Thị vệ vội vã ngậm miệng lại, không dám mở miệng nói nữa. 

             “Một nhân vật nhỏ bé, lại khiến ta tổn thất gần trăm thân vệ!” 

             “Một nhân vật nhỏ bé, lén lút xâm nhập vào vào trong Tuyết Vực ta, trở thành thân vệ của ta mà các ngươi chẳng hay biết gì!” 

             “Đây là nhân vật nhỏ bé theo lời nói của các ngươi đó sao?” 

             Vẻ mặt của Băng Tuyết nữ vương tức giận, nàng chất vấn. 

             “Cũng bởi vì các ngươi quá coi thường người này, cho nên mới khiến cho Tuyết Vực chịu tổn thất lớn đến mức này!” 

             Tên thị vệ kia khúm núm không dám lên tiếng. 

             Một lúc lâu sau, sắc mặt Băng Tuyết nữ vương mới khá hơn một chút. 

             “Mời Huyền Kiếm đến đây gặp.” 

             Nàng ngồi ở đó, nhắm hai mắt lại. 

             Lúc này thị vệ mới lui ra ngoài. 

             Không lâu sau, có bảy người bước vào trong đại điện. 

             Bảy người này chẳng hề hành lễ, sau khi tiến vào thì chỉ đứng ở đó. 

             Băng Tuyết nữ vương vội vàng nghênh đón bọn họ, trên gương mặt của nàng đều mang sự nhiệt tình. 

             “Lần này mời các vị đến đây, là muốn nhờ bảy vị ra tay giết một người.” 

             Người dẫn đầu gật đầu, một lát sau hắn lại hỏi. 

             “Tướng quân của Thiên Tuyết Quốc?” 

             Băng Tuyết nữ vương cười khổ, nàng lắc đầu đáp lại.  

             “Là một tên võ giả cảnh giới Quy Nhất.” 

             Sau khi nghe nàng nói như vậy, người có vẻ là thủ lĩnh kia cũng nhíu mày. 

             “Quy Nhất?” 

             “Người như thế mà cũng phải để bọn ta ra tay sao?” 

             Hàm ý bên trong lời nói chứa đầy sự kiêu ngạo. 

             Băng Tuyết nữ vương cũng chẳng hề nổi giận, mỗi một thành viên trong Huyền Kiếm đều rất kiêu ngạo, thế nhưng bọn họ có bản lĩnh để cao ngạo. 

             Để Tuyết Vực có địa vị như ngày hôm nay thì một nửa công lao đều là nhờ bọn họ. 

             Nếu như đổi thành thời điểm khác, ví dụ như có người đề nghị để Huyền Kiếm truy sát một võ giả cảnh giới Quy Nhất, chỉ sợ rằng phản ứng của nàng cũng sẽ như thế. 

             Có điều lần này, quả thật là nàng đã gặp phải kẻ địch rất khó giải quyết, 

             “Người này không phải võ giả Quy Nhất bình thường.” 

             “Hắn đã từng xâm nhập vào Tuyết Vực, khi đó tu vi của hắn chỉ đạt đến Quy Nhất tầng bốn.” 

             “Ta đã từng thăm dò hắn, hắn không hề che giấu thực lực.” 

             “Nhưng khi ở Thành Thiên Đô, hắn lại thể hiện thực lực của Quy Nhất đỉnh phong.” 

             Ở bên cạnh, có một tên thị vệ kể ra thành tích chiến đấu của Lâm Huyền. 

             Mỗi lần hắn nói ra một câu thì sắc mặt của Băng Tuyết nữ vương lại khó coi chịu hơn một chút. 

             Đặc biết nhất là khi hắn nói đến chuyện thân vệ của Tuyết Vực đã chết và bị thương gần một trăm người, gương mặt xinh đẹp của Băng Tuyết nữ vương càng trở nên u ám đến mức sắp đóng thành băng tuyết. 

             Thực lực của Tuyết Vực cũng không thể nói là không mạnh, kể cả Thiên Tuyết quốc cũng không làm gì được Tuyết Vực. 

             Nhưng mà một con quái vật khổng lồ như vậy mà cứ bị một con kiến hôi liên tục gặm cắn đến mức bị thương. 

             “Người này thật sự thú vị đấy.” 

             Người có vẻ là thủ lĩnh kia khẽ cười thành tiếng. 

             “Mặc dù những thân vệ của ngươi đều là giá áo túi cơm (Cái giá để mắc áo, cái túi để đựng cơm ý nói người vô dụng hèn kém không làm nên trò trống gì), thế nhưng hắn có thể đánh chết gần trăm người, cũng là một biểu hiện cho việc có thực lực.” 

             “Huyền Kiếm nguyện vì nữ vương phân ưu (chia sẻ nỗi lo buồn với người khác, giúp đỡ người khác vượt qua khó khăn, hoạn nạn).” 

             Khi Băng Tuyết nữ vương nghe hắn nói như vậy, lúc này nàng mới thở phào nhẹ nhõm. 

             Có bảy người Huyền Kiếm ra tay, vậy thì tên Lâm Huyền kia tuyệt đối không có lý nào mà còn có thể sống được. 

             Nhưng mà còn chưa đợi nàng vui sướng được bao lâu thì nàng lại nghe thấy người đó tiếp tục nói.  

             “Lâm Vũ, ta giao cho ngươi đi luyện gân cốt đấy.” 

             Trong nháy mắt nụ cười trên gương mặt của Băng Tuyết nữ vương cứng lại, nàng nhìn mấy người kia với vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi. 

             “Có phải do ta nói chưa rõ ràng sao?” 

             “Thực lực của tên Lâm Huyền này vô cùng khác thường, ta muốn nhờ bảy người các ngươi cùng nhau ra tay.” 

             “Nhất định phải giết chết hắn…” 

             Nhưng nàng còn chưa nói hết lời thì Lâm Vũ đã đi về phía trước vài bước, hắn mở miệng đáp. 

             “Xin nữ vương hãy yên tâm, hãy cứ giao người này cho ta.” 

             “Tuy thực lực của hắn đã được xác nhận rằng không tầm thường, nhưng vẫn chưa đủ điều kiện để bọn họ ra tay.” 

             “Năm người sau, ta sẽ mang đầu của hắn quay về đây.” 

             Sắc mặt của Băng Tuyết nữ vương lại biến đổi. 

             Không phải nàng không tin tưởng Huyền Kiếm, Huyền Kiếm là thanh kiếm sắc bén nhất trong tay nàng. 

             Nhưng người khiến nàng không thể tin tưởng nhất, chính là tên Lâm Vũ này. 

             Lâm Vũ là người có lai lịch thấp nhất trong Huyền Kiếm, hắn chỉ vừa gia nhập vào Huyền Kiếm không lâu trước đây. 

             Tuy rằng thực lực của hắn đã được sáu người còn lại công nhận, nhưng Băng Tuyết nữ vương vẫn luôn có chút gì đó không thể yên tâm về hắn được. 

             Lâm Huyền đã khiến Tuyết Vực phải khởi động gân cốt, nếu như đến cả Huyền Kiếm cũng nhận lấy sự thất bại, vậy thì thế nào cũng sẽ uy hiếp đến địa vị của nàng. 

             “Nhất định phải giết chết hắn!” 

             Vẻ mặt của Băng Tuyết nữ vương nghiêm túc dặn dò. 

             Lâm Vũ gật đầu, hắn ôm một thanh thiết kiếm lớn trong lòng rồi lui ra ngoài. 

             Sau khi đợi hắn đi khuất rồi, Băng Tuyết nữ vương mới mở miệng hỏi. 

             “Hắn có thật sẽ không có trở gì không?” 

             Ngay khoảnh khắc đó, Huyền Kiếm Kiếm Tôn lắc đầu. 

             “Không biết nữa, ta hy vọng hắn có thể là được.” 

             Băng Tuyết nữ vương ngạc nhiên, lẽ nào Kiếm Tôn phái Lâm Vũ đi là để hắn chịu chết sao? 

             Kiếm Tôn chỉ cười cười. 

             “Muốn trở thành thành viên của Huyền Kiếm thì nhất định phải đạt đến Đồng Cảnh Vô Địch!” 

             “Nếu như manh mối có sai sót, Lâm Huyền đã bước vào cảnh giới Phá Phàm, thì tất nhiên bọn ta sẽ ra tay báo thù cho hắn.” 

             “Tên tuổi của hắn cũng sẽ được liên tiếp giữ các vị trí khác nhau nhưng ngang hàng với Huyền Kiếm Chưởng Kiếm Sứ.” 

             “Còn nếu Lâm Huyền vẫn chưa đột phá mà hắn lại thất bại trong tay Lâm Huyền, vậy thì hắn không xứng trở thành Chưởng Kiếm Sứ.” 

             Nghe được những lời này, Băng Tuyết nữ vương khiếp đảm sợ hãi. 

             Những tín điều tàn khốc của Huyền Kiếm đều khiến nàng hoảng sợ. 

             Chỉ có điều, nếu như Kiếm Tôn đã nói thế rồi, vậy thì nàng cũng không có lý do gì để tiếp tục lời qua tiếng lại nữa. 

             Đúng như lời kiếm tôn nói, Lâm Vũ muốn trở thành Huyền Kiếm Chưởng Kiếm Sứ, thì tất nhiên phải chứng minh được thực lực của mình. 

             Còn về phần Lâm Huyền, họ có thể thông qua đó mà xác định thực lực của hắn rõ ràng hơn. 

             Chiến thắng được Lâm Huyền cũng không chứng minh được Lâm Vũ đạt Đồng Cảnh Vô Địch. 

             Nhưng nếu như ngay cả Lâm Huyền mà hắn cũng không đánh bại được, vậy còn nói cái gì mà Đồng Cảnh Vô Địch chứ? 

             Chỉ chốc lát sau, Kiếm Tôn dẫn theo những người còn lại rời đi. 

             Lúc này đây, Lâm Vũ đã tiến vào bên trong biên cảnh của Thiên Tuyết quốc. 

             Chưởng Kiếm Sứ của Huyền Kiếm có thực lực rất lớn mạnh, nhưng nó không chỉ giới hạn ở thực lực mạnh mẽ. 

             Ngoại trừ sức lực chiến đấu, bọn họ còn có một chút thủ đoạn nhỏ. 

             Lâm Vũ cũng nhờ vào những thủ đoạn nhỏ này mà có thể nhanh chóng đi qua cảnh nội của Thiên Tuyết quốc. 

             Hành trình này vốn cần hơn mười mấy ngày để đi, thế mà hắn chỉ đi chưa đến ba ngày đã đến được Thành Bạch Nguyệt ròi. 

             Giờ phút ngày đây Thành Bạch Nguyệt rất rộn ràng sôi nổi, rất có tiềm năng để trở thành một thành thị lớn. 

             Thành Bạch Nguyệt được đặt ở một nơi hoang vu hẻo lánh, rất ít người lui tới đây. 

             Nhưng từ khi Lâm Huyền đến nơi này, tất cả mọi thứ đều đổi thay. 

             Một số người vì để giành lấy tiền thưởng trăm vạn mà đuổi giết Lâm Huyền, nhưng phần đông những người còn lại, bọn họ lại đến để được nhìn thấy Lâm Huyền chiến đấu. 

             Chiến thắng liên tiếp mấy trăm người, thành tích chiến đấu ở bậc này đã không phải điều mà người bình thường có thể làm được rồi. 

             Cũng chính vì vậy mà rất nhiều võ giả đổ về thành Bạch Nguyệt, nhờ vậy mà mang lại sự phồn hoa cho thành Bạch Nguyệt. 

             Ngày hôm nay, có một chiếc xe ngựa chạy vào Thành Bạch Nguyệt. 

             Khoảng cách của mỗi thành thị thuộc Thiên Tuyết quốc đều cách nhau rất xa, nên rất ít người dùng phương tiện di chuyển như xe ngựa đến đây. 

             Xe ngựa cũng không bị ngăn cản lại, mà trực tiếp chạy thẳng đến phủ thành chủ. 

             Nhìn thấy cảnh tượng đó, những người nghe danh mà đến đều xôn xao suy đoán. 

             “Người trong xe ngựa là ai vậy?” 

             “Ngang nhiên xông vào phủ thành chủ, chẳng lẽ lại là người nào đó tới tìm Lâm Huyền quyết đấu sao?” 

             Mọi người thảo luận sôi nổi, không ai thấy rõ được người trong xe ngựa như thế nào. 

             Thực lực của Lâm Huyền ra sao? Đã có người dùng hành động thực tế để chứng minh rồi. 

             Cấm vệ quân, cường giả khắp nơi đến đây để đánh giết Lâm Huyền, nhưng chẳng phải kết quả cuối cùng đều bị Lâm Huyền giam cầm đó sao. 

             Nếu như người trong xe ngựa kia đến vì tiền thưởng, chỉ e rằng cũng sẽ rơi vào kết cục giống như thế mà thôi. 

             Chiếc xe ngựa kia chạy vào phủ thành chủ lúc Lâm Huyền đang tu luyện, nhưng khóe môi hắn lại lộ ra vẻ tươi cười. 

eyJpdiI6ImZBXC9sUXdQZFpyMmlBV0RIOW5tVTJRPT0iLCJ2YWx1ZSI6InFMbVREZUdWQ2djTFlTdHpLYW1ZOE1kM0lrbm80ZXNcL1wvaks2bzgwSVg4eVRwczNCT1c3ZmxNWit6SzdwWFwvU0dkdEFaN2NKMWdnNVBIWjdhdkt1c1hJZFN1bmtUUmdJcDhLMEhQNVkxTFBhdHA2YWRiY1FibXBhYzM5NzF3MmJKNWtZSGpVQVFNblQxNmErbzIrZTlJc3R0djFxbU43QmtyWFVKNVlqNVFRS1RuRFNieUpwYmd6S0x2RncxQmV1bDJacWhNOUgrYmk0OEpXSVV2VnVGT1RNYUFvTmRPQVNzSlplVFN1TUtiZHc9IiwibWFjIjoiZmJhZWM2NDM0NjNmYjZiYzg2YmM2MjRlYzQ1NGE4ZTBlNTBmODk3Y2FmNTFkZjkzOTUxYTQzNzg2ZDM0MjA2ZiJ9
eyJpdiI6InBWVnNDdG1FK1wvUkhINWNZdHFFODdBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkdHZ0Y5bzVrbHVkVkNwaEFKNFlIVkdrRVh0TCtIczBTampabUgrcTRWU0Q4QlJNOVwvYjA3bW14N2hyQXBrM0t5ZjgxTGFvWEROb2VcL1ZRbFhDK2NZWFRRU2NKd1VHXC9zSWptdG05Z1dVMmN6bkh3bmxpNDRycGFwWGhYNExabjVsbDZwOGNZczN5ckNQMVllQVRwMWJ6VE11WGVSekhYdUowM0lOWmIzc3huNStybTlPWURzT0xPeDNETFwvTkFKZlRhVHlvdm1OMVZzVnZiMVI2NEpZRWJneEdYbDNIcFpRVTlEMldzSGgzSTBsd0J3RDFRd0xrOU1LeEFIbXdXREduIiwibWFjIjoiNjUwYzg3ZDJlNDcwZmE4YTQ4NDkxM2ZhZThjNzZjNTNkYjc5MTMyNmY3ODQ4MTFhYWQ0M2NmNmQ1NmE4ZjJmZSJ9

             
 

Advertisement
x