Thực lực của Lâm Vũ đúng là rất mạnh mẽ, Lâm Huyền không chiếm được chút ưu thế nào trong cuộc giao chiến này cả. 

             Kiếm pháp của hắn kỳ lạ cực kỳ. 

             Tuy hắn vẫn luôn miệng khen kiếm pháp của Lâm Huyền cao hơn hắn một bậc, nhưng dưới góc nhìn của Lâm Huyền, Tử Bất Ngữ cũng được xem như là thần công trong các ghi chép cổ quý giá rồi. 

             Tử Bất Ngữ, chính là cái tên này. 

             Khi Lâm Huyền giao đấu với hắn, dường như mỗi một chiêu thức của Lâm Huyền đều bị hắn đoán trước để chặn lại. 

             Việc này cũng giống như việc hai người đang cãi nhau, trong đó có một người miệng lưỡi lanh lợi, nhưng người còn lại không giỏi ăn nói. 

             Mỗi khi mà người không giỏi ăn nói kia định mở miệng phán bác lại thì luôn bị đối phương cho một câu nói chặn họng lại. 

             Tử Bất Ngữ, danh bất hư truyền! 

             Lâm Huyền cầm Chân Long Kiếm trong tay, vẻ mặt của hắn vô cùng nghiêm trọng. 

             Chưởng kiếm sứ thứ sáu của Huyền Kiếm đã mang sức mạnh đến như thế, vậy thì những người còn lại có bản lĩnh đến mức nào đây? 

             Trong thoáng chốc, Lâm Huyền cảm nhận được áp lực tựa nghìn cân. 

             Trái tim của hắn muốn trở nên mạnh mẽ hơn, muốn trở nên nhanh nhẹn hơn. 

             Nhìn thấy Lâm Huyền lạnh lùng hừ một tiếng, rồi lại nhấc Chân Long Kiếm lên và xông về phía trước. 

             Thần Đạo Kiếm Pháp! 

             Vân quy tắc! 

             Lâm Huyền không lựa chọn sử dụng Phong quy tắc, mà lại lựa chọn Vân quy tắc có lực công kích yếu hơn so với Phong quy tắc. 

             Đối phương là một cao thủ dùng kiếm nên không thể giải quyết đối phương nếu chỉ nhờ vào tốc độ được. 

             Tuy rằng Phong quy tắc có thể khiến tốc độ xuất kiếm của Lâm Huyền nhanh hơn nữa, nhưng nếu hắn muốn chiến thắng Lâm Vũ thì vẫn còn rất khó khăn, chứ đừng nói đến việc giết chết hắn. 

             Nhưng trái lại Vân quy tắc có điểm khác biệt rất lớn. 

             Vân quy tắc ở mặt tấn công mà nói thì kém xa những quy tắc khác nhiều. 

             Nhưng nếu nói đến việc biến hóa thì Vân quy tắc đứng thứ nhất! 

             Quả thật Lâm Huyền muốn dựa vào sự quỷ dị đa dạng của Vân quy tắc để kiềm chế kiếm pháp Tử Bất Ngữ. 

             Chân Long Kiếm di chuyển rồi! 

             Một đạo kiếm quang xẹt qua giữa không trung. 

             Những nơi bị kiếm quang quét qua, hầu như bóng tối xung quanh đều bị xua tan đi. 

             Thiết kiếm trong tay Lâm Vũ lật lại và xoay chuyển, nhưng nó lại chém vào một hướng khác. 

             “Leng keng!” 

             Chỉ nghe thấy một âm thanh thanh thúy vang lên, thiết kiếm của hắn bắt đầu run rẩy. 

             Lâm Huyền lộ ra biểu cảm không thể tưởng tượng nổi, kết quả này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của hắn. 

             Rốt cuộc hắn làm bằng cách nào chứ? 

             Thần Đạo Kiếm Pháp dưới sự gia trì của Vân quy tắc, thời điểm tiến công vốn sẽ không để lại bất cứ chấn động nào. 

             Vậy mà Lâm Vũ vẫn có thể dễ dàng tiếp đón được. 

             Nhìn thoáng qua thì có vẻ như Lâm Huyền cố ý cầm kiếm chém lên thiết kiếm của hắn. 

             Chỉ có bản thân Lâm Huyền tự biết rằng, thật ra Lâm Vũ đã đưa ra nhận định trong khoảng khắc hắn ra tay rồi chực chờ sẵn từ trước đó rồi. 

             Khoảng thời gian ở Càn Long Tông, Lâm Huyền cũng đã từng dựa vào sự hiểu biết của bản thân đối với công pháp của đối phương để tiến hành kiểu kiềm chế tương tự như vậy. 

             Nhưng điều đó được xây dựng dựa vào điều kiện tiên quyết là hắn phải hoàn toàn nắm rõ công pháp của đối phương. 

             Còn tên Lâm Vũ này chưa từng giao thủ với bản thân hắn, đối với Vân quy tắc càng không biết một chút gì cả. 

             Dưới tình huống như vậy, thế mà Tử Bất Ngữ của hắn vẫn có thể kiềm chế được Thần Đạo Kiếm Pháp sao? 

             Chuyện này đã hoàn toàn lật đổ sự hiểu biết của Lâm Huyền! 

             Điều cần phải biết là Thần Đạo Kiếm Pháp được rất nhiều đại đế tham khảo rất nhiều sách cổ bên trong Thần Sơn để sáng tạo ra kiếm pháp. 

             Cũng không quá lời nếu nói đây là một võ kỹ không có một chút sơ hở nào. 

             Dựa vào sự tuyệt vời của Thần Đạo Kiếm Pháp, Lâm Huyền đã giết chết được không biết bao nhiêu là kẻ thù, nhưng hôm nay lại gặp phải đối thủ. 

             Đương nhiên, sự kinh ngạc hiện ra chỉ trong chớp nhoáng, ngay lập tức Lâm Huyền điều chỉnh lại tâm trạng và tiếp tục đón kẻ địch đến để đánh. 

             Thực lực của Lâm Vũ thật sự vượt ngoài sức tưởng tượng của hắn, đây mới là kẻ địch kiên cường đích thật! 

             Sau khi tiếp xúc mấy lần, Lâm Huyền cũng đã có sự hiểu biết sơ bộ về thực lực của hắn. 

             Thực lực của người này cực kỳ mạnh mẽ, tuy rằng chưa đạt đến cảnh giới Phá Phàm, nhưng lại có được thực lực của cường giả Phá Phàm siêu việt. 

             “Hay lắm!” 

             Nét mặt của Lâm Huyền tràn đầy ý chí chiến đấu. 

             Không sợ đối thủ lớn mạnh, chỉ sợ bản thân mình không tìm được người để luyện tập thôi. 

             Những người bị giam trong nhà lao của phủ thành chủ cũng được xem như cường giả, nhưng bọn họ chưa từng mang đến cho Lâm Huyền một chút xíu áp lực nào, đã như vậy thì làm sao Lâm Huyền tiến bộ được đây? 

             Lúc này đây, đối diện với người này, trái tim của Lâm Huyền có chút chộn rộn rục rịch rồi. 

             Chỉ cần hắn có thể sống sót giành được chiến thắng trong cuộc chiến này, vậy thì e rằng hắn sẽ có thu hoạch lớn hơn so với mấy tháng vừa qua nữa. 

             Nếu như đã không có cách nào thắng về mặt võ kỹ, thế thì Lâm Huyền dứt khoát không điều khiển Vân quy tắc nữa. 

             Hắn không hề biết kiếm thuật Tử Bất Ngữ này của Lâm Vũ được sáng tạo ra như thế nào, nhưng chuyện này chẳng hề mảy may gây trở ngại đến việc hắn đi chiến đấu. 

             Nếu muốn chiến thắng kẻ thù, chỉ có hai lựa chọn. 

             Một là dùng kỹ xảo! 

             Thần Đạo Kiếm Pháp của Lâm Huyền chính là “kỹ xảo” hoàn mỹ nhất. Vào thời điểm hắn gặp phải kẻ địch có thực lực mạnh hơn bản thân mình thì đây chính là nhân tố quyết định làm nên chiến thắng của hắn. 

             Nếu như đến kỹ xảo cũng không có tác dụng, vậy chỉ có thể dùng sức mạnh thôi. 

             Khi xưa ở Tiêu Dao Lâu, Lâm Huyền đã nhiều lần nghiền nát và chèn ép đối thủ bằng Lực quy tắc. 

             Khi đối mặt với đối thủ quỷ dị như Lâm Vũ, Lâm Huyền phải quyết định thật dứt khoát, hắn vứt bỏ những kỹ xảo đi và không sử dụng thêm bất cứ võ kỹ nào nữa. 

             Lực quy tắc! 

             Dưới sự vận động của Vô Cấu Nguyên Khí, khí thế của Lâm Huyền đang trên tăng lên gấp đôi. 

             Có Lực quy tắc gia trì, lúc này Lâm Huyền đã đạt đến sức mạnh tối cao. 

             “Giết!” 

             Lâm Huyền giận dữ gào lên. 

             Không có kỹ xảo cầu kỳ, một kiếm này của hắn đã dốc hết toàn bộ sức lực để phá vỡ vạn kỹ xảo! 

             Lâm Vũ nhíu mày rồi ngay lập tức nâng thiết kiếm lên qua đầu, muốn tiếp đỡ nhát kiếm này. 

             “Răng rắc!” 

             Chân Long Kiếm hạ xuống, luồng sức mạnh khủng bố kia có thể ép bức cơ thể hắn run lên. 

             Tiếng răng rắc kia phát ra từ dưới chân hắn, đến cả tảng đá cũng không thể chịu đựng được cơn chấn động khủng bố nhường ấy, nó vỡ vụn ra. 

             “Sức mạnh thật đáng gờm!” 

             Sắc mặt của Lâm Vũ có phần khó coi. 

             Đó rõ ràng chỉ là một thanh kiếm, thế mà nằm trong tay Lâm Huyền lại có thể phát ra uy lực giống như vũ khí hạng nặng. 

             Khoảnh khắc lưỡi kiếm chạm vào nhau, thậm chí Lâm Vũ có phần nghi ngờ rằng có phải thanh kiếm này đã trải qua đợt sửa đổi nào đó không. 

             Sau một chiêu này, hắn lui về sau vài bước, lạnh lùng nhìn Lâm Huyền. 

             Lâm Huyền thu kiếm lại và đứng đối diện với hắn. 

             Hai người bọn họ rất ăn ý, không ai tiếp tục phát động tấn công nữa. 

             Tay phải của Lâm Vũ vẫn đang run rẩy không ngừng, khoảng giữa ngón cái và ngón trỏ của hắn đã nứt toạc ra rồi. 

             Từ trước đến nay kiếm khách đều vang danh nhờ vào kỹ xảo, hắn chưa từng nghe nói có ai chiến thắng nhờ sức mạnh. 

             Nhưng mà hôm nay, hắn đã gặp phải một tên quái thai. 

             Dưới góc nhìn của hắn, với sức mạnh của Lâm Huyền, cho dù là thiết chùy hay gậy sắt thì Lâm Huyền cũng dư sức sử dụng chúng. 

             Bây giờ, đến phiên hắn chịu sự bực bội ức chế rồi. 

             Rõ ràng hắn có thể nhìn thấy quỹ đạo của nhát kiếm, nhưng hắn vẫn không thể làm ra được động tác nào để ngăn lại. 

             Song Lâm Huyền còn rất thô bạo, Lâm Huyền có thể áp chế Lâm Vũ hoàn toàn trên phương diện sức mạnh. 

             “Sao có thể như vậy được?” 

             Vẻ mặt Lâm Vũ vô cùng khiếp sợ. 

             Hắn rất tự tin với thực lực của bản thân, cho dù là cường giả Phá Phàm, hắn cũng có lòng tin đánh được một trận ra trò. 

             Lâm Huyền dùng cách thức hết sức ngu xuẩn như vậy, thế nhưng vẫn có thể tạo nên kết quả không tệ, điều này khiến hắn bắt đầu có chút nghi ngờ bản thân rồi. 

             “Không có gì là không thể cả.” 

             Lâm Huyền mỉm cười, vươn bàn tay của mình ra. 

             Tay của hắn cũng đang run lẩy bẩy, tuy hắn không hề có vết thương ngoài da, nhưng hắn cũng bị phản lực khiến cho cổ tay trở nên tê dại. 

             Đây cũng chính là nguyên nhân hắn dừng tay lại, nếu như tiếp tục chiến đấu, hắn không dám chắc mình có thể chém một nhát kiếm như vậy thêm một lần nữa được không. 

             Hai người chiến đấu hăng say trong một thời gian dài, và lúc này trận chiến cũng tạm thời kết thúc. 

             Không một ai nắm chắc phần thắng, nhưng cũng chẳng có ai có thể lùi bước. 

eyJpdiI6IjJmSHgwRmRYam9ObGNUOHQ3YW55c0E9PSIsInZhbHVlIjoiOEVOZXhiSEZFZDl5S3I3K20zVktNNFZZeGlPbWk0S1RjRk9jdkhIRUVEQklldnBtWUdnWmROTmNIUThMTGVPNXVTckVBcFFnaDFpbXFzM3lJcnV6a3N5U0NNbjZLbjJUU2oycVdIdUhCQ3o1K1oycm9sZDV0ckFmRWlTMEVqdDc2YUkya1dNZGtiMHREeFZNcE9TWEV1UWVQMXRXb2kxbFJPbExCUjhxWHliWW5ROVFLSzlIWkVTUkZON0liU1wvdHVzTkVpYmw0ZU8zdXB1YUJNODZUNFprMU4xSm9LUHA5Kzh5K1dBZlwvTE1mWmZLVHRTOXNqT3pNZmJCRkZ0eUVWSW8yMlRweFFFaDZMNlB2MHhJUFc5aWpWSmlueEt6SERLRWg3M1dzV0w5OUplbW9oOGxHdjVHRjJMVm5GOElHQlJXVjVjcFRYdkN1VCtIOXd3NTVJM1lna0pvYUFWSTkrajdVT21MMUdsNjg9IiwibWFjIjoiMGQ4ODdiYjA4NWIwM2YxZDkyYzIzNzkyYmJlZTZjZjA1OTVlMzIwZjY1ZmZmODMxYmUxM2RiODIzNWEyYmVkZSJ9
eyJpdiI6IkNmSWNJXC9xUFJlNUJaMlNZWEV5Y2N3PT0iLCJ2YWx1ZSI6ImhHRU9obGQrTWdqUnpqUVhPNFM5MmIwZVJqZXFUZUhjYzBkN2dTam03Y2tvbWtRd0lzMm1hY3RRd1gxWmxMMElDSkdGeHp6dDdrU0hHMk9oVVVBWUZ6a2Z1VmUrZkFHUzhKbVh6d2Q2SVl3Z09ncTlrYVo2bTNhYjdyTlRnZlI1TUdnZ1AzRUlcL2p2ZTFGUjB1VjIxS1ZNRm1LM3hwQ3B5SHZMWXdIK3NHM1crXC90T3VlaWcwcFZVUjltZkJsUkZwSmlldkdudlpTaHhacDFpU2NCemxia0pSRExkN3U1bkE1KzY1R25jVVdvemV1QXpXSWVuY05ac2N3UVYzbDVCRHVxb0RySGZsVTVZRVNjZ1wvMCtidHVKOXZoK0FnWkRvREx2NytIYytLVVczNmQ0WmU4OHNjNmVvQ3N2aHE3OWdlMnArKzZoK1pkRHFTZmVlTTFwY0VoRVhiTzlCSDdDRWhQOUFma1dvVDQ2M0ZQbDJMVjhETHRFR3gxRmlLcnlDQ2JpRTA3TW53ZG95cGxRdk55SUxEM3c9PSIsIm1hYyI6IjIzYjkxYjY0OGQzODFlNTQxNDU4ZjI2NTIwNWVhMTE1ZGVjOGM2MDQ0MGMzZmRlNDI5ODY1ZTY5Y2JkNjc0MGEifQ==

             
 

Advertisement
x