJIXC96VW9EdnliaG5mZTdBaWxIXC95OTRHank0VEdNV0xoaHdnWWRvY3ByUFAwRGM5eVB3eXRCOEFGOHBJdkF6TnprRzJUZmhnNGk1K2hmcGJ0VHdVZTdyYm54QkFZQ2JVMVF2Z3dCb3lPYm1VQ2pFWVQ4NTNxcFVFS1EzNUlpQXVZc0FQUUdnK1wvZXZsMmlaQ1dnN3pCM0s3cDVZdWJSYTVJXC9IWnI4djJzV3YwRTByd3l0bmwxN3VFNDlYVnNCSXMreW12Wm51TkNEZzB3ZzZ6RjNwSDZEcTRKMUxTV01NTFZBR0E9PSIsIm1hYyI6IjVmNGNkMTYwYzc1YjY4NTk1M2ZlMTBlYmUxM2MyM2Q3ZmNiNTY4ZGJiYzU0YjMxZjM0YjAyNmQ0MTMzYjYzM2MifQ==
eyJpdiI6IlNwellYOXoxS2pZeWtRN0JUUnplVGc9PSIsInZhbHVlIjoiUTZnSDN6TWV5bUFwQnlTTnFjMTJGUm1qYUFWS0I1ZVwvWUdoTkw3TDB0Z3g1K2NYSXlKVUE3YWFqcktaOVRLWXJxYnBheWQ2aWlTNlBSa1ZoR2lYMFlUMGlsZzU2bjhTblczT3p1N0xwSVwvSHd0VlY1bWpOZVByc1NIZ0pJU2JEV2JyWVlVR29aZHZGRzF0OVFZNVhWSllyK1c1bFlEdEprRHBKZ254YkMwV3o1UVNoYjNrT01xUG9XXC9tME9LeSt5WmxxQmJNOG5Ndzl4Rk1CK2JMbGFmRWpSR1RhQm9uUDhvcUhPMTR4eStGQUhDajBNV3ZvS05ydnd1N0wrUkl5XC8zYkVQSGowTndZbTVncUJcL0x1bzZwZHd1QnR1TjQzUzRDOUhBUTdkQXlmK1lyYWlnR0doV1JhczBnTW5MN2Q1NkJ0aDhJOU8yZG80U3hQcXpPa3Aza1FadUpPYm5zZ2JYc2FjZ1JVXC8zWThWejlFYXg3U3JmcGJDTVhUUzgreTQ3YVZRek5WZjBPczYxRVpMbGdHSlRqZzFteEZlRjJKeE04YklEaWVFSjg5ND0iLCJtYWMiOiIzMTg5OTM0NTI0NGZmZjViMzJkODZiMjhkODBmYmE1OWIwMGNhYmU2NzNjMGMxYmU4NjVjZmFiMTJkMGMyYWQzIn0=

             “Đến lúc đó nếu như cường giả Phá Phàm bất ngờ ập đến cũng sẽ không làm gì được chúng ta.”
 

Advertisement
x