Đã từng có rất nhiều cấm vệ quân, nhưng lúc này chỉ còn lại hai ba người đang đau khổ chèo chống.
Bọn họ hoàn toàn không biết bản thân mình bị làm sao, cũng không biết lý do tại sao mà tự nhiên hôn mê bất tỉnh.
Thống lĩnh cấm vệ quân còn hoảng loạn hơn như vậy, khi hắn nhìn thấy từng thuộc hạ của mình ngã xuống, trong lòng vốn đang lặng yên thì bỗng dưng sinh ra một cảm giác sợ hãi.
Thủ đoạn của Lâm Huyền kỳ dị, hắn đã từng được chứng kiến rồi.
Kể cả Hỏa Phượng Hoàng cũng bị Lâm Huyền đánh đến mức trọng thương.
Vậy thì lúc này đây số phận những thuộc hạ của mình sẽ ra sao?
Hắn không dám nghĩ nữa, nếu càng suy nghĩ nữa, hắn không biết bản thân mình còn đủ can đảm để tiếp tục đứng ở đây hay không.
“Ngươi giết bọn họ?”
Giọng nói của thống lĩnh cấm vệ quân run rẩy.
Hắn dẫn đầu cấm vệ quân đi chinh chiến biết bao nhiêu lần, thậm chí còn xông pha ra tiền tuyến trên chiến trường.
Chinh chiến nhiều năm như thế, nhưng vẫn chưa từng gặp kẻ thù nào giống như Lâm Huyền.
Lâm Huyền nhìn tất cả mọi người đang nằm dưới đất, yên lặng không nói gì cả.
Vẻ mặt hờ hững này của hắn khiến cho thống lĩnh cấm vệ quân vô cùng sợ hãi.
Cuối cùng sự sợ hãi cũng chuyển thành sự giận dữ, thống lĩnh cấm vệ quân tức giận rồi gầm lên một tiếng và tiến lên đánh Lâm Huyền.
“Hửm?”
Sự nghi ngờ thoáng hiện lên trên khuôn mặt của Lâm Huyền.
“Dường như hồn lực của hắn đã thay đổi và có lực gắn kết hơn?”
Sau khoảng thời gian chiến đấu này, Lâm Huyền cũng dò ra được sự khác nhau giữa hồn lực của người bình thường và hồn lực của hồn sư.
Linh hồn của hồn sư đã từng phải trải qua muôn ngàn thử thách, nên sức mạnh và lực gắn kết đều mạnh hơn người bình thường.
Vào thời điểm thi triển kỹ năng linh hồn, bọn họ có thể coi hồn lực như nguyên khí mà sử dụng.
Theo lý nào đó mà nói, chính là lấy hồn lực yếu ớt rồi cải tạo và biến nó trở thành một lưỡi dao sắc bén mang sức mạnh vô địch.
Nhưng người bình thường thì không làm được.
Linh hồn của người bình thường vô cùng yếu ớt giống như những cấm vệ quân đã ngã xuống ở đây.
Mặc dù có thể tạm coi bọn họ là Hồn cảnh tầng bốn, nhưng mà linh hồn của bọn họ không đủ gắn kết
Nhưng mà vào lúc này, linh hồn của thống lĩnh cấm vệ quân đã biến đổi hoàn toàn theo một cách nào đó.
Từ một linh hồn bình thường mà lột xác và trở thành hồn sư.
“Thế này là thế nào?”
Lâm Huyền mở miệng hỏi, từ trước đến nay hắn chưa từng gặp phải tình huống nào như thế này.
Trác Nhĩ Khắc suy nghĩ một lúc rồi mới giải thích cho hắn.
“Đó chính là năng lực tiềm tàng của con người.”
“Khi lâm vào nguy hiểm hay tức giận tột độ, hồn lực trong cơ thể sẽ được nén lại ở một mức độ nhất định.”
“Mặc dù không thể đạt đến sức mạnh hồn sư như chúng ta, nhưng linh hồn của bọn họ còn dũng mãnh hơn cả một người bình thường.”
“Một mầm non tốt như thế, nhưng chỉ tiếc rằng sinh ra nhầm thời.”
“Trở thành kẻ thù của ngươi, e rằng tư chất trời phú của hắn cũng không có cơ hội phát huy rồi.”
Thế nhưng Lâm Huyền chỉ cười khẽ.
“Ngươi cho rằng ta muốn giết bọn họ?”
Câu nói này của hắn khiến cho Trác Nhĩ Khắc ngạc nhiên.
“Chẳng lẽ ngươi muốn bỏ qua cho bọn họ, bọn họ đến đây để đuổi giết ngươi đó.”
Lâm Huyền vẫn cười và không trả lời.
Sau khi linh hồn trả qua một cơn chấn động, sức lực của thống lĩnh cấm vệ quân đã gần đến mức giới hạn.
Tuy thực lực của hắn đã đạt đến Bán Bộ Phá Phàm, thế nhưng bây giờ có tiến thêm một bước cũng vô dụng, nếu như so hắn với một võ giả bình thường còn sợ không sánh nổi.
Lâm Huyền đem hồn lực của mình tập trung trở lại và tấn công thống lĩnh kia.
Một phát.
Hai phát.
Ba phát.
Tấn công liên tục tận ba lần, nhưng vẫn chẳng thể ngăn cản sự bước chân tiến lên của thống lĩnh kia.
Lâm Huyền không khỏi ngạc nhiên, linh hồn của thống lĩnh cấm vệ quân thật sự không phải kiểu dũng mãnh tầm thường.
Nếu như đổi lại là người bình thường, sau khi trải qua cuộc tấn công liên tiếp thế này mà không hôn mê thì cũng được xem như là rất mạnh rồi.
Thế nhưng thống lĩnh kia không chỉ không hôn mê mà còn dư sức lực để chiến đấu.
Chuyện này hoàn toàn vượt qua mọi sự hiểu biết của Lâm Huyền!
“Quả thật cũng có chút bản lĩnh.”
Lâm Huyền nở một nụ người khinh thường và nói.
Hắn thu hết hồn lực của mình trở về và gom lại thành một đường.
“Chẳng qua, trận chiến này, ta cần phải thắng.”
Giọng nói trầm xuống, hắn lại tấn công.
“Á!”
Thống lĩnh cấm vệ quân kêu lên một tiếng thảm thiết, đôi mắt trở nên trắng dã rồi lâm vào hôn mê.
Lâm Huyền ngồi sụp xuống, hổn hển trút ra từng hơi thở.
Mặc dù nhìn thì có vẻ như hắn đã chiến thắng một cách dễ dàng, nhưng thật ra hắn cũng phải trải qua một trận chiến một mất một còn.
Đã là hồn sư thì hắn cũng biết nên làm cách nào để sử dụng linh hồn của mình.
Nhưng những cấm vệ quân này, bọn họ lại phòng ngự một cách thụ động.
Chuyện này giống như việc có hai người chiến đấu, trong đó có một người mới tập võ được mấy ngày, còn người kia là một nông dân chính gốc.
Sự khác nhau duy nhất giữa hai người bọn họ là người từng tập võ biết như thế nào là nặng nhẹ nên sẽ không đánh chết người kia.
Thế nhưng người nông dân chỉ biết vung tay một cách mù quáng.
Tuy hồn lực của Lâm Huyền mạnh mẽ, thế nhưng lúc này cũng chẳng chịu nổi.
“Thật sự hiệu quả!”
Trong lòng Lâm Huyền vẫn đang xem xét, nhưng ngoài mặt lại lộ ra một chút hí hửng.
Mặc dù trận chiến này đã làm giảm hồn lực của hắn, nhưng điều này đã khiến cho linh hồn của hắn trở nên cứng cáp hơn.
Đợi sau khi hắn hồi phục được một khoảng thời gian thì linh hồn của hắn sẽ còn mạnh hơn so với trước kia.
Vào thời điểm đó, có lẽ hắn đã đạt đến Bán Bộ Phá Phàm, năng lực cũng sẽ mạnh mẽ hơn sau khi đạt được Phá Phàm.
Nghĩ đến đây, Lâm Huyền cảm thấy hài lòng hả dạ mà gật gù.
“Chiến đấu thêm mấy trận nữa, chắc có thể mạnh hơn.”
Lâm Huyền nở một nụ cười và nhìn những cấm vệ quân nằm la liệt trên mặt đất.
Hắn đang nghĩ xem có nên tiếp tục chiến đấu sau khi những người này đã được chữa trị xong xuôi hay không.
Đây là cục đá mài dao khiến cho hắn cảm thấy vô cùng hài lòng.
Ngay vào lúc Lâm Huyền đang suy nghĩ thì thành chủ rón ra rón rén bước vào.
Khi hắn thấy tình trạng trong sân thì ngạc nhiên vô cùng.
“Tất… Tất cả đều chết rồi?”
Khi hắn nhìn thấy một mớ “thi thể” trên mặt đất thì trong lòng cực kỳ sợ hãi.
Hắn cũng là võ giả nên việc hắn biết rất rõ thực lực của những cấm vệ quân này cũng là chuyện đương nhiên
Phần lớn cấm vệ quân đều không phải là đối thủ của Lâm Huyền, chính điều này đã khiến cho hắn lạnh cả sống lưng.
Một lát sau, hắn quay đầu lại nhìn Lâm Huyền với ánh mắt vô cùng phức tạp.
“Giết chết nhiều cấm vệ quân như vậy, chắc hẳn hắn đã bị thương nặng.”
“Nếu bây giờ ta ra tay, có lẽ ta sẽ giết được hắn và nhận được phần thưởng lớn!”
Hắn thầm nghĩ biện pháp đánh Lâm Huyền.
“Không được, nếu hắn còn dư sức chiến đấu, chắc chắn ta không phải là đối thủ của hắn!”
“Có lẽ phải chờ cường giả trở về Hoàng thành thôi!”
Hắn nghĩ thế rồi từ từ đi đến chỗ của Lâm Huyền.
“Vẫn chưa chết, nơi này của các ngươi có nhà lao sao? Ta muốn loại cực kỳ rắn chắc.”
Lâm Huyền vừa cười vừa nói.
Nghe hắn nói như vậy, thành chủ của Thành Bạch Nguyệt có chút sửng sốt.
“Có, có!”
“Thì ở quý phủ của ta, lúc đầu vào thời điểm đó ta đã hao tổn rất nhiều tâm huyết để xây dựng…”
Hắn còn chưa kịp nói hết câu thì Lâm Huyền đã phất tay áo.
“Vậy thì hãy giam bọn họ lại đi.”
“Ngoài ra, ngươi hãy lan truyền tình hình chiến đấu ở nơi này đến Thành Thiên Đô, rồi nói với bọn họ rằng ta bị bọn họ bao vây tấn công đến mức trọng thương.”
“Những cấm vệ quân đang nghỉ ngơi tĩnh dưỡng ở phủ của thành chủ, đồng thời chờ đợi sự trợ giúp!”
Thành chủ của Thành Bạch Nguyệt không khỏi rùng mình, hắn cảm thấy bản thân mình có chút may mắn vì khi nãy hắn đã không ra tay.
Lâm Huyền làm như vậy, tất nhiên là để lợi dụng những cấm vệ quân này thành mồi nhử để tiếp tục đánh bắt những con cá ở Thành Thiên Đô.
“Được được được!”
Trên người của những người này… Không có vết thương!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất