Đây là trận chiến giữa Thiên Tuyết Quốc và Tuyết Vực, không liên quan gì đến Lâm Huyền. 

             Sở dĩ Lâm Huyền lại trợ giúp cho Thiên Tuyết Quốc là bởi muốn nhân cơ hội mượn gió bẻ măng, mượn tay Thiên Tuyết Quốc để trả thù Tuyết Vực mà thôi. 

             Và bây giờ, hắn đã đạt được mục đích. 

             Về phần người thắng lợi cuối cùng của cuộc chiến tranh này là ai, Lâm Huyền cũng không quan tâm lắm.  

             Nhưng hắn cũng cảm thấy, tỷ lệ chiến thắng cuối cùng của Thiên Tuyết Quốc sẽ lớn hơn một chút. 

             Mặc dù Tuyết Vực có rất nhiều thủ đoạn làm cho người khác kinh sợ, nhưng dù sao cái này cũng chỉ là một chút thủ đoạn nhỏ mà thôi. Trong cuộc xung đột chân chính của các cường quốc, những thủ đoạn nhỏ này rất khó mà phát huy tác dụng. 

             Ví như Băng Tuyết nữ vương hao phí không biết bao nhiêu tài nguyên để chế tạo ra hoàng cung, nhưng dưới góc nhìn của Lâm Huyền thì đây chỉ là một nét bút hỏng. 

             Mặc dù quả thật điều này sẽ khiến cho lòng người kinh hãi khi nhắc đến sức mạnh của hoàng cung Tuyết Vực, nhưng không thể đạt đến mức độ có thể ảnh hưởng đến thắng bại của một trận chiến tranh. 

             Về phần kỵ sĩ đoàn của hoàng thành, đang điều động một lượng binh lính với con số lên đến hàng trăm vạn người trên chiến trường, nhưng ảnh hưởng mà bọn họ có thể tạo ra cũng rất nhỏ. 

             Lâm Huyền cũng đã cân nhắc chuyện này từ lâu, cũng chính bởi vậy, nên hắn mới có thể quyết định trợ giúp Thiên Tuyết Quốc tìm được lãnh địa của Tuyết Vực. 

             Nhân lúc hai bên Thiên Tuyết Quốc và Tuyết Vực lâm vào chiến tranh, Lâm Huyền đã lặng lẽ ẩn nấp, giấu mình. 

             Hắn cũng không rời khỏi Thiên Tuyết Quốc, mà tìm một nơi hoang vắng, đồng không mông quạnh, sau đó dốc lòng tu luyện ở nơi ấy. 

             Đã nhiều ngày trôi qua kể từ lúc hắn đột phá đến Quy Nhất đỉnh phong, trong khoảng thời gian này, Lâm Huyền lại hết sức buồn rầu. 

             Hạt giống linh hồn đã sớm hao hết trong lúc luyện chế Bạo Hồn Đan rồi, nhưng hắn lại không tìm thấy dược vật mới có tác dụng bổ dưỡng linh hồn. 

             Kể từ đó, tu vi của hắn cũng dừng bước không tiến, dậm chân tại chỗ. 

             Vì để tiếp tục tăng thực lực lên, có thể nói Lâm Huyền đã phải lãnh đủ mọi đau khổ. 

             Mặc dù hắn còn có một số dược vật có thể tăng cường hồn lực, nhưng bây giờ, công dụng của dược hiệu với hắn đã không còn rõ ràng như trước nữa.  

             Trải qua bao vất vả để luyện chế đan dược, còn chẳng bằng hắn ngồi xuống rèn luyện nâng cao cường độ linh hồn lên nhiều một chút. 

             Nhưng, phương pháp khổ tu của hồn sư kia lại quá chậm đối với Lâm Huyền. 

             Hắn đã từng được nếm được mùi vị tốc độ đột phá gần như biến thái rồi, nên kiểu phương pháp khổ tu này khiến Lâm Huyền phiền muộn không thôi. 

             Vỏn vẹn ba tháng, hắn vẫn luôn chăm chăm vào việc rèn luyện linh hồn của mình, nhưng vẫn chẳng có chút tiến triển nào.  

             “Nếu cứ tiếp tục như vậy, bao giờ mới có thể đột phá đến Phá Phàm cảnh được?” 

             Lâm Huyền than nhẹ một tiếng. 

             Chuyến đi đến Tuyết Vực lần này khiến hắn cảm nhận được cảm giác áp bức rất mạnh. 

             Hắn đã từng cho rằng thực lực của bản thân đã đủ để rung chuyển đất trời, nhưng khi sau khi hắn nhìn thấy cường giả Phá Phàm cảnh mới cảm thấy mình nhỏ bé như thế nào. 

             Nhưng, cho dù là cường giả Phá Phàm Cảnh, nếu như gặp phải kẻ địch như người Tuyết Vực cũng sẽ lâm vào tình cảnh nguy hiểm như thường.  

             “Sức người sẽ có lúc cạn kiệt.” 

             Lâm Huyền nhỏ giọng lẩm bẩm. 

             “Nhưng kẻ địch tương lai của ta cũng không phải là người.” 

             “Nếu như ta lấy con người làm mục tiêu để luyện mình, chỉ sợ vẫn sẽ có sự chênh lệch rất lớn.” 

             Nghĩ đến gánh nặng trên vai mình, tâm trạng Lâm Huyền ngày càng thêm nặng nề. 

             Nhất định phải vượt qua chính mình! 

             “Trát Nhĩ Khắc!” 

             Ý thức Lâm Huyền chìm vào Thần Sơn, mở miệng gọi. 

             Trát Nhĩ Khắc lập tức chạy tới. 

             “Gia, ngươi muốn dặn dò điều gì sao?” 

             Lâm Huyền trầm ngâm một lúc lâu, lúc này mới lên tiếng. 

             “Ta muốn tiếp tục nâng cao hồn lực có được không?” 

             Trát Nhĩ Khắc nhẹ gật đầu. 

             “Đương nhiên có thể, chỉ cần tìm được linh dược mới, vậy ngươi sẽ có thể đột phá đến Hồn Ngũ cảnh rồi!” 

             Lâm Huyền lắc đầu. 

             Hồn Ngũ cảnh? Đó cũng không phải là mục tiêu của hắn! 

             Thật sự thì thực lực của Lâm Huyền đúng là trăm người có một, ít nhất võ giả Quy Nhất đụng độ với hắn, nhưng trên phương diện thực lực lại không thể nào so sánh với hắn được. 

             Nhưng điều này không đồng nghĩa với việc hắn là người mạnh nhất trong số những người có cùng cảnh giới với hắn! 

             Những thế lực đứng đầu kia, bọn họ đã bồi dưỡng được rất nhiều đệ tử, tất nhiên càng có thêm nhiều tài nguyên.  

             Cho dù Lâm Huyền có sự trợ giúp của Thần Sơn cũng không dám nói mình mạnh hơn bọn họ. 

             Dù sao, những thế lực đứng đầu kia có thể hỗ trợ cho môn hạ đệ tử của mình trên toàn diện. 

             Mà Thần Sơn lại chỉ có thể giúp hắn một chút về mặt lý luận mà thôi.  

             “Ý của ta là có cách nào để ta không cần đến điều kiện tiên quyết là đột phá đến Hồn Ngũ cảnh mà vẫn có thể tiếp tục nâng cao hồn lực không.” 

             Lâm Huyền mở miệng nói. 

             Nghe nói như thế, Trát Nhĩ Khắc nhìn hắn với ánh mắt quái dị. 

             “Sao vậy? Không làm được sao?” 

             Lâm Huyền mở miệng hỏi. 

             Trát Nhĩ Khắc lập tức trả lời. 

             “Tất nhiên không phải, nhưng làm như vậy có thể sẽ gặp phải nguy hiểm rất lớn.” 

             “Gia, ta muốn biết tại sao ngươi lại nghĩ như vậy.” 

             Lâm Huyền trầm ngâm một lát. 

             “Để vượt qua cực hạn của chính mình!” 

             Trát Nhĩ Khắc thở dài, cúi thấp người bái lễ với Lâm Huyền. 

             “Gia, ngươi đúng là một vị cường giả chân chính!” 

             Từ khi hai người quen biết, mặc dù Trát Nhĩ Khắc hết mực cung kính đối với Lâm Huyền, nhưng lại chưa bao giờ có biểu hiện như thế. 

             Trát Nhĩ Khắc là cường giả Hồn Bát Cảnh, dùng cách nói lúc bấy giờ chính là cường giả cấp bậc đại đế! 

             Hắn nói Lâm Huyền mạnh, tất nhiên không phải về thực lực của Lâm Huyền. 

             Trên thực tế, đừng nói là Lâm Huyền, cho dù là những cường giả cảnh giới cấp năm cấp sáu kia, thì đứng trước mặt Trát Nhĩ Khắc cùng lắm cũng chỉ là những tiểu hài tử mà thôi. 

             Thứ hắn nói đến chính là trái tim của Lâm Huyền. 

             “Vào thời đại của ta cũng có không ít người giống như ngài.” 

             “Cuộc đời của bọn họ luôn nằm ở suy nghĩ vượt qua cực hạn của mình, đây cũng là mục tiêu tu luyện duy nhất của bọn họ.” 

             “Ta gọi đấy là trái tim của cường giả!”  

             Trái tim của cường giả! 

             Lâm Huyền khẽ cười một tiếng, danh xưng này cũng thú vị thật đấy. 

             “Bọn họ làm được bằng cách nào?” 

             Trát Nhĩ Khắc trầm tư một lát, mở miệng nói. 

             “Mỗi người đều có cách thực hiện khác nhau, thật ra cách rèn luyện mà ta dạy ngươi cũng chính là một loại trong số đó.” 

             Lâm Huyền lắc đầu, kiểu rèn luyện linh hồn này thật sự quá chậm. 

             “Trừ cái đó ra, cũng có người tìm kiếm đột phá trong khoảnh khắc sinh tử.” 

             “Những người này sẽ dấn thân vào rất nhiều chuyện mạo hiểm, để tìm kiếm cơ hội mạnh lên trong khoảnh khắc đó.” 

             Lâm Huyền lại lắc đầu lần nữa. 

             Biện pháp kiểu này có lẽ sẽ có hiệu quả hơn nhưng lại tràn đầy nguy hiểm. 

             Chỉ cần hơi không cẩn thận một chút thôi cũng đã có thể tự nộp mạng rồi.  

             Chắc chắn đây không được xem là một biện pháp tốt! 

             Trát Nhĩ Khắc trầm tư thật lâu, bỗng nhiên ngẩng đầu nói. 

             “Gia, ta vừa sực nhớ tới một phương pháp tu luyện rất thích hợp với ngươi.” 

             “Ồ? Ngươi nói thử xem.” 

             Lâm Huyền mở miệng hỏi. 

             “Tìm kiếm đột phá trong chiến đấu!” 

             Trát Nhĩ Khắc lập tức nói. 

             “Kiểu biện pháp này có cách thức khác với những người tìm kiếm đột phá trong thời khắc sinh tử kia nhưng lại có hiệu quả giống nhau.” 

             “Tìm một người có hồn lực tương đương với mình, dùng hồn lực để chiến đấu, đây cũng là một kiểu phương pháp rất tốt để rèn luyện linh hồn!” 

             “Trong lúc chiến đấu không ngừng rèn luyện hồn kỹ và hồn lực của mình, cuối cùng để cho linh hồn của mình trở nên ngày một mạnh mẽ.” 

             Lâm Huyền gật đầu, trong lòng rất hài lòng. 

             Tìm kiếm đột phá trong chiến đấu, quả thật phương pháp này rất thích hợp với hắn. 

             “Nhưng mà ta phải đi đâu để kiếm hồn sư đây?” 

             Sau sự kích động ban đầu, Lâm Huyền lại phát hiện ra vấn đề. 

             Truyền thừa của hồn sư đã hoàn toàn đứt đoạn từ lâu, có thể nói thời đại này chỉ có một mình hắn là hồn sư còn sót lại. 

             Muốn tìm người có hồn lực tương đương với mình để chiến đấu, chuyện này gần như là suy nghĩ vớ vẩn!  

             Hắn quay đầu nhìn về phía Trát Nhĩ Khắc, chẳng lẽ muốn mình chiến đấu với cường giả Hồn Bát Cảnh này hay sao chứ? 

             Chiến đấu linh hồn không hề giống với thể xác. 

             Chỉ cần hơi không cẩn thận một chút thôi đã có thể rơi vào kết cục hồn phi phách tán! 

eyJpdiI6IkdrbTQxN05VaWFkS2o5YnE2c1dIUmc9PSIsInZhbHVlIjoiTUZhc29tbHFpYkNBWmNlN1NQTVdMZjNKUTRNdVFjeXBPKzdaZFBsS0FadHJQNEsybUFtYk5QcWFKMkhZT3dZcmorUTA1Tzk1bnBGTFVtQndyOEdpQmtSYzdINmtqMzd1K2dONWJibFNnZGtlRVdkRTdLZWhMTDZWSVZWZjRxRlI5UDhHTjJsejdJd3BpV0QwQkFDRTJjYzJraVExVzdaQkVVVlNZUDE2bTZpc3ZuWWxrMUordG5tWk9wdUV4RmZnSGNmc0p6UVFRbXVONnBiWkxBbDVOSm9jNzVhVDFMQXUwUzZVS2pjYzgzST0iLCJtYWMiOiI5OGRiY2VkYTYyYjVhYWNiZDBkYjkyZjU2N2FiZDAyY2IwZjE2YjY3YzUzNmE1MWZhMDliMDJiMDdjZGUzZmU2In0=
eyJpdiI6Im9rQm5ldVo2VEFSUThmd0FUNUFlS1E9PSIsInZhbHVlIjoiT2F1b0Z2M0RaWDB2MTNyb2dkUmtLQkVweHlXcmFBMzN0akErTUdYNllYaWx3UDZKSmlUb2V6TllqMm9tN3AzTVwvbTUyOHFLMUZiYzlkSVA0QUQxS21oZHY4MVJiRzFiMzFLU3BXSUdrWUtqXC9cL2pNd0NybDZITVlTV2dwbDBDczlcL3lyKzhxQ0RKZ005ZlJKMWJZN0xTQUduKzdMTGU3N1dzMjB6VENTS0FyRXRYb3k1MHdLcDVCU0F6OGZQUkNnK1wvVk4rY2ZVK2NpcW1hOE4zR0cyNFwvR1YyRU9sTWJZUHZGZXVwSTZFbDRRaUpQRTFmNldGUUNUb3Y3THlGWUI5Z2JOTlhQc0tCdWJYeGtQcTRvNDhBS2hDQ05SSjM5WnFNb3E2RmNnNDhRZnRpQyt3U1FPM3BjVkUrYTBIejFnSlgiLCJtYWMiOiI4YWEwZThjNDQwN2I1MTViYzNhZWM2OWU3YTEwYjNhOWNkNjJmYWY5NmEzN2QwOGQ1NmE2OWU2M2FmZjVmZDI5In0=

             “Ai nói nhất định phải tìm hồn sư?”             
 

Advertisement
x