Qua lại nhiều thế hệ? 

             Quả thật câu này không sai. 

             Tuyết Vực và Thiên Tuyết Quốc giằng co nhiều năm như vậy, đúng là qua một đoạn thời gian đều sẽ có qua lại 

             Chẳng qua điều này không chứng tỏ hai bên là bạn bè. 

             Bất kể là Tuyết Vực hay Thiên Tuyết Quốc đều ôm ý tưởng diệt trừ đối phương hoàn toàn. 

             Lúc này hai cường giả Phá Phàm xâm nhập vào trong Tuyết Vực, bọn họ sẽ phải chịu loại chiêu đãi gì tất nhiên không cần nhiều lời. 

             “Chiêu đãi thì không cần.” 

             Một cường giả Phá Phàm ngắt lời từ chối 

             Tay hắn cầm chiến kiếm, lạnh lùng nhìn Băng Tuyết Nữ Vương. 

             Tuy rằng chưa từng ra tay nhưng hắn đã chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu từ lâu rồi. 

             Trong mắt hắn, Băng Tuyết Nữ Vương không phải chỉ là Nữ Vương trên danh nghĩa. 

             Nàng cũng là một cường giả Phá Phàm! 

             Nếu như có thể đánh chết, chắc chắn sẽ tạo thành đả kích cực lớn đối với Tuyết Vực. 

             Hai người đều ôm suy nghĩ như thế, bọn họ quán chú nguyên khí trên chiến kiếm khiến nó không ngừng run rẩy. 

             Không ra tay thì thôi, một khi ra tay thì phải giết chết trong một kích! 

             Nếu không dưới sự liên thủ của vô số cường giả Tuyết Vực, bọn họ gần như không có khả năng chạy trốn. 

             “Các ngươi muốn giết ta?” 

             Băng Tuyết Nữ Vương thản nhiên cười hỏi. 

             “Nhiều năm như vậy, người muốn giết ta có rất nhiều, thế nhưng ta vẫn sống rất tốt.” 

             “Các ngươi biết tại sao không?” 

             Hai cường giả Phá Phàm không mở miệng, chỉ yên lặng nhìn nàng. 

             Băng Tuyết Nữ Vương mỉm cười. 

             “Bởi vì ta là vương của Tuyết Vực!” 

             Vừa dứt lời, đột nhiên phía xa truyền đến từng trận tiếng nổ vang. 

             Tiếng nổ này vang lên, toàn bộ không gian giống như đang run rẩy. 

             Lâm Huyền khẽ giật mình, nghi ngờ đánh giá xung quanh. 

             Chẳng lẽ Băng Tuyết Nữ Vương còn có thủ đoạn gì chưa bày ra? 

             Ngay lúc hắn đang suy đoán thì bất ngờ thấy được một màn khiến người ta khiếp sợ. 

             Xa xa, hoàng cung bay đến bầu trời! 

             Không sai, chính là bay! 

             Hoàng cung giống như bị yêu thú cường đại gì nắm lấy, vậy mà toàn bộ đều bay đến bầu trời. 

             Cung điện kia tỏa ra ánh sáng lấp lánh khiến người ta đầu váng mắt hoa. 

             “Đây là...” 

             Lâm Huyền nghẹn họng trân trối. 

             Hắn không thể xác định suy đoán của mình, bởi vì hắn không dám tin vào hai mắt của mình. 

             Cho tới nay phi hành đều là ước mơ của nhân loại, trước khi đạt tới thực lực đó, muốn tự do bay lượn ở trên trời chính là mơ mộng hão huyền. 

             Để hoàn thành giấc mộng này, có người nghiên cứu ra đồ vật thay thế. 

             Ví dụ như cánh khôi lỗi của Lâm Huyền! 

             Loại này dùng cho khôi lỗi phi hành, sinh ra theo thời thế. 

             Lâm Huyền dựa vào cánh khôi lỗi cánh có thể bay được, đó là bởi vì chất liệu khác biệt của cánh khôi lỗi. 

             Cánh khôi lỗi vốn mỏng như cánh ve, hơn nữa nguyên khí khu động, tự nhiên có thể bay đến không trung. 

             Nhưng mà một màn trước mặt lại khiến cho Lâm Huyền mở rộng tầm mắt. 

             Toàn bộ hoàng cung của Tuyết Vực... Cũng có thể bay? 

             Đây là chuyện hắn không hề nghĩ tới! 

             Nhưng sự thật lại bày ra trước mặt. 

             Hoàng cung thật sự bay đến bầu trời rồi, hoàng cung xa hoa kia giống như Thiên Không Thành lơ lửng giữa không trung, nhìn qua cực kỳ thần kỳ. 

             “Điều này sao có thể...” 

             Lâm Huyền nghẹn họng nhìn trân trối, cái này hoàn toàn không hợp quy tắc! 

             Hoàng cung không có cánh, cũng không tồn tại sinh mạng có thể khiến cho cả hoàng cung đều bay lên không trung, sao làm đươc chuyện này? 

             Nhưng đúng lúc này, Lâm Huyền bỗng nhớ tới một màn từng thấy trong hoàng cung. 

             Hắn không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh. 

             “Trừ khi... Trừ khi cái này hoàng cung vốn là một kiện khôi lỗi!” 

             Cung điện xa hoa kia, tất cả đều là dùng tài liệu luyện khí chế tạo thành. 

             Không hề khoa trương, hoàng cung này vốn là một kiện binh khí cực lớn. 

             Chẳng qua muốn sử dụng binh khí này vô cùng khó khăn. 

             Từ lúc Lâm Huyền nhìn thấy hoàng cung lần đầu tiên đã có ý tưởng như vậy, người nào có thể sử dụng binh khí lớn như vậy chứ? 

             Lúc này, cuối cùng hắn đã nhận được đáp án. 

             Kiện binh khí này không cần điều khiển, bản thân nó là một kiện khôi lỗi có được năng lực tự chủ. 

             Hoàng cung có quy mô khổng lồ bay đến không trung, mang lại áp lực vô cùng kinh khủng cho người khác. 

             Ngay cả Lâm Huyền, nhìn hoàng cung kia cũng mơ hồ choáng váng. 

             “Rốt cuộc Tuyết Vực đang giở trò quỷ gì?” 

             Sau khi khiếp sợ, Lâm Huyền lấy lại bình tĩnh, 

             “Khôi lỗi lớn như thế đã mất đi ý nghĩa của khôi lỗi.” 

             Mặc dù hoàng cung có thể bay đi lại thì có thể như thế nào đây? 

             Muốn thúc giục khôi lỗi lớn như thế, không biết đã tiêu phí bao nhiêu linh thạch. 

             Hơn nữa muốn dùng cách gì để chiến đấu với khôi lỗi khổng lồ như vậy? 

             Chẳng lẽ muốn thả từ không trung xuống? 

             Lâm Huyền tưởng tượng một phen trong đầu, lại cảm thấy cách này vô cùng buồn cười. 

             Quả thật quy mô của hoàng cung rất lớn, thế nhưng muốn nhắm chính xác mục tiêu là hai cường giả Phá Phàm lại cực kỳ khó khăn. 

             Ngay cả Lâm Huyền cũng có thể né tránh hoàng cung dựa vào Phong quy tắc, lẽ nào cường giả Phá Phàm không thể trốn thoát? 

             Hắn không tiếp tục tiếp tục suy nghĩ nữa mà yên lặng quan sát, muốn nhìn xem rốt cuộc hoàng cung này có gì đặc biệt. 

             ... 

             Lúc này, hai cường giả Phá Phàm cũng ôm ý tưởng giống nhau. 

             Tuy rằng bọn họ bị hoàng cung kia chấn động một phen, cuối cùng nhưng vẫn tỉnh lại. 

             Tốc độ chậm rãi như vậy, chiến đấu như thế nào? 

             Hai người bọn họ cũng không hoảng hốt, lẳng lặng chờ Băng Tuyết Nữ Vương hành động. 

             Băng Tuyết Nữ Vương nhảy lên, đi tới trên đỉnh hoàng cung. 

             Nàng quan sát trước mặt, nụ cười trên mặt dần dần đông cứng, thay vào đó là khuôn mặt lạnh lùng. 

             “Có can đảm mạo phạm người Tuyết Vực ta, tất cả đều phải chết!” 

             Dứt lời, hoàng cung đè xuống hai cường giả Phá Phàm kia. 

             Đây là hình cảnh khinh khủng cỡ nào chứ, tự nhiên khiến người khác có cảm giác đè nén. 

             Toàn bộ hoàng cung giáng xuống từ trên không trung, đánh vào thị giác giống như trời sập. 

             Hai cường giả Phá Phàm lập tức ứng đối, vọt tới bên cạnh. 

             Tuy rằng hoàng cung của Băng Tuyết Nữ Vương xa hoa nhưng phạm vi cũng không quá lớn. 

             Với tộc độ của hai người, có thể trốn ra khỏi trước khi hoàng cung rơi xuống. 

             Tuy nhiên khi bọn họ hành động lại phát hiện, hoàn toàn không có chuyện như vậy. 

             Mặc kệ bọn họ di chuyển thế nào, trước sau đều nằm bên trong phạm vi kia. 

             “Sao có thể!” 

             Một người trong đó hoảng sợ hét lên 

             Lúc này, bọn họ gần như dùng tất cả nguyên khí để chạy trốn, nhưng vẫn là không kịp tốc độ phi hành của hoàng cung. 

             Cảnh tượng này khiến hai người bọn họ hoàn toàn bối rối. 

             “Bất ngờ không?” 

             Băng Tuyết Nữ Vương đứng ở phía trên. 

             “Nó có một tên rất dễ nghe, gọi là Họa Vi Lao!” 

             Họa Vi Lao! 

             Giọng điệu này vô cùng ngông cuồng! 

             Chẳng qua tên gọi là rất sát với thực tế. 

             Bóng râm của hoàng cung âm chính là lao ngục không thể trốn thoát. 

             Mặc kệ tốc độ của hai người nhanh cỡ nào đều không thể theo chạy khỏi bóng râm này 

             “Rầm!” 

eyJpdiI6IlJuNWRLZDU3aTBIR1k3WEdVdkx2SUE9PSIsInZhbHVlIjoiXC8yMkwwXC96eEpFaDF0Ymg5U1I2N2kzR1FqMHVFXC9YNHJWcDk4TE5FdGtScjBaMDdHeXp5K2FadllVekdRNUJ3dU1IVDZ0Q1JKYUpXaUEyenVVRTJJR3lReHgyWUhsRjJOYmV2UkYyYXpmTmtxVHRySnE0OTYwRmRrQWlEb0I2Z0NvYXlYY2d0RnhnZVFlNjNiaHZEazVrTnZOaE5GSm84M0s1QWcxbVQzQUhsT3RadmNIaGJcL0laTnJraWJraVIrdVZTdElsMXU5NFgxa0FZd1ZIYUhjVzI4ZGNnTlpMZTRhclBBZmw1WCttYmpHT1wvaTNPemZ1V2s1RWwrSk91YkNrb3lyV2dlZFY5UGQzcDduZnYrUTFhZFlKZ1pkK21WdGdZUEdaZ0YrYzcwZnpteFwvVnZmZGVCS2lWcjRibDRUQjEwSVRRVktMbllzWmdtMWpidlFmRTYzWTB1TGxYaERMaTk4UkFcL2NTRTY0Yz0iLCJtYWMiOiJjNmUyNTM0OWU0ZWU2OWIyOWFlNzkwYTgzYjk3NDZjMTEzY2RhMmY1ZDFhZWM5MGVkMTViMmQzNTgwOGFjZTE2In0=
eyJpdiI6IjhnR1Y1c1h6MHAzMndUTG95d2FmS3c9PSIsInZhbHVlIjoic3pJZnZWUVF4QlUxQm92T1lNdjh0T0FcL1NoQzRGcUNcL1FyNGtcL0tXMjY2TnQyTW5aU3ZcL1RkaTg5Zkt0S09pMGhLVHlkOTZKSTN2MXVWZUxqVCsyMVwva2JHWW1hUGlHMFR6SFhIMm5uOSsxRkZRanpUdm1ZUVV4djNNYlwvWWtUbFhhMWduVFJ2N1VlbVljOXJzSHMzTUpPUWcrM3VMRm9JQ0pHdDhvZlFpVkpBYjFrYjlad2NLXC9SNkZRZU5kdXc2d2NKRjk5UHo1SjJFZUo5RzF3c0RzTVRiUDZPWDNQcFJkd3NuenBpcmlYTjhlZ2FRVzlTWkgwNUxsS2xXSnBhWCtLM3lyVXdzVnZVN0F1NVd6all5cGVBPT0iLCJtYWMiOiI0NDFlMjk5ODRkY2UxYjQwY2YwMzZjYmQyM2NkODVhZDZkYTc5NjM0MTE0MWM5NzkzNTUzMGJkM2JlZTE1YWJiIn0=

             “Thì ra là thế.”

Advertisement
x