Lâm Huyền đứng dậy, hắn bước đến nghênh đón. 

             “Sao ngươi lại đến đây?” 

             Trong giọng nói của Lâm Huyền mang theo chút xao động. 

             Người đến không phải ai xa lạ, mà chính là Kiều Vũ đã lâu không gặp. 

             Lặn lội cả một quãng đường xa xôi đối với người bình thường hay gầy còm sức yếu mà nói tất nhiên sẽ bị ảnh hưởng không ít thì cũng nhiều. 

             Sắc mặt Kiều Vũ lộ rõ vẻ thiếu sức sống, hắn khẽ mỉm cười.  

             “Huynh trưởng thể hiện sức mạnh tuyệt vời ở Thành Bạch Nguyệt, đương nhiên ta phải đến xem thử rồi.” 

             “Thật không ngờ Lâm huynh lại có thực lực như thế, xem ra mấy lão già bọn họ đã đánh giá thấp ngươi rồi.” 

             Trong từng câu chữ lời nói của Kiều Vũ rất thoải mái, không hề mang bất cứ cảm xúc nào vì những hành động đã làm của Lâm Huyền. 

             Lâm Huyền cười khẽ, không tiếp tục nói thêm gì nữa. 

             Kiều Vũ bị kẹp giữa hắn và Thiên Tuyết Quốc, nên e rằng có rất nhiều vấn đề khó xử. 

             Cũng bởi vì như vậy cho nên Lâm Huyền không tiếp tục nói về đề tài này nữa. 

             “Lâm huynh, nghe nói ngươi đã giết không ít thân vệ của Tuyết Vực?” 

             Kiều Vũ mở miệng hỏi. 

             Lâm Huyền gật đầu. 

             Chuyện hắn giết chết thân vệ của Tuyết Vực đã được lan truyền đi rồi, gần trăm thân vệ vùi thây ở Thành Bạch Nguyệt cỏn con này, đương nhiên sẽ gây ra một cơn chấn động vô cùng rồi. 

             Mà vì hắn là người khởi xướng nên đương nhiên hắn cũng vì thế mà trở thành mục tiêu chú ý của mọi nơi. 

             “Vậy ngươi cũng phải cẩn thận chút.” 

             Kiều Vũ tiếp tục nói. 

             “Thực lực của Tuyết Vực không yếu kém như biểu hiện bên ngoài đâu, theo như hiểu biết của ta, bên trong Tuyết Vực còn có một tổ chức rất thần bí.” 

             “Tổ chức này có tên là Huyền Kiếm, còn thực lực cụ thể thì ta không rõ ra sao.” 

             “Huyền Kiếm đã từng ra tay vài lần và giết chết không ít tướng quân.” 

             “Trong số đó cũng không thiếu gì những cường giả Phá Phàm.” 

             Nghe hắn nói như vậy, sắc mặt Lâm Huyền lộ ra vẻ nghiêm trọng. 

             Huyền Kiếm? 

             Quả thật hắn chưa từng nghe nói gì về tổ chức này, nếu như thật sự có một tổ chức như thế, vậy thì chắc hẳn nhất của nhất động của bản thân mình đều bị đối phương theo dõi sát sao. 

             Hắn thầm ghi nhớ trong lòng rồi lặng lẽ chuẩn bị trước. 

             “Chiến sự ở Thiên Tuyết quốc nổ ra liên tiếp, trên đường đi đến đây ngươi không gặp nguy hiểm gì chứ?” 

             Lâm Huyền ân cần hỏi han. 

             Kiều Vũ lắc đầu. 

             “Chiến tranh chỉ diễn ra ở biên cảnh mà thôi, còn bên trong biên cảnh rất an toàn.” 

             “Chỉ có điều lúc đến đây có người lo lắng rằng ngươi sẽ đánh nhau với ta.” 

             Nói xong hai người bọn họ cùng nhìn nhau mà cười. 

             Lâm Huyền lập tức bắt tay vào sắp xếp chỗ ở cho hắn, không những thế Lâm Huyền còn chuẩn bị rượu và thức ăn. 

             Đương nhiên tất cả mọi thứ đều do thành chủ của Thành Bạch Nguyệt chuẩn bị hết. 

             Kể từ khi Lâm Huyền đến đây, một thành chủ như hắn đây rất vất vả. 

             Từ ngữ thích hợp nhất lúc này để hình dung thành chủ chính là: Vừa đau vừa vui sướng. 

             Cả hai người Lâm Huyền và Kiều Vũ thúc tất trường đàm (đề cập đến các cuộc trò chuyện thân mật) mãi đến khi tửu lượng của Kiều Vũ chịu không nổi, lúc này Lâm Huyền mới đưa hắn về nghỉ ngơi. 

             “Huyền Kiếm!?” 

             Lâm Huyền nhíu mày. 

             Xem ra, Tuyết Vực còn mạnh mẽ hơn so với tưởng tượng của hắn rất nhiều. 

             Có thể giết chết cường giả Phá Phàm, vậy có nghĩa là tổ chức đó chắc chắn có cường giả Phá Phàm, hơn nữa còn không chỉ có mỗi một người. 

             “Nếu như thành viên của Huyền Kiếm chết ở nơi đây, chắc hẳn Băng Tuyết nữ vương sẽ rất đau lòng.” 

             Lâm Huyền nở một nụ cười thoải mái. 

             Giờ đây, hắn còn có chút mong đợi. 

             Nếu như người đến đây thật sự là một cường giả Phá Phàm, Lâm Huyền không chống lại, thì hắn sẽ điều khiển phân thân ra chiến đấu. 

             Đến lúc đó, cho dù đối phương có là cường giả Phá Phàm đỉnh phong, thì cũng chưa chắc có thể dễ dàng chạy thoát. 

             Nếu như người đến đây là một võ giả Quy Nhất, vậy thì trận chiến này càng lúc càng thêm thú vị rồi. 

             Vì để chuẩn bị cho cuộc chiến, Lâm Huyền bèn dứt khoát ngồi trong viện. 

             Hắn ngồi xếp bằng và thiền, điều chỉnh trạng thái của mình đến điều kiện tốt nhất. 

             Vào đầu đêm khuya yên tĩnh không tiếng nói, xung quanh yên lặng trước sau như một. 

             Đến khoảng sau đêm hôm khuya khoắt, ánh trăng dần dần u ám hẳn đi. 

             Một cơn gió nhẹ thoảng qua khiến cho người ta cảm nhận được chút hơi lạnh. 

             Lâm Huyền mở hai mắt ra, hắn đứng dậy. 

             “Nếu đã đến rồi, vậy thì đừng trốn tránh làm chi nữa.” 

             Hắn cảm nhận được một luồng khí tức rất mạnh mẽ, luồng khí tức kia rõ ràng đang kề sát bên cạnh, nhưng lại làm cho Lâm Huyền cảm giác không nắm bắt được. 

             Đây là một cường giả! 

             Lâm Huyền hơi nhíu chặt chân mày. 

             Người này rất mạnh! 

             Tuy rằng vẫn chưa tiến vào cảnh giới Phá Phàm, nhưng nếu so với thống lĩnh cấm vệ quân kia thì không chỉ mạnh hơn một phần thôi đâu. 

             “Hây!” 

             Một đạo kiếm quang bất ngờ kéo tới, Lâm Huyền tránh né theo bản năng. 

             Nhưng chỉ trong nháy mắt hắn né tránh thì lại thấy một đạo kiếm quang khác nữa. 

             Hai đạo kiếm quang một trước một sau, ấy thế mà lại khiến cho Lâm Huyền có cảm giác không thể nào né tránh nổi. 

             Bá Thể Thần Công! 

             Dưới sự gia trì (Một thuật ngữ của Phật giáo) của Thổ quy tắc, Lâm Huyền gắng gượng chống đỡ hai đạo kiếm quang kia. 

             Nhưng mà với sức chống đỡ của thân thể hắn, hai đạo kiếm quang kia vẫn chém một đường lên người hắn. 

             “Chưởng Kiếm Sứ thứ sáu của Huyền Kiếm, Lâm Vũ.” 

             Người đó nhảy từ trên tường thành xuống và đứng ngay trước mặt Lâm Huyền rồi lạnh nhạt nói. 

             Trên gương mặt của Lâm Huyền tràn ngập ý chí chiến đấu, Chưởng Kiếm Sứ của Huyền Kiếm, quả nhiên có thực lực rất mạnh mẽ! 

             Mặc dù hắn đã có chuẩn bị từ sớm, nhưng vẫn bị áp bức dồn ép đến nỗi không xuống đài được. 

             Cũng may là nhờ thân thể mạnh mẽ của hắn, nếu như đổi thành một người nào khác, thì vừa rồi hai thanh kiếm đó cũng đã lấy mạng hắn rồi. 

             “Lâm Huyền.” 

             Lâm Huyền cũng mở miệng, tự giới thiệu về bản thân mình. 

             Hắn rút Chân Long Kiếm ra và nắm chặt trong tay. 

             Đối mặt với Chưởng Kiếm Sứ thứ sáu này, Lâm Huyền không dám lơ là cảnh giác, chứ đừng nói tới việc xem đối phương như đá mài dao nữa. 

             Đường kiếm của người này rất nhanh, hơn nữa dường như có thể chặn tất cả động tác của mình vậy. 

             Trong giây phút ban nãy, Lâm Huyền có cảm giác rằng bất kể mình tránh né về hướng nào thì cũng sẽ bị đánh trúng. 

             Cũng chính bởi vì như vậy, hắn mới lựa chọn cách trực tiếp đón đỡ. 

             Hắn rút Chân Long Kiếm ra chỉ trong một nháy mắt mà Lâm Vũ đã vọt tới đây ngay lập tức. 

             Thanh thiết kiếm trong tay hắn giản dị không cầu kỳ, nhìn sơ qua thì còn tưởng rằng đó chỉ là một thanh thiết kiếm thông thường. 

             Nhưng mà khi nó nằm trong tay hắn thì thanh thiết kiếm này lại lộ ra sự bén nhọn khiến cho người ta thấy khó lòng mà lý giải được. 

             Chỗ kiếm quang lướt qua, ấy thế mà lại khiến Lâm Huyền có một cảm giác không có cách nào để tránh né. 

             Dù cho hắn có dùng Chân Long Kiếm để ngăn cản lại, thì cũng sẽ có một đạo kiếm quang từ hướng khác đến tấn công bất ngờ. 

             Chỉ mới chiến đấu chừng vài nhịp thở, mà gương mặt của Lâm Huyền đã lộ ra vẻ giận dữ. 

             Thật sự quá bực mình với trận đánh này rồi! 

             Chiến đấu liên tục đến giờ phút này, thậm chí ngay cả cơ hội đánh trả hắn cũng không có được. 

             Thần Đạo Kiếm Pháp! 

             Sắc mặt của Lâm Huyền thay đổi, hắn chuẩn bị đánh lại. 

             Vị thế giữa hai bên thay đổi, Lâm Huyền chuyển từ thế thủ thành thế tấn công. 

             Nhưng mà, lúc này hắn vẫn nhận lấy sự bực bội. 

             Thi triển Thần Đạo Kiếm Pháp, tất nhiên đã giúp hắn thoát khỏi cục diện phòng thủ bị động. 

             Nhưng mà hình như cái tên Lâm Vũ này có thể dự đoán được động tác kế tiếp của hắn. 

             Bất cứ khi nào Lâm Huyền cầm Chân Long Kiếm tấn công, hắn luôn có thể kịp thời đỡ được đòn công kích của Lâm Huyền. 

             Vị trí công thủ thay đổi, dĩ nhiên Lâm Huyền vẫn chưa chiếm được ưu thế gì cả. 

             Thần Đạo Kiếm Pháp của Lâm Huyền được rất nhiều đại đế tạo ra, đây là kiếm đạo đỉnh phong chân chính. 

             Thế nhưng cho dù Lâm Huyền có sở hữu Thần Đạo Công Pháp thì hắn vẫn luôn có một cảm giác có sức mà chẳng dùng được. 

             “Bán Bộ Phá Phàm!” 

             Bất chợt có một tia tinh anh lóe lên trong ánh mắt của Lâm Huyền. 

             Quả thật thực lực của Chưởng Kiếm Sứ thứ sáu này đã khiến cho hắn được mở mang tầm mắt rồi. 

             Tuy rằng hắn vẫn chưa đột phá đến cảnh giới Phá Phàm, nhưng mà phần thực lực này lại vượt xa tên cường giả Phá Phàm xưa kia bị Lâm Huyền giết chết. 

             Hơn nữa kiếm thuật quỷ dị kia không thể không nói đây quả thật là một kẻ thù mạnh! 

             “Ngươi rất mạnh.” 

             Lâm Vũ thu tay, cầm kiếm mà đứng. 

             “Rất ít người có thể thắng ta về phương diện kiếm thuật, kể cả những Chưởng Kiếm Sứ khác cũng không thể.” 

             “Thế nhưng, kiếm thuật của ngươi còn hơn hẳn một bậc!” 

eyJpdiI6Im1Cbng2a2ZJcUIySUIzQ09ZcjBcL0FBPT0iLCJ2YWx1ZSI6Im1BM040eFRFTHBDVFBpTFJzMTNrXC9nN3dEN1dvcWl0U0FzTmxQbXlkbnI0cTJLemloZ1M1OEFxeEZBb012cmtPYndnK29PZVM4eEF6RVRESWtkWkxZWFpnWnBaMSt6NlJCQmFETks0RGhkTXpMa1ZsZkgrMW1wY1pwa0wyTE0rYVZCS0FLSHBCaFV0WXoxcGxNRlRGRk43TjcxUjVWdGVvenVhdXE2ZHZZR3BqK2NSN05kYnFINnUwT3RXaVYwWGlYZG05U053S2pzbnplaStxUW13dE15N1lMWkpjUU1uWVpKSDZ3ZHVzWWZvTEpENkpxVzA5XC81WTRJMjM5aEVZcW11Y1ZcL2pqSDNCWHRNQ0dzS3hSYjJ3XC9IK0NNVVJFVWcwYjY3aWxYVUVhNURtdXBLcUc5UG9aYmgzTEVlOVFPUENpZEZoVU1MMHB6YUVTSm5XcG5XXC93OGhoQXBnazBMWVE3MkNtYnE3VjlhQnBCWXREbFk3RktUd1wvT3dwcEdGaFwvYXVLWjE4YUpaVmNtRndSSVh0RnMrN1BTTnhZMDNVUE52NlgxNGZ0WEZxcnlCTittSCszY3NBampOSm8rd0hNMzh5Ykg3MFNSZUd5ZVIybVRzcUFPQT09IiwibWFjIjoiOTBkMTE0YmQ2YzNiZjJhNDkyY2Q5MzNmMGQ1ZDdjMmRhM2FjYzBhOGI2ZDk2YWFjZWU4ZjUwYmNjNmQwNGIxMyJ9
eyJpdiI6IkRta1VHQ3N1Z0JLZkNGYUpOYWl0bHc9PSIsInZhbHVlIjoiVjB2aGFYbzlPMjAwcVJPUlJQQUIwamU0OFgxekdSSVRlSThoUEtTMHlaUXNXd09RaFRWREhnbjNmYmVcL21pXC9YSUlxVGRaRm02c3N6Nm92QjZ1TjE5RXhWMzVXZDVCd3U0M3BjVlcyZ28ycXZZK2lNNzY0YVFHYzZNUGkwRXAzRitaV3QxN2h6amdLXC91K0VWUzB6VEpRNHFWVXRzZGNpeHlIanFHWkorQXJyQ0E5MmFDWXFQN3ZUck9PMzZuQXc5UnhIcXBOTkppNFBvTldBWGlDRHNlc3lUVkNIc002eTBac0h1bG1FakZTdDJ5aGpDempEZ0l2WGROU3psU2lZbiIsIm1hYyI6IjFhNThmNTJjOWVhMzAyZjA0NmY4Mzg0ZDY4MWI3ZjBiYzRmYTJiMmIwOWRkM2Y2Y2QzYjU2MTI5NjQ2NDBlYTAifQ==

             “Kiếm đạo của ta có tên gọi là Tử Bất Ngữ!”

Advertisement
x