Hoàng cung có năng lực như thế cũng không phải là bởi khôi lỗi. 

             Nói cách khác, cũng không phải hoàn toàn bởi vì sự tồn tại của Khôi Lỗi Thuật. 

             Thật ra Băng Tuyết nữ vương đã có thể nói rõ vấn đề, nàng là vua, là người đứng đầu Tuyết Vực! 

             Hoàng cung làm khôi lỗi cũng chỉ có thể chế tạo ra một loại binh khí để sử dụng mà thôi. 

             Còn điều thật sự khiến cho hai tên cường giả Phá Phàm Cảnh không thể nào chạy trốn được chính là Tuyết Vực. 

             Bản thân toàn bộ Tuyết Vực đã là một trận pháp to lớn vô cùng! 

             Lúc ở cấm địa chốn hoàng thành, Lâm Huyền đã từng có một mối nghi hoặc. Nếu bên trong Tuyết Vực có trận pháp sư rồi, vậy tại sao không dùng trận pháp ở nơi khác nhỉ? 

             Ví dụ như để bảo vệ hoàng thành chẳng hạn, nếu như bố trí đống trận pháp cấp năm kia ở xung quanh hoàng thành, vậy hoàng thành Tuyết Vực sẽ trở thành một thành lũy không thể phá vỡ. 

             Nhưng Băng Tuyết nữ vương không làm như vậy, trên thực tế, ngoại trừ đống trận pháp ngoài núi, Lâm Huyền chưa từng nhìn thấy bất cứ đồ vật gì có liên quan đến trận pháp. 

             Đến tận bây giờ hắn mới bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra không phải Tuyết Vực không có trận pháp, mà là những trận pháp sư kia đã hợp nhất tất cả trận pháp lại với nhau rồi. 

             Bản thân Tuyết Vực chính là một đại trận pháp khổng lồ! 

             Lâm Huyền không có cách nào phán đoán ra được rốt cuộc đây là trận pháp cấp mấy, chuyện này đã vượt khỏi phạm vi tiếp xúc của hắn. 

             Trận pháp Tuyết Vực kết hợp với một đại khôi lỗi, kể từ đó, cũng hình thành nên địa vị bây giờ của Băng Tuyết nữ vương. 

             "Xem ra, hai vị này phải gặp xui xẻo rồi." 

             Lâm Huyền thầm nghĩ trong lòng. 

             Mặc dù thực lực của hai người bọn họ mạnh thật, nhưng nếu như muốn xông ra từ trong hoàng cung, không chỉ cần mỗi thực lực. 

             Cho dù bọn họ là cường giả Phá Phàm cảnh, cũng sợ rằng phải đánh đổi một số thứ. 

             “Quả thật Tuyết Vực không giống với vẻ bề ngoài chút nào.” 

             Lâm Huyền không thể không quan sát kỹ Tuyết Vực một lần nữa. 

             Khôi Lỗi Thuật có thể làm cho toàn bộ hoàng cung có thể bay lơ lửng trong không trung, còn thêm cả trận pháp bao quát toàn bộ Tuyết Vực kia nữa. 

             Lâm Huyền suy đoán, với bản lĩnh này thì có lẽ đã đạt đến cấp sáu rồi. 

             Nhưng hắn cũng không dám khẳng định. 

             Nếu như Tuyết Vực thật sự có thực lực kinh khủng như thế, vậy vì sao từ đầu đến cuối lại không chịu khai chiến trực diện với Thiên Tuyết Quốc? 

             Có lẽ sâu trong đó còn có một số nguyên nhân không muốn để người ngoài biết được. 

             … 

             Lúc này, trong hoàng cung, hai đại cường giả gặp phải mối nguy mà bọn họ chưa từng nghĩ đến. 

             Trong toàn bộ hoàng cung đều tràn ngập cạm bẫy. 

             Ví như ao nước nhìn thoáng qua thì không đáng chú ý kia, căn đúng lúc bọn họ đến gần, bỗng có mấy đạo băng tiễn bay ra từ đó. 

             Mặc dù sức tấn công của băng tiễn không thể bì được với Bạch Linh Nhi, nhưng cũng dọa bọn họ toát mồ hôi lạnh. 

             Cả cây cột nhìn qua chỉ như vật phẩm trang trí kia nữa, vậy mà trong đó ẩn giấu rất nhiều kim châm bằng thép. 

             Nhưng, cho dù những vật này có kỳ diệu đến cỡ nào đi chăng nữa thì bọn chúng cũng chỉ là cơ quan thôi, chỉ cần cẩn thận một chút là sẽ có thể tránh được. 

             Hai con rồng ở phía đối diện cánh cửa kia mới thật sự là thứ khiến cho bọn họ lâm vào khốn cảnh. 

             Đây là hai con rồng khôi lỗi, mặc dù thực lực không bằng Thần thú chân chính, nhưng lại đáng sợ hơn cả cường giả Phá Phàm Cảnh bình thường. 

             Hai người bọn họ cũng được xem như thân kinh bách chiến*, nhưng lúc đối mặt với hai con rồng này lại cảm thấy có chút bất đắc dĩ. 

             Note: Thân kinh bách chiến: bản thân đã trải qua hàng trăm trận chiến đấu, ý chỉ có kinh nghiệm chiến đấu dày dặn 

             Hai con rồng khôi lỗi này giống như vật sống, điên cuồng thi triển đòn tấn công với hai người bọn họ. 

             "Ầm ầm!" 

             Mỗi lần long trảo giáng xuống, sắc mặt hai người bọn họ lại thêm khó coi một phần. 

             Cho dù là sức mạnh hay tốc độ, hai con rồng này đều trên cơ hai người bọn họ hết. 

             "Không được, nếu cứ tiếp tục đánh nữa sẽ có nguy hiểm!" 

             Một trong hai người mở miệng nói. 

             Nhưng, hắn không có đối sách hợp lí cho tình huống bây giờ cả.  

             Mặc cho bọn họ dùng hết thủ đoạn, nhưng vẫn không hề mảy may uy hiếp được hai con rồng này. 

             Khôi lỗi được linh thạch bổ trợ, sức mạnh của bọn chúng gần như vô hạn. Nhưng, hai người bọn họ cũng chỉ là con người, sức chiến đấu có hạn! 

             Đợi đến khi nguyên khí trong cơ thể của bọn họ tiêu hao hết, vậy cũng chỉ có một con đường chết. 

             "Nhất định phải nghĩ cách chạy thoát thôi!" 

             Một người khác cau mày, mở miệng nói. 

             Tình huống trước mắt đã không phải thứ mà bọn họ có thể kiểm soát được nữa, bây giờ đừng nói là giết chết Băng Tuyết nữ vương hay là diệt sạch Tuyết Vực, mà thậm chí tự vệ thôi cũng đã là cả một vấn đề rồi. 

             Nhưng nói chạy là có thể chạy được sao? 

             Không phải bọn họ chưa từng thử, trước khi gặp được hai con rồng khôi lỗi này, bọn họ đã từng thử rất nhiều lần rồi. 

             Nhưng cho dù bọn họ có chạy về hướng nào đi chăng nữa, cuối cùng đều sẽ về tới đây. 

             Nhiều lần nếm trải khiến bọn họ va chạm không ít cơ quan, chịu bao nhiêu cực khổ. 

             "Ngươi mạnh hơn ta, ta chặn bọn chúng cho ngươi, ngươi nghĩ cách chạy thoát nhé!" 

             "Nhất định phải báo tình hình nơi này cho đế quốc, nếu không một ngày nào đó Tuyết Vực quật khởi, Thiên Tuyết Quốc ta sẽ gặp nguy hiểm!" 

             "Nhớ kỹ, không tiếc bất cứ giá nào cũng phải hủy diệt Tuyết Vực!" 

             Lời nói của người này vừa dứt, bỗng nhiên hắn lao thẳng về phía hai con rồng khôi lỗi. 

             Người còn lại cũng không chút do dự, bây giờ không phải là lúc để khiêm nhường. 

             Nếu còn không chịu đi, hai người bọn họ chỉ có thể bó chân chịu chết ở đây. 

             Nếu như hắn rời đi, chí ít còn có thể đưa tất cả manh mối ở nơi này ra bên ngoài. 

             … 

             Lúc này, kẻ cầm đầu tạo ra tất cả mọi chuyện cũng đã lặng lẽ rời khỏi Tuyết Vực. 

             Đã thấy được điểm kỳ quái của Tuyết Vực rồi mà cứ cố chấp ở lại, khiến cho Lâm Huyền cứ bất an không thôi.   

             Thử nghĩ xem, nếu như người bị vây ở trong hoàng cung là hắn, vậy hắn sẽ giải quyết thế nào? 

             Lâm Huyền suy nghĩ rất lâu, phát hiện ra hắn không có cách nào hết. 

             Nếu như cho hắn đầy đủ thời gian, có lẽ hắn có thể dựa vào trình độ về Khôi Lỗi Thuật và trận pháp của mình để tìm ra một con đường sống. 

             Nhưng Băng Tuyết nữ vương sẽ cho hắn thời gian sao? 

             Tất nhiên là không! 

             Cũng do vậy, sau khi đã biết chắc phiền phức của hai tên cường giả Phá Phàm Cảnh, Lâm Huyền lập tức lặng lẽ rời đi. 

             Mục đích của hắn đã đạt được rồi, tiếp tục ở lại Tuyết Vực cũng có không có tác dụng gì. 

             "Hi vọng hai người các ngươi đừng để ta thất vọng." 

             Lâm Huyền thấp giọng lẩm bẩm. 

             Sau khi rời khỏi Tuyết Vực, hắn giấu mình trên cánh đồng tuyết. 

             Khi đã nắm trong tay băng chi quy tắc, sự rét lạnh nơi này không còn là vấn đề với hắn. 

             Mặc dù chưa từng tận mắt quan sát nhưng Lâm Huyền lại có thể tưởng tượng ra được tình hình chiến đấu bên trong Tuyết Vực khốc liệt đến cỡ nào. 

             Trận chiến trong Tuyết Vực kéo dài đến hai ngày, sau  hai ngày, một trong hai cường giả Phá Phàm Cảnh mới thất tha thất thểu trốn thoát ra khỏi Tuyết Vực. 

             Về phần người còn lại, từ đầu đến cuối đều chưa từng nhìn thấy bóng dáng của hắn. 

             Sau khi cường giả Phá Phàm Cảnh thoát khỏi Tuyết Vực từ tình thế ngàn cân treo sợi tóc kia, hắn giấu mình ở cánh đồng tuyết nghỉ ngơi mấy ngày, lúc này mới quay trở về Thiên Đô Thành. 

             Hắn đã thành công đưa tin tức ra ngoài, nhưng mà tin tức này lại làm cho hoàng thất Thiên Tuyết Quốc thực sự tức giận. 

             "Chỉ vỏn vẹn thời gian mấy ngày mà Thiên Tuyết Quốc ta đã tổn thất mất hai vị cường giả Phá Phàm Cảnh!" 

             Tiếng gầm ẩn chứa sự giận dữ truyền ra từ trong hoàng cung. 

             "Nhất định phải khiến bọn họ trả giá về những hành động mà mình đã gây ra!" 

             "Vị tướng quân nào nguyện mang binh lao tới Tuyết Vực, san sẻ nỗi lo ưu với cô vương?" 

             Hắn vừa dứt lời, nhưng không ai dám nói tiếp. 

             Trước kia khổ vì không tìm thấy sự tồn tại của Tuyết Vực, mặc dù giờ đây đã tìm được manh mối nhưng ại có ai dám đi chứ? 

             Hai cường giả Phá Phàm Cảnh đi đến, kết quả lại rơi vào tình cảnh một chết một trọng thương như thế. 

eyJpdiI6IlRmYnhzS2dvV2N2V25tbk5DV3hEYlE9PSIsInZhbHVlIjoiTXl1cmRidjZmVWhPVHBXMW1KYTd0ODhEN0E5bzZIa3B6ZzRZQW9Kc25xNmhOQkNraE1FdGFJT0NvWUwwc1ZyWExOckJ0RWhvQXpuOSt2Q3Q2UGFRU3NlMUJzZFhuWlIzd2l6bEN1SWk5dTZodmZ2a1R4dkl6XC9TSnI3R0Z5N2JleUgrTk9wcDFvZ2ZTNWxWXC9STmNNUmtwTXVSb3VMV0Y2RkNDcG5XQnJEa3ZtNGhKYU5yeG1UVUNWeHM3ckdMRDBxUFVpc1wvajRHTUhXMENQb0lcL1RHWTBpM2NidTRMcnE3QTluSkRyWmNKVkhnN1pXemNzWW5qQ01QdXJoUkVzNmVseUszaWlYXC9pN05IbWFWVE9SOXZFUEU1MzA1YU1Zdk4xcWFkMnJ5TVwvV0ZjcXBpUnZ0V3dvSjZ6RlBGanF6UmcrZnF1Q3JEUUEwQzk4S1FiNHNIaHN0bFJIdWJ0RVlaNzF2QlR4TVY4Zm5ZZDd4RFlqM0Z0RDJyZjg3eFU5cVpPNEpvSFNxMFA1cGhDQTJWcEsrNDdjcTJRSnoxWk9vTnBkQmluT2dkRGJWUnR2YVwvcGx3UG4wNkVxOGs2dWh1SjEiLCJtYWMiOiIwNGM2OTI5MGI1MGQ5ZDBiNmU1OGI4NTdiMTUwMzVmMzA1NDYzMGI2ZmEwN2RlOTBmMGJhNzYwZTQyYjAxYjJkIn0=
eyJpdiI6InpOWkplT0d1d2VMYXBkVnpxT1wvZFRBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlVJcG1sZHFsWGQ2RDErUWF3RHhtSkgxSzdtNUdVbWY3R0tKRE5rUHhqZDYyaUVFb3pZMHdmSUV5dThQZFwvWDBWYk5OK0RMYkppTnRCNHdsV2FxXC9seTVwdFF5S1Z5alwvMExORzdQa1wvSzh5MnNiWThxOFY0YU9oVEI2dGhDTkk1b3ZlZTJ5R1FsbG55cjdPNys4dzNrb1FxQmx2VlVEOFdmdGhraHlDQm1EXC8wVERuVXIyN2I3RlYxUUZMRklRXC9VUEF5Sm9PRVp4bFRKUU1RQVFoWmZTRHhyWFZoV3FKVTRGNFFwNkgwZkZXeCtKQU9MYlVPVkNHak5HZlVxYVd2dWNCMVd2NW5uQUxqVDd6Y2JSRng1NWthNUliTHJLVjhKMkVFQ1FZR3cyMkpTR0tjU1VONG1vOVNZaWtkcHVzXC9MYk9COGxDOFlHckZaNXl3TzhvRXZLT2pzWDNmTk9iOW9VQmRoWEpPSDhBWlUxdjdWMjdiQ2ZZZUZJVzA1MjQwSjkiLCJtYWMiOiJmNzU0OWQ2MGY3MDI4OWZlMTRiNGFmOGMyNTI2MmMyMWViY2I1MWUzMzczZjczNmM3OThjNzhjZDgzMDA4MmFlIn0=

             
 

Advertisement
x