Đúng vậy, ai nói nhất định phải tìm hồn sư!
Lâm Huyền không khỏi cười khẽ, hắn cười vì vốn hiểu biết của mình về linh hồn vẫn còn quá nông cạn.
Là một hồn sư, nên hồn lực của hắn mạnh vô cùng!
Đúng như Trát Nhĩ Khắc đã nói, cho dù đặt vào thời đại hưng thịnh của hồn sư, Lâm Huyền cũng đủ để xưng bá trong Hồn Tứ Cảnh.
Nhưng đồng thời, tuy là một hồn sư, mà vốn hiểu biết của Lâm Huyền đối với linh hồn lại ít đến thảm thương.
Thời đại của hồn sư đã qua rồi, võ giả sẽ rất ít khi chú ý đến linh hồn của mình như thế nào.
Lâm Huyền đang rơi vào chỗ nhầm lẫn này, hắn đã xem hồn lực và tu vi là hai sự tồn tại hoàn toàn không liên quan đến nhau.
Trên thực tế, bên trong cơ thể của mỗi người đều có một lượng lớn hồn lực.
Nhất là những cường giả kia, linh hồn của bọn họ lại càng khác hẳn với người bình thường.
Nhưng bởi vì bản thân bọn họ có thực lực cường hãn, hơn nữa lại không biết nên tận dụng linh hồn của mình như thế nào, cho nên lúc này mới cho người ta một loại ảo giác là bọn họ không có hồn lực.
Tất nhiên linh hồn của Lâm Huyền sẽ mạnh hơn so với võ giả Quy Nhất phổ thông, nhưng điều này không có nghĩa là hắn có thể dựa vào hồn lực mạnh mẽ của mình mà muốn làm gì thì làm.
“Xem ra, đây là thời điểm để đi ra bên ngoài nhìn ngắm một chút.”
Lâm Huyền mở mắt ra, rời khỏi Thần Sơn.
Tất nhiên chuyện tiến hành khổ tu trong vùng hoang vu này không có vấn đề gì, nhưng muốn tìm được một người có hồn lực tương đương với bản thân thì lại khó khăn vô cùng.
“Chúng ta phải đi đâu đây?”
Bạch Linh Nhi mở miệng hỏi.
Trong khoảng thời gian Lâm Huyền khổ tu này, cuộc sống của nó lại quá an nhàn.
Sau khi có được truyền thừa của Hỏa Phượng Hoàng, sức mạnh trong cơ thể nó gần như đã đạt đến đỉnh điểm.
Chỉ cần có thể tiêu hóa toàn bộ sức mạnh truyền thừa của Hỏa Phượng Hoàng thì thực lực của nó sẽ đạt tới một bậc thang hoàn toàn mới.
Nhưng trước lúc đó, nó lại yếu đuối hơn trước rất nhiều.
Lúc này nó đang lười biếng nằm nhoài bên cạnh Lâm Huyền, trong mắt tràn đầy vẻ hiếu kì.
“Thời gian tu luyện dài như vậy, cơ thể ta sắp rỉ sét hết cả rồi.”
Lâm Huyền vừa cười vừa nói.
“Ta muốn đi ra ngoài tìm người luyện tay một chút!”
Nghe hắn nói như vậy, trong mắt Bạch Linh Nhi lóe lên một tia lo lắng.
Nhưng nó cũng không nói gì, trải qua thời gian chung sống dài như vậy, nó biết trước khi hành động, Lâm Huyền đều sẽ vạch sẵn kế hoạch rồi mới bắt ta vào thực hiện.
Lâm Huyền đưa nó vào bên trong Thiên Tư Linh Phố, hai cánh mở ra, bay về phía biên giới của cánh đồng hoang.
Phải đi đâu để tìm được đối thủ thích hợp với bản thân đây?
Nhưng Lâm Huyền cũng không lo lắng về vấn đề này lắm.
Ba tháng trước, hắn đã tạo ra chấn động khiến Thiên Tuyết Quốc và Tuyết Vực lâm vào khủng hoảng.
Lâm Huyền không hề nghi ngờ, nếu như bây giờ hắn xuất hiện trong tầm mắt của hai bên bọn họ, chắc chắn sẽ bị bọn họ xem như kẻ địch số một.
Giết chết Thần thú Thiên Tuyết Quốc, khiến toàn quân thân vệ Tuyết Vực bị diệt.
Hắn đã kết một mối đại oán đại thù!
Nửa ngày sau, Lâm Huyền trông thấy một tòa thành.
Thành trì này cũng không lớn, nhìn phạm vi thành trì, tối đa cũng chỉ có mấy vạn người.
Nhưng thế này cũng đủ rồi!
Việc Lâm Huyền muốn làm cũng không phải tìm kiếm đối thủ ở chỗ này, mà là đi truyền tin tức của bản thân.
Tiến vào bên trong thành trì, Lâm Huyền không khỏi bật cười thành tiếng.
Khắp nơi bên trong thành toàn là lệnh truy nã, phía trên là chân dung của hắn.
Tranh này chắc hẳn là do bàn tay của danh gia vẽ nên, vẽ giống như đúc.
Nếu không phải có vết bút thì thậm chí Lâm Huyền còn cho rằng bản thân hắn đang soi gương nữa cơ.
“Người này tội ác tày trời, tạo nên bao nhiêu sát nghiệt trong lãnh thổ Thiên Tuyết quốc ta!”
“Thực lực của tên tặc này mạnh mẽ vô cùng, nếu như có ai có thể giết được tên tặc này, sẽ được thưởng trăm vạn linh thạch!”
“Còn nếu ai có thể cung cấp được đầu mối, thưởng mười vạn linh thạch!”
Sau khi xem xong, bản thân Lâm Huyền cũng giật nảy mình.
“Hóa ra đầu của ta lại đáng tiền vậy sao!”
Trăm vạn linh thạch, đây là một khoảng tài sản không ai có thể xem nhẹ.
Chỉ sợ rằng cho dù thế lực bên ngoài Thiên Tuyết quốc cũng sẽ động lòng với điều kiện này đấy.
“Chỉ có điều, chỗ trăm vạn linh thạch này cũng không dễ cầm như vậy đâu.”
Lâm Huyền cười khẽ, bóc lệnh truy nã, đi vào sâu trong thành trì.
...
Thành Bạch Nguyệt, phủ thành chủ!
Là một trong những thành nhỏ cấp thấp nhất Thiên Tuyết Quốc, Thành Bạch Nguyệt cũng không có thủ vệ nào ra dáng.
Cũng may nơi này là vùng nội địa của Thiên Tuyết Quốc, người dân đều chất phác, giản dị, có rất ít người đến đây gây sự.
Thành chủ Thành Bạch Nguyệt đang ngồi xem văn kiện trong đại điện của mình, đều là vài ba việc vụn vặt cỏn con.
Ví như thành đông có mấy tên côn đồ đánh nhau, thành nam có Trương đại mụ và Lý đại mụ kiện nhau lên công đường vì hai cân cải trắng.
Đủ loại như thế khiến hắn có chút phiền chán.
Nhưng sự phiền chán này cũng không tiếp diễn được bao lâu, ngay lúc hắn đang xem văn kiện, bỗng nhiên một bóng người xâm nhập vào trong đại điện.
“Ngươi là thành chủ của cái thành nhỏ này sao?”
Người đến là Lâm Huyền, hắn trực tiếp mở miệng hỏi.
Thành chủ khẽ giật mình, dù sao hắn cũng là cường giả Quy Nhất Cảnh, nhưng lại không hề phát hiện ra Lâm Huyền xông vào thế nào.
“Đúng vậy, vì sao các hạ lại tự tiện xông vào phủ đệ của ta?”
Lâm Huyền đưa lệnh truy nã trong tay ra.
“Ta tới đưa linh thạch cho ngươi!”
Lúc này, vị thành chủ kia rất bối rối.
Đưa linh thạch cho hắn sao? Tình huống gì đang xảy ra vậy?
Hắn nhìn lệnh truy nã một chút, rồi lại quan sát Lâm Huyền, bỗng nhiên cảm thấy chút hơi hít thở không thông.
Vận may đến bất ngờ quá!
Bỗng nhiên khiến hắn có chút không thể nào tiếp thu được.
Rõ ràng người đứng ở trước mặt hắn là một túi tiền biết đi mà!
Trăm vạn linh thạch, là người thì ai cũng sẽ động lòng.
Hắn lặng lẽ cầm binh khí của mình, sẵn sàng chuẩn bị chiến đấu.
Chỉ cần có thể giết chết Lâm Huyền, trăm vạn linh thạch sẽ đến tay!
“Nếu như ta là ngươi, thì ta sẽ không động thủ đâu.”
“Mặc dù trăm vạn linh thạch rất hấp dẫn người ta, nhưng cũng phải nhìn xem ngươi có mạng để bắt người ta không đã.”
“Thà rằng, ngươi cứ báo tung tích của ta.”
“Mặc dù không nhận được trăm vạn linh thạch, nhưng cũng có thể để ngươi kiếm một món hời lớn rồi đấy.”
Lâm Huyền đứng tại chỗ, nói với vẻ mặt vô cùng bình thản.
Thành chủ ngây ngẩn cả người, trong lòng của hắn cực kỳ bối rối.
Hắn rất muốn rút đao xông lên, giết chết Lâm Huyền!
Nhưng nhìn vẻ bình thản, không chút sợ hãi của Lâm Huyền, hắn lại có chút bối rối, sợ hãi, không biết phải làm sao.
Trăm vạn linh thạch, mười vạn linh thạch, sự chênh lệch này thật sự quá lớn, lớn đến mức khiến hắn không nỡ từ bỏ.
Thậm chí hắn đã nghĩ đến việc đánh cược cái mạng này, để thử một phen.
Nhưng hắn không thể nhìn thấu thực lực của Lâm Huyền được.
Trầm ngâm một hồi lâu, hắn lại than nhẹ một tiếng, buông đao trong tay xuống.
“Ta hiểu rồi.”
Ngay sau đó, hắn lập tức viết tay một phong thư.
Lâm Huyền hài lòng gật nhẹ đầu, trên tay hắn có không ít mạng người, nhưng hắn không phải là kiểu người hiếu sát.
Chỉ cần thành chủ này không làm chuyện gì lỗ mãng, hắn sẽ không ra tay trước.
“Trước khi cường giả của hoàng thành đến, ta sẽ ở trong phủ đệ này của ngươi.”
Lâm Huyền ném lệnh truy nã trong tay xuống, quay người đi đến bên cạnh ngồi xuống.
Thành chủ Thành Bạch Nguyệt gật đầu liên tục, không nói thêm gì nữa.
Sau khi tỉnh tảo lại, hắn mới phát hiện hành động vừa nãy của hắn nguy hiểm cỡ nào.
Ngay sau đó, tin tức nhanh chóng lan truyền ở Thành Bạch Nguyệt.
“Phạm nhân trong lệnh truy nã lại chủ động đến Thành Bạch Nguyệt!”
Sau khi nghe được tin tức này, không ít người đều kích động, muốn giết chết Lâm Huyền, để cầm được khoản tiền thưởng nóng bỏng tay ấy.
“Trước khi người của Thiên Đô Thành đến, ta không muốn có ai tới quấy rầy ta!”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất