“Không cần giữ lại.” 

             Lâm Huyền hạ giọng nói. 

             “Cái chết mơ hồ không rõ ràng càng tốt.” 

             Những lời này đây đã khiến cho thân vệ duy nhất còn sót lại mất hết hy vọng. 

             Lâm Huyền luôn có thái độ thù địch đối với Tuyết Vực, đã rơi vào tay Lâm Huyền thì có lẽ kết cục của hắn đã được quyết định như thế nào từ sớm rồi. 

             Cái chết của hắn cũng không hề đau đớn vì rất nhanh sau đó Phượng Hoàng Chân Hỏa đã làm cho hắn mất tất cả cảm giác, 

             Thân vệ của Tuyết Vực đến rất nhanh và cái chết đến với họ cũng rất nhanh. 

             Ba mươi tên thân vệ mà chỉ trong nháy mắt đã trở thành những cỗ thi thể. 

             Lâm Huyền cũng chẳng thèm để ý, hắn chỉ ném tất cả bọn họ ở chỗ này rồi quay trở về phòng. 

             Mãi cho đến buổi sáng của ngày hôm sau, những thi thể này mới được phát hiện. 

             Ngay lập tức thành chủ phân phó mọi người đến thu dọn, chỉ nửa canh giờ trôi qua, trong viện đã được dọn dẹp sạch sẽ. 

             Trải qua hai trận chiến vừa rồi, thành chủ của Thành Bạch Nguyệt cũng đã suy nghĩ thông suốt rồi. 

             Trăm vạn tiền thưởng linh tinh gì đó, ngẫm lại cũng sắp rồi. 

             Thực lực đáng sợ của Lâm Huyền là như vậy đấy, e rằng cộng thêm toàn bộ người Thành Bạch Nguyệt cũng không đủ để giết hắn. 

             Đối với những trận tấn công bất ngờ tiếp theo, những người đã chết thì sẽ được đào hố chôn, còn những người chưa chết thì được hầu hạ như một đại gia, dù sao cũng không có gì sai. 

             Khoảng thời gian tiếp theo, hắn đã biến tín điều (điều được tin theo một cách tuyệt đối) này thành tín ngưỡng của mình. 

             Chỉ một tháng ngắn ngủn, từ đầu đến cuối đã có hơn mười mấy người nổi lên đến đánh úp Lâm Huyền. 

             Trong số đó có cấm vệ quân của Hoàng thành, có những người vì tiền thưởng mà đến và cũng có những thích khách của Tuyết Vực. 

             Thế nhưng những người đến đây có thực lực như thế nào đi nữa cũng đều có một kết cục như nhau. 

             Trừ những thích khách của Tuyết Vực thì tất cả những người còn lại đều bị Lâm Huyền đánh đến chết, tất cả những người khác đều “ở lại” Thành Bạch Nguyệt. 

             Vì vậy mà thành chủ cũng không ngừng than khổ. 

             Lúc đầu có ít người, hắn còn có thể nuôi họ. 

             Nhưng mà người trong nhà lao càng lúc càng nhiều, thành chủ có chút không đỡ nổi. 

             Hắn có thể nuôi tổ tông, thế nhưng nuôi một lúc hơn hai trăm tổ tổng, bất kể là ai đi nữa thì cũng đỡ không nổi. 

             Vì vấn đề này, thành chủ đã thương lượng với bọn họ và yêu cầu hỗ trợ một phần phí ăn uống… 

             Cả một tháng vừa qua, cái tên Lâm Huyền đã được truyền đi khắp các ngõ ngách của Thiên Tuyết Quốc. 

             Lâm Huyền, tên tội phạm bị truy nã đã làm vương ở Thành Bạch Nguyệt và bắt giữ hơn hai trăm cường giả! 

             Tin tức này đã khiến mọi người vô cùng khiếp sợ. 

             Đối với những thế lực nhỏ bé này mà nói sự tồn tại của cường giả giống như trụ cột của họ 

             Chẳng hạn như có liên minh Bách Quốc thì có lẽ số lượng cường giả của cả liên minh Bách Quốc cũng chưa đến một trăm người. 

             Tuy nhiên một mình Lâm Huyền có thể bắt giữ và khống chế hơn hai trăm tên, không ngờ hắn tóm gọn bọn họ giống như bắt yêu thú. 

             Đến mức hoàng thất của Thiên Tuyết Quốc cũng phải chấn thương thần kinh với phần chiến tích này. 

             Tiền tuyến căng thẳng, bọn họ đã không còn nhiều nhân thủ để phái đi đuổi giết Lâm Huyền. 

             Đối với những người ở bên trong Thiên Tuyết Quốc, nếu muốn đánh giết Lâm Huyền để lấy tiền thưởng, thì trước tiên bọn họ xem xét coi bản thân họ có đủ mạnh hay không. 

             Dẫu sao đã có hơn hai trăm người đã mất tự do vì điều này 

             Ngày nào Kiều Lão gia tử cũng vì vậy mà lo lắng, tổng cộng chỉ có bao nhiêu đó cấm vệ quân thế mà bây giờ bọn họ đều tới canh cửa giữ nhà cho Lâm Huyền. Nếu Tuyết Vực nhân lúc này mà tấn công vào hoàng cung thì hắn đây chẳng biết phải phòng thủ như thế nào? 

             May thay, hắn biết được tình hình ở Tuyết Vực còn thê thảm hơn. 

             Đại quân của Thiên Tuyết Quốc đã chặn tại cửa khẩu Tuyết Vực, tại tiền tuyến trên chiến trường Tuyết Vực đang liên tục tháo chạy. 

             Lúc này đây, bọn họ có thể điều đi một bộ phận nhân thủ đi đuổi giết Lâm Huyền cũng chẳng phải là chuyện dễ dàng chút nào. 

             Chuyện còn quá đáng hơn nữa là những sát thủ được Tuyết Vực phái đi không còn ai sống sót trở về. 

             Tin tức này đã khiến Kiều Lão gia tử cảm thấy thoải mái hơn một chút. 

             Kẻ thù của kẻ thù chính là bằng hữu, tuy mối quan hệ giữa Thiên Tuyết Quốc và Lâm Huyền cũng không thân thiện cho lắm, thậm chí nói đúng hơn là đối nghịch nhau, nhưng cách làm của Lâm Huyền vẫn luôn khiến cho hắn rất thoải mái. 

             "Chỉ giết người của Tuyết Vực, quả thật cách làm của Lâm Huyền có chút khiến cho người khác suy ngẫm kỹ càng." 

             Một nụ cười hiện lên trên khóe miệng Kiều Lão gia tử. 

             Mặc dù chuyện này vẫn chưa được thừa nhận, nhưng hắn đã có một kế hoạch rất mạo hiểm. 

             Ngược lại ở bên kia, bên trong Tuyết Vực, cuối cùng Băng Tuyết nữ vương không thể giữ được dáng vẻ cao quý của mình. 

             Theo kế hoạch của nàng, nhất định lần này Tuyết Vực sẽ chiếm được thắng lợi hoàn toàn. 

             Cho du không thể đánh đổ Thiên Tuyết Quốc thì ít nhất vẫn có thể mang lại cho Tuyết một ít lợi thế cho các cuộc chiến tranh trong tương lai. 

             Tuy nhiên, không hiểu tại sao mà mọi chuyện bắt đầu phát triển vượt quá tầm kiểm soát. 

             Lâm Huyền chính là biến số lớn nhất! 

             Tất cả thân vệ của Tuyết Vực đều đã trải qua các buổi huấn luyện đặc biệt nên bọn họ biết phải chiến đấu với cường giả của Thiên Tuyết Quốc như thế nào. 

             Cho dù đó là cường giả Phá Phàm cũng hiếm khi có thể giết chết bấy nhiêu thân vệ. 

             Tuy nhiên Lâm Huyền vừa ra tay đã khiến cho nàng mất đi mấy chục tên thân vệ. 

             “Đánh ghét!” 

             Cả người của Băng Tuyết nữ vương đề run lên, sắc mặt của nàng trở nên trắng bệch. 

             Cho dù là Thiên Tuyết Quốc cũng không chịu nổi với tổn thất lớn như thế này. 

             “Rốt cuộc thực lực của kẻ này là thế nào vậy? Hắn từ đâu đến? Cuối cùng hắn muốn làm cái gì đây?” 

             Băng Tuyết nữ vương liên tục đặt ra nghi vấn, nhưng không một ai trả lời cho nàng biết. 

             Tất cả mọi thứ về Lâm Xuyên đều không nắm rõ, trên thực tế, ngoại trừ những người trung đẳng và người thượng đẳng ở Tuyết Vực thì nàng chẳng hề biết một chút gì về những người hạ đẳng. 

             Và quả thật Lâm Huyền lại là “người hạ đẳng” trong mắt của nàng. 

             Nếu Lâm Huyền có yêu cầu thì bất kể điều gì hắn muốn cũng có thể bàn bạc. 

             Nhưng bây giờ có một vấn đề đó là không một ai biết hắn đang muốn làm cái gì. 

             Nàng hoàn toàn không biết một chút gì về Lâm Huyền, thậm chí nàng còn không biết bản thân mình đã làm gì nên tội với Lâm Huyền. 

             “Nữ vương… Còn muốn đuổi giết Lâm Huyền không?” 

             Người bên cạnh nàng hỏi. 

             Sắc mặt của Băng Tuyết nữ vương khó coi vô cùng, cả cơ thể nàng không ngừng run rẩy. 

             Một lúc lâu sau nàng vừa nghiến răng nghiến lợi vừa nói. 

             “Giết!” 

             “Nhất định phải giết hắn!” 

             “Mời Huyền Kiếm!” 

             Sắc mặt của thị vệ bên cạnh nàng thay đổi rõ rệt khi nghe câu nói này. 

             Ở Tuyết Vực chỉ có bảy người xứng để nữ vương cho mời, đó là bảy Huyền Kiếm! 

             Huyền Kiếm, thậm chí đối với những người ở Tuyết Vực, đó vẫn là một tổ chức vô cùng bí ẩn. 

             Không một ai biết được thân phận của bọn họ hay biết được bọn họ đến từ đâu. 

             Từ khi Tuyết Vực được truyền lại cho đến ngày nay, Tuyết Vực vẫn chưa gặp phải kẻ địch mạnh mẽ nào cả. 

             Người ta nói rằng vào hai mươi năm trước trong trận chiến giữa Tuyết Vực và Thiên Tuyết Quốc, Huyền Kiếm đã từng ra tay. 

             Vào thời điểm đó, Tuyết Vực vẫn có lãnh thổ riêng của mình, nhưng trong cuộc chiến đó, Tuyết Vực đã bị đàn áp trên mọi mặt trận, còn Thiên Tuyết Quốc năm lần bảy lượt xâm lấn như tằm thực (Giống như con tằm ăn lá dâu, từng chút một tham ô lãnh thổ nước khác), suýt chút nữa là Tuyết Vực đã bị diệt vong. 

             Giữa ranh giới một mất một còn, Huyền Kiếm đã ra tay. 

             Khi đó Huyền Kiếm chỉ có sáu người, nhưng sau khi bọn họ tham gia chiến trường thì cục diện của cuộc chiến đã thay đổi. 

             Sau khi sáu người bọn họ giết được mười bảy vị tướng quân và toàn mạng trở ra. 

             Cũng chính trận chiến đó đã cho Huyền Kiếm đạt được vị trí như hiện tại. 

             Trong hai mươi năm trở lại đây, người ta đồn rằng Huyền Kiếm có thêm một thành viên mới, người thứ bảy của Huyền Kiếm. 

             Nhưng cho dù thành viên của bọn họ có sự thay đổi như thế nào thì mọi người cũng chỉ biết rằng thực lực của bọn họ đã mạnh hơn. 

             Trong thời gian này, Huyền Kiếm cũng từng ra tay vài lần và mỗi lần ra tay đều đầu của kẻ địch trở về. 

             Cũng chính vì sự tồn tại của Huyền Kiếm mà Tuyết Vực mới an toàn được vài năm. 

             Không ai ngờ nữ vương lại chỉ vì một mình Lâm Huyền mà cho mời Huyền Kiếm. 

             “Nữ vương, chỉ vì một nhân vật nhỏ bé như vậy, có ổn không nếu để bảy vị ra tay…” 

             Thị vệ đó vẫn muốn nói gì đó 

eyJpdiI6IlpDZ3czK25uME1aNE5lRDlIVWt0Nnc9PSIsInZhbHVlIjoiMGdRK2RURm0zNnFBbHEwOVNXNFlCMnlZV2xmMDJXdllVdVlVcThTSmR6VURwWFwvV2lyczZocU5mZUMyTmFmS1pzSVwvbU41enl5TTRiWlV1NGpiV1BSM1FsXC9hXC96YlAwOGlabW1cL0lESFRwU25Tc2dHZVdaUEh6V3BoXC8zbHd3UjNSUFVxdkRHeHI5aHh1SDBwRnBWQ3l4T2kwQWZlMTd2OVo1anZwejZBVjNsRHFaV2psQmdTVmIyQVRnbmpyWmc2dW1LUFMweVdFeDNjZGlySnJVbW0wR0lveFRzNER5cGRlXC95bUFCTlBpU2ZiaVV6MjF4ZVVLRmcxR0NRYm9hWFkiLCJtYWMiOiIzY2RlYjdmMGE1NjBlMTMwODNiNWZmNDJiOTgyOTZkYTFlMzNlODc2NzllNWNlYzRmZDQ1ODVhMzFhODQzMDJlIn0=
eyJpdiI6IlZhcnprY043Zk40dGREZ3ZtcVp3QVE9PSIsInZhbHVlIjoiMXN5SnlEM3cyXC95MERQRmFnV1JJWWE1NGNiQ0tEMmI5T1A3bFZIOVN6am91bmZvVU53N0ptbGRGQXNWVnE1VG40Nm1TNTYzRmlqM0dOb25LelpcLzN5Nk5odXpFQTNuc0NRTlZCOXMzd1JkdWRCR01ZQU5XMk0wQWxBaUhPRkkraFlQWEZBOXh5RU1oaDNrVFJHV3NwMWMyazluclV1Y3JPbjBsZkRQdE5YRjNvb0hIclNYbTN6R2J4UkNQcjVBOFNBVWhrRVFNWlZcL05TVGR5Z0hYRTBSSnpkcjBwQWVqRFhuaVFGUjlvdlBYS012ZW1sXC9SVDBtMFBZcVRxRmdHRHJlQ3NcLzZBR2JWSkdFSlE1ekRYbU1uNFcwT2VwZmJNbW55aXFFTjA4c1IzUFVPOGhMUlBrZ0JRREp5OFNmY2R6WlNBKzNKN0Z2UEZiR1ZQUHBMQlRzOXFVdExcL1BCVTFqMmhhSjF6SGRrQ1JZPSIsIm1hYyI6IjNlMzQwNWI0NDNkYTIxZTFmMmZmYzBhMmVhOGMzNGJjZmE5N2ZjZmI1MjVlMmViOGM4OTY2MzA3YmIzYjkyNzcifQ==

             
 

Advertisement
x