Lâm Huyền ở nơi này để chờ đợi cấm vệ quân đến trong đau khổ nhưng mãi vẫn chưa thấy bọn chúng đến, không ngờ lại có thu hoạch ngoài ý muốn. 

             “Ba mươi tên?” 

             Lâm Huyền đánh giá một lượt rồi khẽ cười thành tiếng. 

             “Xem ra Băng Tuyết nữ vương của các ngươi rất coi trọng ta đấy.” 

             “Vào lúc nơi này và Thiên Tuyết Quốc xung đột với nhau, thế nhưng nàng vẫn luôn nghĩ đến việc giết ta.” 

             Lâm Huyền nói xong câu cuối thì giọng nói của hắn trở nên lạnh lẽo. 

             Hắn không hề có một chút thiện cảm nào đối với Tuyết Vực. 

             Từ khi bọn họ bắt cóc Bạch Linh Nhi, mối thù này coi như đã được chốt hạ, không có chỗ cho việc hòa giải. 

             Thân vệ này cũng chẳng nói năng gì mà một mạch lao lên. 

             Chiến đấu? Từ trước đến nay Lâm Huyền không hề sợ. 

             Thậm chí, hắn còn không nhớ rằng mình đã giết chết bao nhiêu thân vệ, nhiều hơn ba mươi tên thì có là gì? 

             “Tự các ngươi dâng bản thân mình đến cửa, vậy thì đừng trách ta.” 

             Giọng nói của hắn trầm xuống, hắn lấy hồn lực của mình tỏa ra bên ngoài.  

             Khi tiếp đãi những người ở Tuyết Vực, thủ đoạn của hắn không hề nhẹ nhàng như vậy. 

             Mặc dù chỉ để rèn luyện cho linh hồn của mình nhưng Lâm Huyền không nhẹ tay một chút nào. 

             Hắn vẫn như cũ, không sử dụng kỹ năng linh hồn, mà chỉ ngưng tụ hồn lực của mình lại. 

             Hồn lực tích tụ lại tạo thành một dây roi rồi hiện ra trước mặt Lâm Huyền. 

             Trường tiên này không có hình dạng không có bản chất nên nhìn không thấy mà sờ cũng không được. 

             Trừ Lâm Huyền ra thì chẳng còn ai có thể nhìn thấy nó. 

             Lâm Huyền đưa tay ra giữa không trung và nắm chắc trong lòng bàn tay. 

             Có trường tiên trong lòng bàn tay, khí thế của Lâm Huyền trở nên mạnh mẽ vô cùng. 

             Lúc này đây, hắn giống như một thanh kiếm sắc bén đã được rút ra khỏi vỏ, có thể chặt đứt tất cả mọi thứ. 

             Trong thời gian này, thân vệ đó đã lao đến nơi. 

             Lâm Huyền nở một nụ cười lạnh lùng rồi vẫy trường tiên trong tay hắn. 

             “Bốp!” 

             Khi trường tiên đáp xuống, tất cả mọi người đều dừng chân. 

             Rõ ràng rằng trong tay của Lâm Huyền không có binh khí, thế nhưng tất cả bọn họ đều nghe được âm thanh roi vọt vang lên rõ rệt. 

             m thanh đó giống như một thứ trực tiếp bùng nổ trong linh hồn của bọn họ 

             Đi kèm theo âm thanh đó là cơn đau đớn dữ dội. 

             Bọn họ đều là võ giả, đáng lẽ bọn họ sẽ không cảm nhận được cơn đau đớn này mới đúng. 

             Thế nhưng vào lúc này, cơn đau đớn đó đã khiến cho bọn họ choáng váng đôi chút. 

             Cơn đau đó xuất phát từ linh hồn cho nên không phải có thân thể cường tráng là có thể khiến cơn đau biến mất hoàn toàn. 

             Lâm Huyền cũng cảm nhận được một chút đau đớn, chẳng qua cơn đau này vẫn nằm trong giới hạn của hắn. 

             “Quả thật đá mài dao này cũng không tệ.” 

             Lúc này đây, hắn không còn phải kiêng dè điều gì nữa, hắn buông thả mọi động tác đi chiến đấu.  

             Chỉ mới quất một phát cũng đã khiến cho Lâm Huyền cảm thấy bản thân mình có sự thay đổi. 

             Lấy rủi ro nhỏ nhất để giành được gặt hái lớn nhất, thảo nào Trác Nhĩ Khắc lại đề nghị hắn sử dụng cách thức chiến đấu này. 

             “Nếu sử dụng Diệt Hồn Chưởng thường xuyên, có phải linh hồn của ta sẽ trở nên mạnh hơn không?” 

             Lâm Huyền có chút cảm động. 

             Trong nháy mắt, thậm chí hắn còn suy nghĩ phải tiêu diệt toàn bộ thân vệ này để chứng minh ý tưởng của mình là đúng. 

             Chẳng qua, nghĩ đi nghĩ lại thì hắn vẫn buông tha. 

             Kiểu cách thức chiến đấu mổ gà lấy trứng (Chỉ thấy lợi trước mắt mà ảnh hưởng không tốt đến lợi ích lâu dài) cũng chưa chắc chuyện tốt. 

             Hơn nữa, bản thân của Diệt Hồn Chưởng cũng có một vài tác dụng phụ. 

             Một lát sau, Lâm Huyền lại múa trường tiên trong tay của mình lên. 

             “Bốp!” 

             “Bộp!” 

             Hai âm thanh giòn giã nối tiếp nhau vang lên, lúc này một số thân vệ có chút yếu ớt đã ngã xuống. 

             Cây roi thần đánh vào linh hồn của bọn họ ba lần. 

             Lúc này mấy người yếu ớt kia đã chết rồi nên không thể chết thêm một lần nữa rồi. 

             Vẻ mặt của Lâm Huyền lạnh nhạt, hắn nhìn mọi người với ánh mắt lạnh lẽo. 

             Lần này không phải để tu luyện nữa, mà là để giết chóc! 

             Nếu như bọn họ trốn ở bên trong Tuyết Vực hoặc gom lại thành đoàn và đứng cùng nhau thì quả thật Lâm Huyền không có cách nào động đến bọn họ. 

             Thế nhưng bây giờ, tự bọn họ dâng mình đến cửa, thế thì sao Lâm Huyền có thể bỏ qua cho bọn họ được chứ? 

             Roi linh hồn vừa được tung ra, đã có tận mấy người ngã xuống. 

             Bọn họ nằm trên nền đất mà gào thét thê thảm, dù chưa chết nhưng bọn họ đang phải chịu đựng sự hành hạ không thể tưởng tượng nổi. 

             Linh hồn của bọn họ đang dần dần tan vỡ sau một cú đánh của Lâm Huyền. 

             Ba mươi thân vệ, nhưng trong nháy mắt chỉ còn lại một nửa. 

             Những người còn lại thì nhìn Lâm Huyền với ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi. 

             Trước đây, những thân vệ này rời đi khá sớm nên chưa nhìn thấy cảnh Lâm Huyền thể hiện uy lực sức mạnh vô hạn không ai ngăn cản nổi của mình. 

             Sự hiểu biết của bọn họ về Lâm Huyền vẫn chỉ dừng lại ở lúc Lâm Huyền công khai bộc lộ thực lực của mình ở Tuyết Vực thôi. 

             Theo đánh giá của bọn họ mà nói cho dù Lâm Huyền có trở nên mạnh mẽ thì tối đa cũng chỉ ở đỉnh cao của một cảnh giới. 

             Với đánh giá này cũng được xem như là coi trọng Lâm Huyền rồi. 

             Thế nhưng bây giờ bọn họ mới phát hiện ra khả năng suy đoán của bản thân bọn họ vẫn còn thấp. 

             Thực lực của Lâm Huyền vượt xa với những gì bọn họ suy đoán, hắn còn đáng sợ hơn rất nhiều, chắc chắn hắn không phải là một võ giả bình thường 

             Bọn họ muốn trốn thoát, nhưng Lâm Huyền há có thể để cho bọn họ được toại nguyện sao? 

             Hồn lực tụ lại thành một đường, tất cả vùng đất xung quanh đều bị Lâm Huyền bao vây lại. 

             Bọn họ muốn chuồn đi cũng phải chịu lấy một kích của Lâm Huyền. 

             Sau đó có người trúng phải chiêu đó, ngay lập tức ngã xuống mặt đất mà không ngừng run rẩy, một màn này đã khiến cho tất cả thân vệ trở thành hồn ma. 

             “Ngươi là ác ma…” 

             Trong số đó, có một thân vệ mở miệng nói với giọng điệu run rẩy. 

             Khi đối mặt với Lâm Huyền, bọn họ hoàn toàn không thể vực dậy ý chí chiến đấu của mình. 

             Đây là một trận chiến không có phần thắng, cả cường giả đứng đầu cũng không còn sức chống lại khi trước mặt bọn họ là Lâm Huyền. 

             “Ác ma?” 

             Lâm Huyền đánh giá bản thân mình. 

             “Cứ coi là vậy đi.” 

             “Đối với mấy người Tuyết Vực các ngươi mà nói ta chính là ác ma.” 

             Giọng nói trầm xuống, trường tiên trong tay hắn lại được quất lên. 

             Tất cả thân vệ của Tuyết Vực chỉ còn lại mười tên, một roi của hắn đáp xuống thì lại ít thêm vài người. 

             Nhưng bọn họ vẫn chưa chết ngay lập tức mà bọn họ giống như đang trải qua cực hình thảm khốc nhất thế giới. 

             Ngay vào lúc Lâm Huyền chuẩn bị ra tay giết chết bọn họ thì đột nhiên nghe thấy tiếng kêu to. 

             “Hãy để ta tới đi.” 

             Đó là giọng nói của Bạch Linh Nhi. 

             Lòng của Lâm Huyền có chút rung động, hắn mở ra Thiên Tư Linh Phổ. 

             Bạch Linh Nhi nhảy ra từ chỗ đó và đứng phía trước những người còn lại. 

             Mấy thân vệ nhìn thấy con thỏ trắng như tuyết thì sắc mặt tái mét hẳn đi. 

             Người khác có thể không biết lai lịch của con thỏ này nhưng trong lòng bọn họ thì nắm rất rõ. 

             Con thỏ này nhìn sơ qua thì thấy vô hại với người lẫn vật, nhưng thật ra là một nhân vật cực kỳ tàn nhẫn. 

             “Để cho các ngươi làm quỷ rõ ràng, Tuyết Vực các ngươi đã chọc trúng người không nên đụng vào, đụng vào một tồn tại không nên động đến.” 

             Lâm Huyền nói với vẻ lạnh lùng. 

             Khi nghe hắn nói như vậy, lúc này nhiều thân vệ mới hiểu ra. 

             Hóa ra Lâm Huyền và Tuyết Vực đã kết oán kết thù như thế! 

             Bọn họ hoàn toàn hối hận, nếu biết như vậy từ sớm, bọn họ cần gì đi trêu chọc Lâm Huyền chứ? 

             Tạo ra một thần thú và đại náo ở Thành Thiên Đô là có thật, nhưng chỉ vì vậy thôi mà bọn họ phải trả một cái giá quá lớn rồi. 

             Không một thân vệ nào đến Thành Thiên Đô mà sống sót trở về, bây giờ còn mất thêm ba mươi người nữa. 

             “Đây là mệnh lệnh của nữ vương…” 

             Trong số đó có một người lên tiếng nói. 

             Thế nhưng Lâm Huyền cũng chẳng để ý đến hắn. 

             Bạch Linh Nhi nhảy tới và khi nó mở miệng ra là một ngụm lửa dữ dội. 

             Phượng Hoàng Chân Hỏa! 

             Sau một khoảng thời gian dài yên tĩnh tu luyện, Hỏa Phượng Hoàng mà nó được truyền thụ ở trong cơ thể đã tiêu hóa được một phần. 

             Hai loại sức mạnh khống chế lẫn nhau, tuy không thể khiến nó đại phát thần uy giống như trước đây, nhưng sức mạnh mà nó được truyền thụ vẫn có thể sử dụng. 

             Những thân vệ đó đã không còn năng lực phản kháng, bọn họ chỉ có thể để mặc cho Phượng Hoàng Chân Hỏa chiếm đoạt bản thân mình. 

             “Phải giữ lại một kẻ sống sót sao?” 

eyJpdiI6IkdHZExWSXVMNE95TDZmcjFJU01cL3BBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkxORzhuaWtPRlBzVFwvYkw3aVl4T1lCVmM2NDJsSW01SUFiMmJKRmo0enpCb01vM3RKWFQzN2Y5K2c0Yk9ieit2aTVTUUpHNTdRSGJsSFJId0UwcDJuRzduQVJwVTBkYyttTXVpWGxnKzR1Nm1tWjlaVWhNRWdUcmVNbzBTT25EXC9GVUJIOGxIeHNIUU81YzFlamVLVEJVMlVTU0ExRlZHSkhoUHRRVjRDSW53T3hQdHZqMW03bDVtUU44ZDc2bnlSOEJQZ2h5Yk1MYmx1dVo5dHZsVEtTdz09IiwibWFjIjoiZDEzNDAyZjdjYjE5YmZmZmRlOTg4ZGQ5YzM0ZmJjZmRlZWQ1NmIyNTdhYjM3MjU4ZDMyN2MyOTZlZTc5ZGUyMyJ9
eyJpdiI6ImZJY0FhcHZRZWw2d2dvcDJiT3BvbkE9PSIsInZhbHVlIjoiS201d1wvQ3NYK2ptYnFzSHR1emdxc2lDNFBQamZMMXZRS05mMlpEeXlUR1RGKzdqa1htS3pJaW1HSjVxSjdjeUIwdzJMNFJsVWgxeTA3MVQ1a1wvaDIwS2lXTW5qdnJKN0tNaXhBN0QxQmdkdThCNzhNejZoK1Z3WjM3RkgwYzZHdUlVMDdEQnJTTGRuWlF0Sks1bjBaQzFvazlnV3NiV2s5Y3MzZ3Nlalhpa3kzN1JGSDhhR3FvRktWQlwvdXFiT0xtMzREVldyVzVMbjU3ZTQxRGVsKzY0XC9BMjlHdzgzRThWZ0I5MkVEWHJlQUk9IiwibWFjIjoiODA1YTg1MGRiYTZlOWIxMzE5ZWEwMTMyODY4Yjc1YzgzYjQzZGM0NGZiOTcxZDRhN2IyN2RmZTdiYmVmZWYxZiJ9

             Thân vệ duy nhất còn sót lại nhìn Lâm Huyền với ánh mắt mong mỏi, hy vọng Lâm Huyền có thể thay đổi suy nghĩ.

Advertisement
x