Lâm Huyền cầm Chân Long Kiếm trong tay, ý chí chiến đấu lộ rõ trên gương mặt hắn càng lúc càng sâu nặng.
Tuy người này mạnh, nhưng cũng không phải không thể đánh bại nổi!
Chân Long Kiếm cũng đang run lên từng hồi giống như nó đang hưng phấn vì gặp được một kẻ thù mạnh mẽ vậy.
“Giết!”
“Giết!”
Hai người bọn họ đồng thanh hét lên một tiếng, rồi cùng lao đến đối phương.
“Leng keng!”
Trên không trung không ngừng vang lên những tiếng nổ, hai thanh kiếm va chạm vào nhau, bùng phát làn sóng âm mang tính hủy diệt.
Sóng âm quét đến đâu tất cả mọi thứ xung quanh đều hóa thành tro thành bụi.
Không sai, trở thành tro bụi!
Sức mạnh của sóng âm này rất kinh khủng, cực kỳ kinh khủng.
Cuộc chiến giữa hai người họ đã dẫn đến ánh mắt dòm ngó của mọi người xung quanh từ lâu, nhưng không một ai dám xông vào giữa chiến trường này để quan sát cả.
Chiến trường của hai cường giả lớn không phải nơi mà người bình thường có thể chen vào.
Cho dù chỉ là ảnh hưởng còn sót lại thì cũng đã đủ để xé nát một cường giả Quy Nhất rồi!
Trong lúc giao chiến, Lâm Huyền bắt đầu lẳng lặng kiểm tra xem xét bên trong Thần Sơn.
Tử Bất Ngữ!
Kiếm pháp này tuyệt diệu như thế, đáng lẽ phải có chút ghi chép lại nào đó về nó mới đúng chứ.
Nhưng mà Lâm Huyền tìm kiếm mấy lần trong tất cả sách cổ ở Thần Sơn vẫn không tìm thấy ghi chép nào thích hợp cả.
“Sao lại như vậy được?”
Lâm Huyền ngạc nhiên.
Tuy không thể nói bên trong Thần Sơn bao la vạn tượng (Cái gì cũng có), nhưng công pháp thì phải có chứ.
Kiếm pháp Tử Bất Ngữ này, có thể nói là rất hoàn mỹ!
Đây tuyệt đối là công pháp điển hình của việc lấy yếu thắng mạnh, nhưng trong Thần Sơn lại không có ghi chép về điều này đã khiến cho Lâm Huyền rất nghi ngờ.
“Lẽ nào… Đây không phải một bộ kiếm pháp?”
Lâm Huyền vừa chiến đấu vừa suy nghĩ đến điều này.
Trước kia hắn cũng không phải chưa từng gặp qua tình huống tương tự như vậy, ví dụ như sự truyền thụ của độc sư thì thông thường sẽ không có ghi chép lại trong sách cổ.
Chẳng lẽ Tử Bất Ngữ cũng giống như vậy, nó cũng là một loại kiếm thuật phi thường sao?
Nghĩ đến đấy Lâm Huyền lại bắt đầu tìm kiếm.
Nếu như cách thức chiến đấu huyền diệu này không phải là kiếm thuật, vậy thì có khả năng đó là… Chiêm Bốc Thuật!
Đôi mắt Lâm Huyền bất giác sáng ngời.
Không sai, chính là Chiêm Bốc Thuật!
Quả thật kiếm thuật của Lâm Vũ rất cao siêu, nhưng tuyệt đối chưa đến mất có thể đánh đồng với Thần Đạo Kiếm Pháp, chứ đừng nói chi đến việc có thể áp chế được Thần Đạo Kiếm Pháp.
Đó là lý do mà hắn có thể tấn công hiệu quả như thế, cũng bởi vì tính chất đặc biệt của bộ kiếm pháp này.
Nghĩ đến đây, mạch suy nghĩ trong đầu Lâm Huyền trở nên thông suốt.
Nếu như đó thật sự là Chiêm Bốc Thuật, vậy thì có thể phá giải dễ dàng rồi.
Lâm Huyền cũng biết về Chiêm Bốc Thuật, đương nhiên hắn sẽ biết loại thuật pháp này kỳ lạ đến cỡ nào rồi.
Hắn có thể tìm được Bạch Linh Nhi, tất cả đều nhờ vào Chiêm Bốc Thuật này.
Nếu như sử dụng nó vào trong chiến đấu, chỉ cần có thể khống chế tốt thì sẽ đạt được hiệu quả đáng ngạc nhiên.
Khóe miệng Lâm Huyền nở nụ cười mỉm, hắn cố tình tạo ra sơ hở cho đối phương.
Quả nhiên, Lâm Vũ đánh mãi không thắng, trong lòng của hắn trở nên lo lắng đôi chút rồi.
Hắn thấy Lâm Huyền lại lần nữa thi triển Thần Đạo Công Pháp, hắn bèn lập tức tung ra kiếm pháp kỳ quái kia của mình.
Lâm Huyền cũng không vội vàng tiến công mà hắn chỉ liên tục đỡ chiêu.
Mỗi lần hắn tấn công đều bị Lâm Vũ nhìn thấu rõ ràng.
Thậm chí còn có lúc, ngay cả bản thân hắn cũng không biết một kiếm này của mình sẽ đánh về hướng nào mà Lâm Vũ vẫn có thể đoán trước rồi làm ra động tác phòng bị.
“Đây chắc chắn là Chiêm Bốc Thuật!”
Trong lòng Lâm Huyền rất chắc chắn.
Thật không ngờ, phương thức chiến đấu của Lâm Vũ lại đặc biệt như vậy.
Dung hòa Chiêm Bốc Thuật và kiếm thuật vào làm một, loại phương thức chiến đấu này Lâm Huyền chưa từng nghĩ đến bao giờ.
Có điều, giờ đây hắn phải cảm ơn Lâm Vũ đã dạy cho hắn một bài học rồi.
“Chiêm Bốc Thuật sao? Ta cũng biết đấy.”
Lâm Huyền khẽ cười thành tiếng.
Vào lúc Lâm Vũ phản kháng lại, đột nhiên hắn thi triển Chiêm Bốc Thuật.
Thần Đạo Kiếm Pháp vốn đã nổi tiếng kỳ diệu, giờ đây dưới sự hỗ trợ của Chiêm Bốc Thuật, ngay lập tức Lâm Huyền thể hiện ra uy lực trấn áp vô cùng khủng bố.
Lúc này Lâm Vũ cũng giống như Lâm Huyền không lâu trước đó, xung quanh đều có mũi nhọn nhắm vào.
Chiêm Bốc Thuật của Lâm Huyền đến từ Thần Sơn, không biết nó phải hoàn mỹ hơn cái Chiêm Bốc Thuật gà mờ của Lâm Vũ gấp mấy lần.
Có thể Lâm Huyền thua kém hắn về mặt sử dụng Chiêm Bốc Thuật, nhưng Thần Đạo Kiếm Pháp kết hợp với Vân quy tắc hoàn toàn có thể xóa sạch sự chênh lệch này.
Trận chiến càng lúc càng kéo dài, sắc mặt của Lâm Vũ cũng trở nên khó coi hơn nhiều.
“Sao lại như vậy được?”
Hắn nhìn Lâm Huyền, vẻ mặt tràn ngập nỗi sợ.
Đúng như suy đoán của Lâm Huyền, Tử Bất Ngữ chính là tạo vật được hắn dung hợp từ Chiêm Bốc Thuật và kiếm thuật.
Nhưng mà, chuyện này ngay cả Kiếm tôn của Huyền Kiếm còn không biết, sao Lâm Huyền có thể biết được chứ?
Cho dù trong lòng hắn có miễn cưỡng không muốn tin thế nào đi nữa thì nhất cử nhất động của Lâm Huyền đã chứng minh rằng lúc này Lâm Huyền đã nhìn thấu bộ mặt thật của Tử Bất Ngữ.
Kể từ đó trở đi, tuyệt kỹ mà hắn dùng để sinh tồn đã hoàn toàn mất đi tác dụng.
Trong lúc chiến đấu, Lâm Huyền nở một nụ cười coi thường.
Quả thật thực lực của Lâm Vũ không tầm thường, nhưng cũng không được coi là mạnh mẽ quá mức.
Đó là lý do mà hắn có thể cho mình cảm giác Phá Phàm siêu việt, toàn bộ đều là nhờ vào kiếm pháp của hắn.
Lúc này đây kiếm pháp của hắn đã bị phá giải, bản lĩnh của hắn chắc chắn cũng không mạnh hơn thống lĩnh kia bao nhiêu.
Trong ánh mắt Lâm Huyền thoáng hiện lên một tia sát khí, sát ý trong tâm của hắn đã trỗi dậy rồi.
Nếu như Tuyết Vực còn dám phái người đến đuổi giết hắn, vậy cũng đã chứng minh rằng trước đây hắn đánh bọn họ chưa đủ đau.
Chẳng qua, nếu như ngay cả Chưởng Kiếm Sứ của Huyền Kiếm cũng chết đi, chắc chắn Băng Tuyết nữ vương sẽ rất đau lòng cho mà xem.
Thần Đạo Bộ Pháp!
Bóng dáng của Lâm Huyền như một bóng ma rồi bất chợt biến mất.
Kết quả của việc cả hai bên đều thi triển Chiêm Bốc Thuật cùng một lúc chính là Chiêm Bốc Thuật của bọn họ đều bị quấy nhiễu.
Lúc này đây, bọn họ hoàn toàn dựa vào thực lực của bản thân mà chiến đấu.
“Ở đâu?”
Sắc mặt Lâm Vũ lộ ra vẻ hoảng loạn.
Hắn đã quen sử dụng Chiêm Bốc Thuật để chiến đấu, bây giờ mất đi sự trợ giúp của Chiêm Bốc Thuật, hắn giống như trở thành người mù vậy.
Thủ đoạn của Lâm Huyền khiến cho hắn có cảm giác không hề an toàn.
Hắn không giữ lại nguyên khí mà trút hết ra ngoài, còn thiết kiếm trong tay hắn múa máy điên cuồng.
Đáng tiếc, thậm chí hắn còn không thể chạm được góc áo của Lâm Huyền.
Phong quy tắc gia trì cho Thần Đạo Bộ Pháp, có thể tự xưng là tốc độ nhanh nhất trong thiên hạ!
Cho dù Kiều Lão gia tử có mặt ở đây cũng không thể đánh bại Lâm Huyền về mặt tốc độ.
“Ở đây này!”
Giọng nói của Lâm Huyền vô cùng lạnh lẽo, đột nhiên có có tiếng động vang lên từ sau lưng hắn.
Đến đây, Lâm Vũ đã hoàn toàn hoảng sợ.
Hắn cầm trường kiếm trong tay muốn chống lại, nhưng Chân Long Kiếm của Lâm Huyền đã gác lên trên cổ của hắn rồi.
Chân Long Kiếm phát ra ánh sáng lấp lóe, bất cứ lúc nào cũng có thể cướp đi mạng sống của hắn.
“Sao có thể…”
Khuôn mặt của Lâm Vũ tỏ vẻ không thể nào tưởng tượng nổi.
Dựa vào Tử Bất Ngữ, hắn đã giết chết không biết bao nhiêu kẻ thù.
Dựa vào Tử Bất Ngữ, thậm chí hắn đã được gia nhập vào Huyền Kiếm, trở thành vị Chưởng Kiếm Sứ thứ sáu.
Vào thời điểm Tử Bất Ngữ của hắn bị phá giải, niềm tin của hắn cũng đã sụp đổ rồi.
Lâm Huyền cười nhạo Lâm Vũ rồi thu hồi Chân Long Kiếm lại.
“Loại người như ngươi, không xứng đáng được chết trong tay ta.”
“Thân là võ giả phải có dáng vẻ của một võ giả, ngươi không chuyên tâm tu luyện, ngược lại còn đặt tầm mắt vào đường ngang ngõ tắt, chẳng trách sao ngươi mãi chỉ dừng ở Bán Bộ Phá Phàm!”
“Tử Bất Ngữ này của ngươi, bên ngoài là một bộ kiếm thuật mạnh mẽ, nhưng rốt cuộc nó là thứ gì thì trong lòng ngươi tự hiểu rõ!”
“Ngươi không xứng là một võ giả!”
Vừa dứt lời, hắn thu hồi Chân Long Kiếm vào trong nguyên giới.
Nếu như Lâm Vũ này thật sự có thực lực, cho dù có chết ở trong tay hắn, Lâm Huyền cũng sẽ không trách một lời.
Nhưng bây giờ, hắn có chút coi thường người này.
Vẻ mặt của Lâm Vũ cực kỳ dữ tợn, từng lời từng chữ của Lâm Huyền đều đâm thẳng vào nơi yếu ớt nhất trong trái tim hắn.
Tử Bất Ngữ như một tấm màn che, lúc bình thường nhìn vào thì thấy vô cùng vẻ vang.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất