“Phốc!”
Hắn né tránh đã chậm một chút.
Bất ngờ không kịp đề phòng, cung tên kia đã đâm vào bên trên người của hắn.
“Không thể sử dụng Khôi Lỗi Sí Bàng nữa.”
Lâm Huyền nhíu mày.
Ở trên không trung, hắn chính là một cái bia ngắm sống.
Ngay cả khi hắn có Bá Thể Thần Công, cảm giác khi bị cung tên đâm trúng cũng tuyệt đối không dễ chịu chút nào.
Ở phía sau lại có thêm mấy cái khí tức mạnh mẽ đang không ngừng tới gần.
Chắc chắn những người này tuyệt đối không phải là hộ vệ bình thường, xem ra hành động của bọn người Câu Trần đã kinh động đến những cường giả ở bên trong hoàng thành.
Lâm Huyền âm thầm kêu khổ.
Phía trước là cung tiễn thủ, phía sau lại có mấy cường giả, bây giờ hắn đang ở trong tình trạng tiến thoái lưỡng nan.
Rõ ràng Câu Trần ở cách đó không xa, chỉ cần thời gian mấy hơi thở là hắn có thể xông lên phía trước ngăn cản Câu Trần rồi.
Mà bây giờ, ngay cả thời gian mấy hơi thở mà hắn cũng không có.
“Ầm!”
Không đợi Lâm Huyền đưa ra quyết định, một luồng gió mạnh đã đánh về phía của hắn.
Thần Đạo Bộ Pháp!
Lâm Huyền lập tức né tránh, luồng gió mạnh kia sượt qua da đầu của hắn đánh xuống mặt đất, nhất thời cuốn lấy không ít đất đá.
Sàn nhà ở bên trong hoàng thành đều được chế tạo một cách đặc biệt, mà ở dưới luồng gió này cũng không thể nào chống đỡ được.
“Cường giả Quy Nhất Cảnh đỉnh phong?”
Lâm Huyền cầm Chân Long Kiếm ở trong tay, đã chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.
Khí tức của người này còn mạnh hơn so với Quách thống lĩnh, cho nên Lâm Huyền không hề có một ý nghĩ khinh thường nào.
“Người tự tiện xông vào trong hoàng thành, chết.”
Hắn gầm nhẹ một tiếng, lao về phía Lâm Huyền.
“Các ngươi đi đến nơi khác, kẻ trộm này thì giao cho Hàn Lâm ta.”
Mấy người khác cũng không gia nhập vào trận chiến mà lại phân chia ra bốn phía, đuổi theo những thân vệ khác.
Lâm Huyền cầm Chân Long Kiếm ở trong tay, Long Ảnh ở sau lưng của hắn như ẩn như hiện.
Sau khi rót nguyên khí vào, Long Ảnh kia trở nên càng ngày càng rõ ràng.
“Rống.”
Long Ảnh gầm nhẹ một tiếng, lao về phía kẻ địch ở trước mặt.
Lâm Huyền không dám chậm trễ nữa, hắn không hề giữ lại một chút nào mà phóng thích toàn bộ nguyên khí của mình ra bên ngoài.
Phá Diệt quy tắc!
Hàn Lâm biến sắc, hắn cảm nhận được Long Ảnh này ẩn chứa một uy lực cực kỳ kinh khủng, lập tức lùi lại, muốn né tránh.
Nhưng mà Long Ảnh lại giống như sống lại vậy, không ngừng thay đổi phương hướng ở trên không trung, lại xông về phía Hàn Lâm.
“Rống!”
Một tiếng rồng ngâm truyền ra từ trong miệng của Long Ảnh, tạo nên những gợn sóng lăn tăn ở trong không gian xung quanh mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy được.
“Tên trộm này thật mạnh.”
Hàn Lâm gầm nhẹ một tiếng.
Hắn cũng đã hiểu ra, không thể nào tránh né được Long Ảnh này.
Hàn Lâm lập tức thay đổi phương hướng, lao về phía Lâm Huyền.
Thế nhưng trên mặt của Lâm Huyền cũng lộ ra một nụ cười kỳ lạ.
“Không phải không chơi với ngươi.”
Vừa nói xong, không ngờ cả cơ thể của hắn lập tức biến mất.
Hàn Lâm nhất thời giật mình, hoàn toàn không thể ngờ được sẽ gặp phải tình huống như thế này.
Có thể khiến cho một người biến mất trong nháy mắt, đây là loại tốc độ nào?
“Không đúng.”
Hắn lập tức tiến lên, đuổi theo.
Sau khi chuyển qua một chỗ rẽ khác, rõ ràng hắn nhìn thấy được bóng dáng Lâm Huyền biến mất ở trên mặt đất.
Thuật Độn Địa.
Lâm Huyền hiểu rõ, hắn không phải là đối thủ của Hàn Lân.
Ít nhất, trong một thời gian ngắn, hắn không có cách nào tránh thoát khỏi trận chiến này được.
Cũng chính bởi vì như vậy, Lâm Huyền mới có thể lưu lại hư ảnh Chân Long dây dưa cùng với hắn, còn bản thân thì lặng lẽ sử dụng Thuật Độn Địa để rời khỏi.
Câu Trần đã ở ngay trước mặt, trận pháp của hắn đã hoàn thành.
Chỉ thấy Câu Trần cầm Thủy Tinh Cầu, đi đến trung tâm của trận pháp.
“Không nên.”
Lâm Huyền chui lên từ phía dưới mặt đất.
Phong quy tắc, Thần Đạo Bộ Pháp!
Hắn liều lĩnh xông tới, sử dụng tất cả nguyên khí để chạy đến.
Nhưng mà, thời gian trôi qua một cách nhanh chóng, làm sao Thần Đạo Bộ Pháp lại có thể đuổi theo kịp.
Đến khi Lâm Huyền bước lên trên quảng trường tế tự chỉ có thể thấy được một tia sáng chói mắt.
“Ầm!”
Dường như ở bên trên quảng trường tế tự đã xảy ra một vụ nổ lớn, toàn bộ quảng trường đều bị ánh sáng chói mắt kia bao phủ ở bên trong.
Sắc mặt của Lâm Huyền đại biến, hắn không ngờ được bản thân đã đến chậm một bước.
Ánh sáng đó chỉ là một khúc nhạc dạo mà thôi, sau khi tia sáng kia tiêu tán, Lâm Huyền cảm nhận được một khí tức cực kỳ kỳ lạ.
Hơi thở này có điểm giống với Bạch Linh Nhi, thế nhưng lại có điểm khác biệt.
“Bạch…”
Lâm Huyền mở miệng, muốn hét lên.
Thế nhưng còn không đợi lời của hắn được cất lên, liền có một lực lượng mạnh mẽ đánh tới.
Dưới lực lượng mạnh mẽ này, Lâm Huyền cảm giác bản thân giống như bị một con yêu thú có thực lực kinh khủng đạp cho một cước vậy.
Đau đớn kịch liệt kia suýt chút nữa khiến cho Lâm Huyền hôn mê.
Cho dù hắn có Bá Thể Thần Công hộ thể, lúc này cũng không thể chịu nổi sự trùng kích kinh khủng kia được.
“Răng rắc.”
Theo từng tiếng giòn vang, không biết bao nhiêu xương ở trên người của Lâm Huyền đã bị bẻ gãy.
Trong nháy mắt đó, Lâm Huyền gần như đã cảm giác được mùi vị của cái chết ở trên người của mình.
“Thật mạnh.”
Lâm Huyền thì thào nói.
Đây chính là thực lực chân chính của Bạch Linh Nhi hay sao?
Thật là khiến cho người khác phải sợ hãi.
Lúc này, ở trên khóe miệng của Lâm Huyền lại lộ ra một nụ cười.
Bạch Linh Nhi rất mạnh, đã không còn cần hắn phải bảo vệ nữa rồi.
Lực lượng này tuyệt đối vượt qua cảnh giới Quy Nhất Cảnh.
Thậm chí khí thế do Bạch Linh Nhi biểu hiện đã vượt qua cả cường giả cảnh giới thứ năm mà Lâm Huyền đã từng nhìn thấy.
Cũng không chỉ có một mình Lâm Huyền bị thương, lúc này mấy thủ vệ nghe thấy động tĩnh ở xung quanh chạy tới cũng bị đánh bay.
Ngay cả cường giả Quy Nhất Cảnh đỉnh phong như Hàn Lâm, dưới khí thế này cũng có vẻ không chịu nổi một kích.
Đây là Thần Thú.
Trừ khi có cảnh giới cao hơn cả hắn, nếu không thậm chí còn không thể chịu đựng nổi khí tức của Thần Thú.
Hàn Lâm đuổi theo Lâm Huyền đến nơi này, thế nhưng chào đón hắn lại chính là khí thế kinh khủng nghiền ép kia.
Hắn nhìn thấy rõ ràng, ở bên trong quảng trường tế tự có một con tiểu bạch thỏ đang nằm rạp xuống ở nơi đó.
Mà khí thế kinh khủng này đang phát ra từ trên người của nó.
Tiểu bạch thỏ kia mờ mịt đứng ở trên quảng trường, nhìn khắp bốn phía, cũng không biết đang tìm kiếm cái gì nữa.
Mãi cho đến lúc này mấy người Hàn Lâm mới hiểu ra, mấy tên trộm thâm nhập vào bên trong hoàng thành cũng không đáng sợ.
Người mạnh nhất ở bên trong bọn họ cũng chẳng qua có thực lực Quy Nhất Cảnh đỉnh phong mà thôi.
Đáng sợ thực sự chính là con tiểu bạch thỏ nhìn qua thì có vẻ rất hiền lành này.
Dưới sự kích thích của trận pháp, dường như nó đã biến thành một con thần thú vô cùng kinh khủng đến từ thời kỳ hồng hoang.
Cho dù là cường giả Quy Nhất Cảnh đỉnh phong, ở trước mặt của nó cũng không hề có một chút sức lực nào để phản kháng.
“Ngăn cản hắn.”
Trong đầu của Hàn Lâm liền đột nhiên nảy ra một cái suy nghĩ như thế.
Chắc chắn trận pháp kia được sử dụng để tăng cường thực lực của con thỏ này, nếu như thật sự không ngăn cản hắn, chờ đến khi trận pháp này phát huy được uy lực chân chính, như vậy hoàng thành sẽ phải nghênh đón một trận tai nạn cực kỳ kinh khủng.
Hắn kêu gọi những thủ vệ may mắn còn sống ở xung quang, chạy về phía quảng trường tế tự.
Nhưng mà, hành động của bọn hắn dẫn đến sự ngăn cản của những thân vệ Tuyết Vực.
Câu Trần cũng không có gì đáng ngại, từ lúc trận pháp bắt đầu phát huy tác dụng, hắn đã tìm được một vị trí để bảo vệ chính mình rồi.
Lúc này, hắn dẫn đầu bước ra, ngăn ở trước mặt của Hàn Lâm.
Chỉ cần Thần Thú sống lại, thành Thiên Đô sẽ bị phá hủy, đến lúc đó thì kế hoạch của Tuyết Vực sẽ thành công rồi.
Vẻ mặt của Hàn Lâm vô cùng lo lắng, lập tức ra lệnh.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất