Một tin tức khẩn cấp được truyền ra vạn dặm từ Thành Bạch Nguyệt.
“Tội phạm truy nã với mức tiền thưởng trăm vạn, lúc này đang ở Thành Bạch Nguyệt chờ cường giả Thiên Đô Thành đến.”
Tin tức này không thể gọi là không bùng nổ.
Hoàng thất Thiên Tuyết Quốc chấp nhận bỏ ra trăm vạn tiền thưởng cũng đủ để chứng minh thực lực của người này mạnh mẽ cỡ nào và chuyện mà hắn phạm phải là quá đáng bao nhiêu.
Mà bây giờ, vào thời điểm Thiên Tuyết Quốc đang ráo riết truy nã hắn toàn quốc, không những không tránh né, mà hắn còn thoải mái xuất hiện ở Thành Bạch Nguyệt.
Nếu chỉ có như vậy cũng thôi.
Dù sao Thành Bạch Nguyệt ở chỗ xa xôi, trước khi cường giả hoàng thành đến đó, hắn vẫn có đủ thời gian để trốn thoát.
Chỉ cần không bị cường giả hoàng thành bao vây, với thực lực của hắn vẫn có thể chu du khắp thiên hạ rộng lớn.
Nhưng trong thời khắc mấu chốt này, một tin tức lại khiến cho tất cả mọi người đều ngây ngẩn cả người.
Tên tội phạm truy nã kia lại ở Thành Bạch Nguyệt? Còn đồng thời chủ động đưa ra yêu cầu muốn thành chủ Thành Bạch Nguyệt truyền tin tức của mình ra ngoài.
Ngông cuồng!
Thật sự ngông cuồng quá mức rồi!
Đã nhiều năm trôi qua như vậy, hoàng thất Thiên Tuyết Quốc chưa từng tuyên bố bất kì lệnh truy nã nào, bởi vì không có người nào đáng để bọn họ truy nã.
Thời gian trăm năm này, số lượng lệnh truy nã mà hoàng thất phát ra cũng chỉ là con số đếm trên đầu ngón tay.
Trong số những lệnh truy nã có hạn này, tiền thưởng của Lâm Huyền lại cao hơn số tiền thường của những người khác cộng lại.
Trăm vạn tiền thưởng, đủ để cho khiến bất kỳ kẻ nào cũng sẽ điên cuồng.
“Người này đúng là ngông cuồng quá.”
“Nhìn hắn như vậy, chẳng lẽ định nghênh chiến trực diện với cường giả hoàng thành ở Thành Bạch Nguyệt sao?”
“Chỉ sợ rằng đến lúc đó đến cả bản thân chết thế nào hắn cũng không biết.”
Có người bàn tán.
Hầu hết đa số mọi người đều ôm suy nghĩ như vậy.
Dù sao, hoàng thành vẫn luôn đại diện cho quyền lực tối cao của Thiên Tuyết Quốc.
Nhưng cũng có một số người cảm thấy vô cùng tò mò với thực lực của Lâm Huyền.
“Trăm vạn tiền thưởng, các ngươi nói xem rốt cuộc hắn đã phạm vào chuyện gì nhỉ?”
“Nếu hoàng thất đã tình nguyện lấy ra trăm vạn tiền thưởng, chứng tỏ thực lực của hắn đáng giá với số tiền này.”
“Chẳng lẽ... đây là một vị cường giả Đệ Lục Cảnh sao?”
Suy đoán này đều khiến cho đám người kinh sợ trong lòng.
Những người đã từng bị phát lệnh truy nã kia, trong đó cũng có không ít cường giả Quy Nhất đỉnh phong.
Nhưng, cho dù là cường giả Quy Nhất đỉnh phong, mức tiền thưởng cũng chỉ dừng lại ở mười vạn.
Còn tiền thưởng của Lâm Huyền lại gấp mười lần bọn họ, việc này khiến cho người khác có chút nhìn không thấu.
Đương nhiên, cho dù bọn họ có suy luận chính xác đến cỡ nào thì cũng đều chỉ là giả thuyết của bản thân mà thôi.
Từ đầu đến cuối thực lực chân chính của Lâm Huyền đều là một điều bí ẩn.
Tin tức này nhanh chóng truyền đến hoàng thành, nhưng nên xử lý Lâm Huyền như thế nào lại khiến cho Kiều lão gia tử nhức đầu không thôi.
Thiên Tuyết Quốc và Tuyết Vực đã khai chiến, phần lớn tất cả lực lượng quân đội đều bị đưa đến biên cảnh hết rồi.
Trong đó, bao gồm cả những cường giả Quy Nhất đỉnh phong do quân đội tỉ mỉ điều động, thậm chí còn có cường giả Phá Phàm cảnh.
Lúc này binh lực hoàng thành trống rỗng, nếu như tiếp tục phái ra cường giả có sức mạnh cường đại để đuổi giết Lâm Huyền, chỉ sợ sẽ làm cho hoàng thành lâm vào trong nguy hiểm.
Nhưng nếu như bỏ mặc, chẳng phải chứng tỏ hoàng thành không có cách nào bắt Lâm Huyền sao?
Kiều lão gia tử rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan, thậm chí hắn còn cảm thấy hoàng thất phát lệnh truy nã truy sát Lâm Huyền là một bước đi không tỉnh táo.
“Tên Lâm Huyền này thật đúng là khiến cho người khác kinh ngạc mà.”
Kiều lão gia tử cười khổ một tiếng.
Mặc dù hắn không cho thấy Kiều gia từng có liên quan gì với Lâm Huyền, nhưng cũng biết sát thủ xâm nhập hoàng thành kia chính là Lâm Huyền.
Lần đầu tiên hắn nhìn thấy Lâm Huyền, hắn cũng đã cảm giác được người này không phải vật trong ao.
Nhưng hắn cũng tuyệt đối không hề ngờ được Lâm Huyền lại có thiên phú như vậy.
Một thân một mình xâm nhập vào Tuyết Vực, sau đó lại toàn thân trở ra, giết chết cường giả Phá Phàm Cảnh, đồng thời trợ giúp chết chết Thần thú Hỏa Phượng Hoàng.
Loại tốc độ phát triển này thật sự quá kinh người.
Nhưng thân là lão tướng quân Thiên Tuyết Quốc, thưởng thức thì thưởng thức, còn việc vẫn phải làm.
Sau khi báo cáo hoàng thất, cuối cùng cũng có đáp án nên xử trí Lâm Huyền thế nào.
Mệnh lệnh này là trực tiếp từ chỗ sâu trong hoàng cung truyền tới, điều động cấm quân hoàng cung, không tiếc bất cứ giá nào cũng phải giết chết hắn!
...
Lúc này, Lâm Huyền còn đang ở phủ thành chủ Thành Bạch Nguyệt.
Trước khi cường giả hoàng thành đến nơi này, thành chủ Thành Bạch Nguyệt cũng không dám hành động tùy tiện.
May mắn Lâm Huyền cũng không quá mức quá phận.
Mặc dù hắn chiếm lấy phủ thành chủ nhưng cũng không hề đại khai sát giới.
Trải qua mấy ngày tiếp xúc, thành chủ Thành Bạch Nguyệt càng nhận ra lựa chọn lúc trước của hắn sáng suốt đến mức nào.
Nhất là khi có được mật lệnh của hoàng thành, hắn lại càng chấn kinh trước thực lực của Lâm Huyền.
Trong tình hình chiến cuộc đang căng thẳng leo thang mà hoàng thất Thiên Tuyết Quốc còn phái cấm quân, điều này đã đủ để chứng minh sự nguy hiểm của Lâm Huyền.
Trong thời gian mấy ngày này, cuộc sống của Lâm Huyền ở phủ thành chủ Thành Bạch Nguyệt có thể sánh với vua chúa một vùng.
Thành chủ thật sự cúng bái Lâm Huyền như tổ tông, không lo ăn uống.
“Sống kiểu này đúng là tự sa đọa mà.”
Lâm Huyền tự cười giễu một tiếng.
Khó trách có nhiều võ giả cuối cùng đều từ bỏ võ đạo, nguyện ý làm chúa tể một phương.
Loại cuộc sống này đúng thật rất dễ bào mòn ý chí chiến đấu của người khác.
Cũng may hoàng thất Thiên Tuyết Quốc không cho Lâm Huyền nhởn nhơ ngoài tròng quá lâu. Cuối cùng ngày thứ năm cũng có người chạy tới Thành Bạch Nguyệt.
“Cấm quân?”
Khóe miệng Lâm Huyền không khỏi lộ ra nụ cười.
“Đúng là coi trọng ta quá rồi đấy.”
Ban đầu ở Thiên Đô Thành, hắn đã từng được chứng kiến thực lực của những cấm quân này.
Mặc dù bọn họ không dùng Hợp kích chi pháp quỉ dị như đám người Tuyết Vực kia, nhưng thực lực mỗi người lại cường đại vô cùng.
Mà lần này lại phái luôn hai mươi vị cường giả đến để đối phó với hắn.
Sau khi nhận được tin tức, Lâm Huyền lập tức đứng chờ trong sân.
Những cấm quân này sẽ là đá mài đao tốt nhất của hắn.
Hai mươi vị cấm quân đi vào Thành Bạch Nguyệt, ngay lập tức tiến tới phủ thành chủ.
Bọn họ mình mặc áo giáp màu vàng, đội hình chỉnh tề có mặt ở phủ thành chủ.
Nhìn thấy trận thế này, cho dù là thành chủ Thành Bạch Nguyệt cũng không khỏi ngây ngẩn cả người.
Hai mươi vị cấm quân, đây là khung cảnh mà hắn chưa bao giờ được chứng kiến.
“Tặc tử, ngươi cũng dám xuất hiện sao!”
Thống lĩnh cấm quân mở miệng quát.
Lâm Huyền cười nhạo một tiếng.
“Sao ta lại không dám đến?”
Lập tức, hắn chỉ sang thành chủ Thành Bạch Nguyệt bên cạnh.
“Là hắn tìm được ta, có phải tiền thưởng trong lệnh truy nã của các ngươi cũng nên thực hiện rồi hay không?”
Nghe được lời này của hắn, sắc mặt thống lĩnh cấm quân trở nên cực kỳ quái dị.
“...”
Thân là thống lĩnh cấm quân, hắn cũng đã gặp không biết bao nhiêu kẻ địch mạnh.
Cho dù là cường giả Phá Phàm Cảnh, bọn họ cũng từng bắt rồi.
Nhưng có thể chuyện trò vui vẻ như Lâm Huyền thế này, còn mở miệng đòi tiền thưởng, vẫn là lần đầu bọn họ gặp phải.
Trầm mặc một hồi lâu, vị thống lĩnh cấm quân mới lấy ra một cái nguyên giới ném cho thành chủ Thành Bạch Nguyệt.
“Chỗ này là mười vạn linh thạch, cất giữ cho kỹ!”
Vừa dứt lời, hắn ném nguyên giới cho thành chủ Thành Bạch Nguyệt.
Thành chủ thận trọng nâng nguyên giới trong lòng bàn tay, khuôn mặt tràn ngập vẻ kích động.
Mặc dù hắn là thành chủ cao quý nhưng cũng không có thực quyền gì.
Lúc này nhìn thấy mười vạn linh thạch này, nếu nói không kích động là giả.
Ngay lúc này, Lâm Huyền đứng bên cạnh lại mở miệng.
Thống lĩnh cấm quân: “...”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất