Hắn rất muốn nhắc nhở Lâm Huyền một chút, đây là trận chiến sinh tử, mà bản thân Lâm Huyền còn là tội phạm bị truy nã.
Đã bao giờ thấy tội phạm truy nã còn có thể thong thả trả giá như thế đâu?
Nhưng hôm nay bọn họ gặp thật rồi.
Tư thái thong dong của Lâm Huyền nào giống với một tên tội phạm bị truy nã đâu, còn giống như cả đám cấm quân bọn họ đến chỉ để thăm hỏi hắn thôi vậy.
Lúc này, ngay cả Thành chủ Thành Bạch Nguyệt cũng ngây ngẩn cả người.
Một lúc lâu sau, hắn mới khoát tay liên tục.
“Không cần đâu, trong lệnh truy nã chỉ nói có mười vạn...”
Nhưng, không chờ hắn nói xong, Lâm Huyền đã cười nhạo một tiếng.
“Trong lệnh truy nã chỉ nói cung cấp manh mối, chứ không nói phải giúp sức bắt.”
“Hoàng thất Thiên Tuyết Quốc không nghèo đến mức chỉ còn lại mười vạn linh thạch đâu nhỉ.”
“Nếu đúng thật như vậy, ví như thật sự có người giết được ta rồi, nhưng đến lúc thanh toán các ngươi lại không có tiền thưởng không?”
Lời nói này của hắn đã khiến cho vị Thống lĩnh cấm quân kia tức giận đến mức run rẩy cả người.
Trong cấm quân có rất nhiều thành viên là người của hoàng thất, Lâm Huyền nói như vậy, chẳng khác nào tát thẳng vào mặt bọn họ một cái trời giáng vậy.
Lúc này, vị Thống lĩnh cấm quân kia lại lấy ra thêm mấy cái nguyên giới nữa.
“Mỗi nguyên giới đều có mười vạn linh thạch, cầm lấy!”
Vừa dứt lời, hắn lại ném nguyên giới về phía Thành chủ Thành Bạch Nguyệt.
Thành chủ đứng ngơ ngác ở bên cạnh, hắn hoàn toàn không ngờ tới sẽ xảy ra chuyện như vậy.
Nhìn nguyên giới trong tay, hắn đã lâm vào tình huống nhận không được, mà từ chối cũng không xong.
“Cho ngươi thì ngươi cứ cầm lấy đi, đây là mặt mũi của hoàng thất!”
Thống lĩnh quát lớn.
Lúc này Thành chủ Thành Bạch Nguyệt mới nhận lấy nguyên giới, sau đó vội vàng xoay người ra khỏi phủ thành chủ.
“ n nhân!”
Sau khi đi ra ngoài, thành chủ nhỏ giọng nói.
Lâm Huyền khác hoàn toàn với kẻ tội nhân được miêu tả trong lệnh truy nã là một kẻ mang trên mình tội ác tày trời. Mới một lúc thôi, mà đã rinh về mấy chục vạn linh thạch cho hắn, đúng là phật sống, là người có tâm địa Bồ Tát mà!
Nhưng vị Thống lĩnh kia cũng phiền muộn vô cùng.
“Lên!”
Hắn nổi giận gầm lên một tiếng, hạ lệnh để những người xung quanh bao vây Lâm Huyền.
Đồng thời, phía xa còn có mấy người trợ thủ cầm sẵn trường cung trên tay đang mai phục.
Trận chiến ở Thiên Đô Thành, thủ đoạn của Lâm Huyền vẫn in sâu trong tâm trí bọn họ.
Không những có thực lực cường đại mà Lâm Huyền còn có một đôi cánh để hắn tự do bay lượn.
Những người bắn cung này được bố trí để đề phòng Lâm Huyền chạy trốn.
Lâm Huyền nhìn bọn họ, chỉ khẽ cười một tiếng.
“Không cần lo lắng làm gì, ta sẽ không chạy trốn đâu mà sợ.”
Vừa dứt lời, hắn đi thẳng về phía trước, bước vào trong vòng vây của cấm quân.
Sức mạnh của những mười vị cấm quân là thứ không thể coi khinh, xem nhẹ.
Dù sức mạnh của Lâm Huyền có cường đại đến mức nào đi chăng nữa nhưng cũng thể đảm bảo hắn có thể chiến thắng được trận này hay không.
Trừ phi hắn thi triển Lôi Hỏa kiếm lần nữa mới có thể giết chết toàn bộ những cấm quân trước mặt này.
Nhưng làm vậy lại trái ngược với mục đích ban đầu khi đến đây của hắn.
Sở dĩ hắn muốn dẫn đến đông đảo cấm quân như thế là để tôi luyện bản thân.
Nếu như trực tiếp ra tay giết chết bọn họ, vậy hắn làm như thế thì có ý nghĩa gì chứ?
Chẳng lẽ hắn đến làm từ thiện cho Thành Bạch Nguyệt sao?
Rất nhiều cấm quân vây Lâm Huyền vào trong, nhưng vẫn chưa trực tiếp động thủ.
“Lâm Huyền, đã đến lúc đầu ngươi lìa khỏi cổ rồi!”
Thống lĩnh kia gầm nhẹ một tiếng, thả người nhảy lên, lao vào trong đám người, đứng đối diện với Lâm Huyền.
Hai mươi cấm quân chỉ để phòng hờ Lâm Huyền chạy trốn mà thôi.
Cường giả chân chính mà hoàng thất phái ra chính là vị Thống lĩnh cấm quân này.
“Cường giả Phá Phàm cảnh?”
Lâm Huyền híp mắt quan sát hắn.
Ở trên người hắn, Lâm Huyền cảm nhận được một luồng khí tức rất mạnh.
Luồng khí tức vượt xa võ giả Quy Nhất cảnh này khiến lòng Lâm Huyền vô cùng kích động.
“...”
“Không phải!”
Sắc mặt Thống lĩnh cấm quân tái xanh, trầm ngâm một lát lâu, lúc này mới lên tiếng nói.
Hành động giết chết cường giả Phá Phàm cảnh cực kỳ vĩ đại của Lâm Huyền đã truyền ra từ trong hoàng cung.
Mà Thống lĩnh này chính là người tận mắt chứng kiến trận chiến ở Thiên Đô Thành.
“Nhưng cho dù ta chưa bước vào Phá Phàm cảnh cũng đủ để tiễn ngươi một đoạn rồi!”
Thống lĩnh cấm quân hét lớn một tiếng, dẫn đầu đánh tới.
Tốc độ của hắn rất nhanh, khí thế trên người trở nên mạnh hơn.
Lâm Huyền gật đầu, quả nhiên không phải cường giả Phá Phàm cảnh.
Mặc dù tên Thống lĩnh trước mặt này rất mạnh, nhưng vẫn kẹt ở thượng hạn.
Hắn còn lâu mới có được thực lực của Phá Phàm cảnh, nhưng vẫn có một tia khí tức của cường giả Phá Phàm cảnh.
“Bán Bộ Phá Phàm!”
Lâm Huyền nhỏ giọng tự nói, đưa ra kết luận của mình.
Tình cảnh như thế này rất giống với lúc hắn gặp phải những người kia ở Tiêu Dao Lâu.
Mặc dù chưa đột phá đến cảnh giới đó, nhưng lại nắm giữ được năng lực mà sau khi vượt qua cảnh giới đó mới có.
“Được lắm, không để cho ta thất vọng.”
Lâm Huyền lẩm bẩm.
Người đến không phải cường giả Phá Phàm cảnh, điều này khiến hắn có chút thất vọng.
Nhưng lại là Bán Bộ Phá Phàm cảnh, đây xem như một cái an ủi nho nhỏ vậy.
Lúc Lâm Huyền đang rơi vào trầm tư, vị Thống lĩnh kia đã lao đến.
Tốc độ của hắn cũng không chậm, Lâm Huyền phỏng đoán sơ qua, cho dù hắn có thi triển Phong quy tắc thì cùng lắm cũng chỉ nhanh hơn vị kia được một chút mà thôi.
Có thể chạm đến Phá Phàm cảnh, tên Thống lĩnh này thực sự khiến người khác hoàn toàn phải kinh diễm.
“Ầm!”
Chiến kiếm màu vàng óng đánh thẳng xuống bờ vai của Lâm Huyền, phát ra một âm thanh yếu ớt.
Lâm Huyền cũng không phản kích, mà thi triển Bá Thể Thần Công, mạnh mẽ đón nhận lấy đòn tấn công này.
“Mạnh thật!”
Dưới áp lực của trùng kích kinh khủng kia lúc đánh tới, khiến cho Lâm Huyền không khỏi lùi lại mấy bước.
Quay đầu nhìn lại, trên bả vai hắn đã xuất hiện một vết thương.
Hiệu quả của Bá Thể Thần Công cường đại vô cùng, lại thêm Thổ quy tắc của Lâm Huyền vào nữa, có thể nói Lâm Huyền đã gần như là Kim Thân.
Nhưng dù vậy, bờ vai của hắn vẫn bị đả thương để lại một vết như thế, chuyện này đã đủ chứng minh về thực lực của tên Thống lĩnh này.
“Kiếm của ngươi đâu?”
Thống lĩnh hét lớn một tiếng, mở miệng nói.
Lâm Huyền cười cười.
“Hôm nay không sử dụng kiếm!”
Vừa dứt lời, hắn lặng lẽ phóng hồn lực của mình ra ngoài.
Xung quanh người hắn được bao phủ bởi một luồng ánh sáng quỷ dị, mà ánh sáng gợn sóng kia đang không ngừng khuếch tán.
Thấy cảnh này, sắc mặt Thống lĩnh thay đổi.
Hắn cũng đã từng nghe nói về loại năng lực này của Lâm Huyền, nghe kể rằng hắn đã dùng chiêu thức quỷ dị này để hỗ trợ giết chết Hỏa Phượng Hoàng.
Bây giờ lại nhìn thấy hắn biểu diễn một màn như vậy, khiến cho lòng hắn thấp thỏm không yên.
Hắn đến đây để truy sát Lâm Huyền, nên trên người cũng mang theo không ít bảo bối dùng để bảo vệ an toàn bản thân.
Duy chỉ có chiêu thức quỷ dị này thật sự khiến người ta khó lòng đề phòng.
“Tản ra nhanh lên!”
Thống lĩnh hét lớn một tiếng, muốn nhắc nhở thủ hạ của mình.
Nhưng lời nhắc nhở của hắn vẫn hơi chậm.
Gợn sóng kia bao phủ tất cả mọi người vào trong đó, bao gồm cả những người bắn cung đang đứng ở phía xa kia.
Bây giờ, trong lòng Thống lĩnh cấm quân có chút hối hận.
Hắn nên nghĩ đến vấn đề này từ trước mới phải, giờ lại bởi vì một phút nhất thời chủ quan của hắn mà khiến cho mọi người lâm vào nguy hiểm.
Trong đầu hắn lóe lên dáng vẻ của Hỏa Phượng Hoàng, hắn hoàn toàn hiểu rõ, lúc trước Hỏa Phượng Hoàng đã bị giết chết như thế nào.
“Chẳng lẽ phải kết thúc như vậy sao?”
Trong lòng Thống lĩnh cấm quân tràn đầy chua chát.
Bị chiêu thức của Lâm Huyền đánh trúng, hắn lại có chút không biết làm sao.
Nhưng, thời gian trôi qua từng giờ từng phút, mà mãi vẫn chưa xảy ra chuyện gì kì lạ hết.
Mặc dù ánh sáng quỷ dị kia đã bao phủ hắn vào trong đó nhưng cũng không khiến hắn cảm thấy có gì khó chịu.
“Sao lại như thế?”
Hắn ngạc nhiên nói.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất