Thành chủ của Thành Bạch Nguyệt cũng chẳng phải là cường giả gì cả, chẳng qua thì tốt xấu gì hắn cũng đi ra từ những võ giả.  

             Trận chiến giữa các võ gia với nhau, trong lòng hắn nắm rõ nhất những dấu vết như thế nào sẽ bị lưu lại. 

             Thế nhưng, xung quanh đây không hề giữ lại một chút dấu vết nào. 

             Những người đang nằm trên mặt đất đây có vẻ mặt vô cùng khốn khổ, bọn họ giống như bị đánh bại chỉ trong một nháy mắt. 

             Sau khi kiểm tra tình hình xung quanh thêm lần nữa,  chỉ một vết dao chém mà ở nơi này cũng không còn. 

             Phát hiện này khiến cho thành chủ của Thành Bạch Nguyệt vô cùng bối rối, chẳng lẽ Lâm Huyền đã đánh bại tất cả cấm vệ quân cùng một lúc mà chỉ với một chiêu. 

             Nghĩ thế, vẻ mặt của hắn càng phấn khích hơn, hắn vội vàng cúi người và đưa những cấm vệ quân đó đi. 

             Người dân ở Thành Bạch Nguyệt có tính tình thật thà chất phác, hơn nữa với thế lực của Thiên Tuyết Quốc nên ở đây rất ít người phạm tội. 

             Vào những ngày bình thường, những việc nhỏ nhặt vặt vãnh có cũng không ít, nhưng cũng không nhất thiết phải dùng đến nhà lao. 

             Nhưng không ngờ rằng lần đầu tiên giam giữ người, mà những người đó lại là cấm vệ quân của Hoàng thành. 

             Hắn không dám làm trái ý của Lâm Huyền nên nhốt tất cả bọn họ lại. 

             Thế nhưng hắn cũng không dám khinh thường hay vô lễ với những cấm vệ quân đó, cho nên hắn điều một ít binh lính đến đây để trông coi bọn họ ở trong này. 

             Không, mặc dù nói là trông coi, nhưng chẳng thà nói là hầu hạ. 

             Ngoài ra hắn còn tìm thêm vài đầu bếp và để họ ở đây bất kể ngày đêm.    

             Hai con rồng mạnh mẽ bày ra cuộc chiến trên một con sông nhỏ ở Thành Bạch Nguyệt, còn hắn là một con rắn đất (Nhân vật có khả năng nhất định trong khu vực địa phương) có thể giành được thứ gì đó. 

             Nhưng mà, hai con rồng mạnh mẽ này có thực lực mà người bình thường không thể sánh bằng. 

             Một con rắn đất như hắn cũng chỉ có thể trốn tránh ở một vũng nước mà run lẩy bẩy. 

             Rất nhanh sau đó, hắn truyền tin tức này ra ngoài. 

             “Lâm Huyền chiến đấu với cấm vệ quân ở Thành Bạch Nguyệt, tuy giành chiến thắng trong một gang tấc nhưng bản thân đã bị trọng thương.” 

             Tin tức này lan truyền đến Hoàng thành rất nhanh khiến cho tất cả mọi người đều ngạc nhiên. 

             Trong số đó, có Kiều lão gia tử đánh hơi được mùi vị không giống với bình thường. 

             “Bản thân hắn đã bị trọng thương?” 

             Kiều lão gia tử nhíu mày lại. 

             Tin tức này không giống với những gì mà hắn mong đợi. 

             Hắn đã từng chứng kiến thực lực của Lâm Huyền, hắn cũng nắm rất rõ thực lực của những cấm vệ quân đó. 

             Yêu cầu bọn họ bao vây Lâm Huyền thôi cũng làm cho Kiều lão gia cảm thấy không hề dễ dàng. 

             Còn đến mức đả thương Lâm Huyền? 

             Ngày đó ở trong Hoàng thành, có rất nhiều cấm vệ quân và còn có một cường giả Phá Phàm mà còn làm không nên chuyện, chẳng lẽ bọn họ có thể làm được một cách dễ dàng như vậy sao? 

             “Chỉ sợ chuyện này không hề đơn giản như vậy.” 

             Kiều lão gia tử hạ giọng lẩm bẩm nói. 

             “Nếu báo cáo trận chiến đó là sự thật, thì chuyện này trở nên thú vị hơn rồi.” 

             “Có thể Lâm Huyền mà bọn họ tìm thấy là giả, tuy mang dáng vẻ giống với Lâm Huyền, nhưng hắn lại không có thực lực đến mức đó.” 

             “Hoặc báo cáo trận chiến này chỉ là giả!” 

             Kiều lão gia tử nhíu mày, tự mình ngẫm nghĩ. 

             “Nếu là vế trước thì tốt, vậy cũng chứng minh rằng Lâm Huyền tạm thời không muốn lộ diện.” 

             “Thế nhưng, nếu là vế sau thì chuyện này rất đáng sợ.” 

             “Tất nhiên là phần tin tức này được truyền ra từ miệng của Lâm Huyền, hắn thể hiện mình đang yếu thế trước Thiên Tuyết Quốc.” 

             “Mục đích của yếu thế là… Khiến cho hoàng thất phái đi nhiều cường giả hơn!” 

             “Tuy vẫn chưa biết hắn muốn làm gì, nhưng mà không còn gì phải nghi ngờ về điều đó nữa… Đang câu cá đấy!” 

             Kiều lão gia tử có kinh nghiệm qua hàng trăm trận chiến nên tất nhiên là hắn hiểu rất rõ những âm mưu trên chiến trường. 

             Chỉ là hắn hoàn toàn không hề nghĩ đến việc khi đối mặt với Lâm Huyền, hắn thế mà cũng phải dùng đến những binh pháp này. 

             Muốn đánh chết Lâm Huyền cũng rất đơn giản, chỉ cần đưa cường giả Phá Phàm từ tiền tuyến trên chiến trường điều động trở về là có thể đánh chết Lâm Huyền. 

             Nhưng mà từ Thành Bạch Nguyệt đến biên cảnh của chiến trường, cả đi cả về thì cũng mất ít nhất mười ngày tám ngày. 

             Thời gian mười ngày cũng đủ để tình hình tiền tuyến trên chiến trường thay đổi, khiến cho Thiên Tuyết Quốc lâm vào thế bị động. 

             Đến lúc đó, cho dù giết được Lâm Huyền, nhưng bọn họ cũng sẽ bị tổn thất lớn ở tiền tuyến. 

             Mất nhiều hơn được! 

             Nếu tiếp tục điều động cấm vệ quân, thế thì chẳng phải như ý của Lâm Huyền sao? 

             Hơn nữa, cường giả Phá Phàm thì có thể chắc chắn đánh chết Lâm Huyền sao? 

             Bản thân Lâm Huyền có thực lực kinh người, hơn nữa hình như mối quan hệ giữa hắn và Thuỷ Tổ Phượng Hoàng cũng không tệ lắm. 

             Hai vị này, người nào cũng là nhân vật tàn nhẫn, nếu như bọn họ thật sự điên cuồng nổi dậy, cho dù là cường giả Phá Phàm… Cũng chỉ sợ cũng là có đi mà không có về thôi. 

             Nghĩ đến đây, Kiều lão gia tử càng lúng túng hơn. 

             … 

             Vào thời điểm mà Kiều lão gia tử gặp khó khăn thì Lâm Huyền trải qua cuộc sống vô cùng thoải mái. 

             Hầu như Thành chủ của Thành Bạch Nguyệt coi hắn thành tổ tông mà cung kính, không dám chậm trễ một chút nào. 

             Mỗi ngày đều uống rượu ngon và ăn thịt ngon. 

             Đến mức những cấm vệ quân này cũng không có được những đãi ngộ tốt giống như Lâm Huyền. 

             Huyện quan không bằng hiện quản (Có nghĩa là khi gặp vấn đề nào đó, thay vì tìm người đứng đầu, còn không bằng đi tìm người trực tiếp phụ trách sẽ thực tế hơn), địa vị của bọn họ có hiển hách lẫy lừng như thế nào đi chăng nữa cũng vẫn thất bại trong tay Lâm Huyền. 

             Sau khi tĩnh dưỡng được một thời gia, quả nhiên hồn lực của Lâm Huyền mạnh mẽ hơn so với trước đây. 

             “Không biết khi nào loạt cấm vệ quân tiếp theo sẽ tới.” 

             Lâm Huyền lẩm bẩm. 

             Dưới Phá Phàm, mặc kệ nhiều hay ít, cuối cùng cũng chỉ đá mài dao cho hắn mà thôi. 

             “Ngươi chữa trị cho những người trong địa lao không như nhau sao?” 

             Bạch Linh Nhi ôm một thứ gì đó giống củ cải rồi vừa ăn vừa nói. 

             Nếu bị người ngoài nhìn thấy, không biết sẽ có cảm nghĩ như thế nào. 

             Đây là một cây linh dược, dược tính rất mạnh, cho dù là yêu thú cũng không hấp thụ được. 

             Cũng chỉ có thần thú như Bạch Linh Nhi, mới có thể gặm sạch nó như gặp củ cải. 

             Lâm Huyền lắc lắc đầu. 

             “Dược có thể tăng cường hồn lực rất hiếm, nếu không phải bất đắc dĩ thì ta cũng không muốn lãng phí lên trên người của bọn họ.” 

             “Dù sao Thiên Tuyết Quốc vẫn còn rất nhiều cường giả như thế, để ta mượn một ít cũng không có vấn đề gì.” 

             Nếu hoàng thất của Thiên Tuyết Quốc biết ý nghĩ của hắn, không biết sẽ có cảm nghĩ như thế nào. 

             Đến đêm, Bạch Linh Nhi quay lại Thiên Tư Linh Phố nghỉ ngơi, Lâm Huyền vẫn ngồi một mình ở trong viện. 

             Nhờ nâng cao hồn lực, tuy cảnh giới của hắn vẫn không tăng lên, nhưng thực lực thì như thủy trướng thuyền cao (Khi mực nước dâng lên, thân tàu cũng nổi theo. Mọi thứ sẽ phát triển và cải thiện hơn khi nền tảng mà nó được đặt trên đó tăng lên). 

             Linh khí của đất trời xung quanh đi vào cơ thể, dường như hắn lại mạnh lên một chút. 

             “Vẫn chưa được, vẫn còn thiếu một chút nữa.” 

             Lâm Huyền lẩm bẩm. 

             Thống lĩnh cấm vệ quân kia đã đạt đến Bán Bộ Phá Phàm, Lâm Huyền cũng từng cảm nhận được hơi thở của hắn. 

             Tuy hiện giờ Lâm Huyền mạnh mẽ nhưng mà cũng chỉ là có thực lực lớn mạnh mà thôi. 

             Nói về cảnh giới, từ đầu chí cuối hắn vẫn thiếu một chút. 

             “Xem ra, nhất định phải chờ đến lần sau mới có thể đột phá.” 

             Lâm Huyền thầm than, hắn đứng dậy và chuẩn bị trở về phòng. 

             Nhưng vào lúc này, đột nhiên hắn nghe thấy một tiếng nổ bất ngờ vang lên. 

             Một mũi tên băng hòa vào màn đêm và bay về phía hắn. 

             Mũi tên băng đó cũng không lớn, nhưng tốc độ thì cực kỳ nhanh. 

             Bất quá chỉ với một cái chớp mắt, mũi tên băng đã lao đến trước mặt. 

             “Răng rắc!” 

             Lâm Huyền gần như dựa theo bản năng mà xuất quyền, bóp nát mũi tên băng 

             “Tuyết Vực?” 

             Sắc mặt của Huyền lạnh lùng như băng, hắn trầm giọng nói. 

             Hắn cảm nhận được có nhiều khí tức ở xung quanh. 

             Lâm Huyền đã từng ở Tuyết Vực một khoảng thời gian, nên hắn vẫn còn nhớ được khí tức đặc biệt của võ giả ở Tuyết Vực. 

             Mũi tên băng lạnh lẽo kia cũng chỉ có người ở Tuyết Vực mới dùng. 

             “Lâm Huyền, ngày chết của ngươi tới rồi!” 

             Thế nhưng vào ngay lúc này, ở bên cạnh truyền đến một tiếng quát nhẹ. 

             Trên vách tường xung quanh hắn, có rất nhiều người đứng đầy trên đó  

             “Thân vệ của Băng Tuyết nữ vương?” 

eyJpdiI6IlR2cExnTm9Fd3BYTlpJaXhcL2dJd0ZnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkhPMW5US3Zabnhod1RNQktONVh6YmZsa3lLOU1Vdm1ScjlwWVB0NzBoWXg5R1wvSVRPMnRXdU1vVHF2TE50R20rUlZzVHh5U0FTWkg1N0UxMXN3N3VcL05YSmlKdU5jbUtMbUowOG54MlU5cXZucm5wZlBIOEdHSmhVUFF5VGxSNGRuQ20rVzBkdmw2azFLY21TSys3K0M4WDFPdzlDYW81VjFRSitESFd6YjZEcUNTQ2RKMFNSenZENWYwWDVxRnhoOXBXOGIwQVNrMGppckZaQ0lNcENqUT09IiwibWFjIjoiOTc0M2U1OWQ5YTVhNzg4NzljMDVjZDM2YTFhZGE1Y2IxNjU0NGU2NTU2OTU0ODQ2ZDAyYjUxNTNhZTY0YzgwMCJ9
eyJpdiI6InUzaHFIUXhxOUN2MkErQVRmY0srSVE9PSIsInZhbHVlIjoiNGdvV01XcFR6QlFHaHk4bnFjK2N3OG4yQkdET0VZalo2WFNRRk4xZXRZRmtxa2hVSGZaRnQxME9GcnlEY2ZXNGZ5QVJVOVpydEFvcEhsaGdlUlU4d2h3YzZxQ0p4RmUrWGsrVmliTHZlN0xwVDFBOVwvYnpwVmlUOVwvZ2Q4RlFaMU1qNlJVMXJDQnhxcTVBYVRBNGdFQ21VZE1ZZ3k4QXdlY09uZ0RxZU1pYWJpaXZNVnQyeGFyZnVVRkRMdng0V0k5bUw3VXo3QUJpeVMzSE9sZUc2RWVzU1U0M2FjdDNKWVgwamx3RW5rMnN4TkZ2ZG1qbWw1TFJORlRjeVdJVWdjbDZzcnNLUGpzWldIVVJ2ZE14MTlSd3pWWGJXWjBvS09hQklhNUdzMDd0eXBKeGE4MzhPa21HT2c0alhiU0FQMGZLNTNTQWlPMFVEMFZ3XC9LSmN0dEZnPT0iLCJtYWMiOiI4ODQwNzFhZmU5YWVhNTM0M2ZjY2Q3NTJmYThjZGFlNzk4MTZjYzI5YjRkZGQ1YmU1ZTRmYjQ5OGI3MGY3NDRmIn0=

             “Các ngươi đến… Thật đúng lúc!”

Advertisement
x