Rất nhiều thủ vệ hoàng thành điên cuồng đánh thẳng vào. 

             Thế nhưng mà mấy người Câu Trần giống như không muốn sống nữa vậy, bọn họ sử dụng toàn bộ tính mạng của mình để ngăn cản những thủ vệ này. 

             Thần Thú sắp hiện hình ở ngay phía sau của bọn họ, làm sao bọn họ có thể buông tha được? 

             “Ầm!” 

             Khắp nơi đều xuất hiện chiến đấu, khắp nơi đều tràn đầy tử vong. 

             Thế nhưng không có một người nào lùi bước. 

             Một phe là bởi vì bảo vệ vương thành, còn một phe là vì hoàn thành sứ mạng của mình. 

             Hai bên chiến đấu kinh động đến toàn bộ vương thành. 

             Trong trận pháp, hai mắt của Bạch Linh Nhi vẫn mờ mịt như trước. 

             Nó không biết mình đang ở nơi nào, cũng không biết mình muốn cái gì. 

             Nó chỉ biết trận pháp kia đang không ngừng thúc dục lực lượng ở trong cơ thể của nó. 

             “Ầm!” 

             Trong trận pháp, lại xuất hiện một luồng ánh sáng chói mắt một lần nữa. 

             Khí thế của Bạch Linh Nhi đã trở nên mạnh hon, khí thế của nó đã đánh lui toàn bộ mọi người xung quanh ở bên trên quảng trường tế tự. 

             Cho dù là cường giả Quy Nhất Cảnh đỉnh phong, ở dưới khí thế của Bạch Linh Nhi thì cũng không hề có sức để chống cự. 

             Một lúc lâu sau, Lâm Huyền mới khoan thai tỉnh dậy. 

             Mặc vù vết thương của hắn rất nặng, thế nhưng dưới tác dụng của Vô Cấu Nguyên Khí, lúc này cũng đã khôi phục không ít rồi. 

             Lâm Huyền đứng dậy, nhìn về phía quảng trường tế tự. 

             “Bạch Linh Nhi.” 

             Lâm Huyền nhỏ giọng lẩm bẩm nói. 

             Hắn cố gắng muốn bắt được liên lạc với Bạch Linh Nhi, nhưng mà Bạch Linh Nhi vẫn luôn luôn không hề trả lời. 

             Trong ánh sáng, dường như Bạch Linh Nhi đang ngăn cách với thế giới bên ngoài. 

             Lúc này thoạt nhìn qua thì Bạch Linh Nhi có vẻ như vô cùng siêu nhiên, dường như lúc nào cũng có thể biến mất vậy. 

             Khóe miệng của Lâm Huyền tràn đầy cay đắng. 

             Hắn biết, đã không có cách nào thay đổi trận pháp này được nữa rồi. 

             Lúc này mà còn muốn ngăn cản thì cũng không còn kịp nữa. 

             “Bạch Linh Nhi, mau tỉnh lại đi.” 

             Lâm Huyền cố gắng sử dụng hồn lực để truyền tiếng kêu gào của hắn vào bên trong Bạch Linh Nhi. 

             Nhưng mà, ánh sáng của trận pháp kia đã cắt đứt tất cả. 

             Trong trận pháp, trên người của Bạch Linh Nhi đã xảy ra thay đổi cực kỳ kinh người. 

             Lông tơ ở trên người của nó đang không ngừng sinh trưởng, ở trong quá trình này, lông tơ cũng đang không ngừng trở nên cứng nhắc. 

             Lông tơ mịn màng lúc trước đã biến thành lông chim. 

             Cả cơ thể của Bạch Linh Nhi cũng đang không ngừng biến lớn, miệng của nó đã biến thành mỏ chim. 

             “Lệ!” (Tiếng chim phượng hoàng kêu.) 

             Rốt cuộc biến hóa này cũng kết thúc, con tiểu bạch thỏ hiền lành lúc trước đã biến mất, thay vào đó lại là một con chim nhỏ màu trắng tinh. 

             Cảnh tượng này khiến cho cả người Lâm Huyền hoàn toàn ngây ngẩn. 

             Lúc này, Bạch Linh Nhi cực kỳ giống với Phượng Hoàng Tuyết. 

             Thế nhưng lại có sự khác biệt, Lâm Huyền lại không thể nào nói lên được rốt cuộc khác biệt ở chỗ nào. 

             Trong trận pháp, phượng hoàng giương cánh, bay về phía bầu trời. 

             “Không ngờ Bạch Linh Nhi lại là một con Phượng Hoàng Cổ.” 

             Lâm Huyền ngẩn ra. 

             Ở chung một khoảng thời gian dài như vậy, Bạch Linh Nhi chưa bao giờ nói với hắn bản thể của nó là cái gì cả. 

             Mãi cho đến lúc này Lâm Huyền mới biết được thì ra bản thể của nó lại chính là một con Phượng Hoàng Cổ. 

             Như vậy thì tất cả mọi việc trước đây đã được giải thích rồi. 

             Khó trách Bạch Linh Nhi sẽ có được thiên phú như vậy, để hoàn thành truyền thừa thì Phượng Hoàng Tuyết sẽ không tiếc mà lấy niết bàn để làm một cái giá lớn. 

             Tất cả mọi chuyện này đều vì thân phận của Bạch Linh Nhi. 

             Phượng Hoàng Cổ, được xưng là Phượng Hoàng Thủy Tổ. 

             Nói một cách khác, Phượng Hoàng Cổ chính là Phượng Hoàng Thủy Tổ của tất cả các phượng hoàng. 

             Nhưng mà, theo thời gian trôi qua, Phượng Hoàng Thủy Tổ đã biến mất từ lâu không có tung tích. 

             Phượng Hoàng trong truyền thuyết của con người cũng chỉ là những con Phượng Hoàng khác sau này lọt vào trong mắt của con người mà thôi. 

             Phượng Hoàng Cổ, đây mới thực sự là hoàng đế của các loại chim. 

             Tất cả những người khác cũng đều sợ đến ngây người, ai cũng không thể biết được rốt cuộc đây là sự tồn tại nào nữa. 

             Nếu như nói Bạch Linh Nhi là một con Phượng Hoàng thì vẻ bề ngoài của nó lại không hề giống, 

             Thế nhưng, so sánh với tất cả những con Thần Thú mà bọn họ được biết thì lại không có một con nào có thể sánh ngang với Bạch Linh Nhi cả. 

             Đó chính là một sự tồn tại vô cùng đặc biệt. 

             “Lệ!” 

             Phượng Hoàng Thủy Tổ hét lên một tiếng, bay lượn ở trên bầu trời của thành Thiên Đô. 

             Nếu như nói thân vệ của Tuyết Vực xuất hiện chỉ có thể làm kinh động đến thủ vệ hoàng thành, như vậy thì lúc này Phượng Hoàng Thủy Tổ xuất hiện đã khiến cho tất cả mọi người ở bên trong hoàng thành phải tỉnh lại từ trong mộng rồi. 

             “Đó là cái gì?” 

             “Hình như là một con Phượng Hoàng.” 

             Ở trong thành có người thảo luận. 

             Mọi người cũng không biết rốt cuộc đây là cái thứ gì nữa, bọn họ còn đang nhìn về phía con chim trắng tinh ở bên trên bầu trời vui vẻ trò chuyện. 

             Nhưng mà chỉ trong một nháy mắt mà thôi, tai nạn đột nhiên ập xuống. 

             Bão tuyết kinh khủng cuốn tới, giống như muốn nuốt chửng toàn bộ thành Thiên Đô vậy. 

             Bão tuyết kinh khủng kia, mặc dù là thân vệ của Tuyết Vực cũng đều cảm thấy sợ hãi. 

             Bọn họ vẫn luôn sinh hoạt ở bên trong những cánh đồng tuyết, vốn đã rất quen thuộc với bão tuyết rồi. 

             Nhưng mà cảnh tượng khiến cho người khác rung động này vẫn khiến cho bọn họ có chút không thể nào tiếp thu nổi. 

             Hoa tuyết nhẹ như lông ngỗng đang trôi nổi lơ lửng ở bên trên bầu trời, gió bão thổi mạnh khiến cho những bông hoa tuyết này bay đến mọi ngóc ngách của hoàng thành. 

             Ở bên cạnh, lúc này tất cả những thủ vệ hoàng thành cũng hoảng sợ. 

             Nếu như tùy ý để cho bão tuyết này tiếp tục tàn sát một cách bừa bãi như vậy thì chỉ trong một thời gian ngắn mà thôi, toàn bộ hoàng thành đều sẽ bị băng tuyết nuốt chửng. 

             “Giết nó.” 

             Hàn Lâm gầm nhẹ, dẫn đầu chạy vọt về phía Bạch Linh Nhi ở trên bầu trời. 

             Chỉ có giết được nó thì mới có thể giải cứu được thành Thiên Đô. 

             Lần này, đám người Câu Trần cũng không ngăn cản nữa. 

             Bọn họ hiểu rõ ràng, chắc chắn Hàn Lâm không có cách nào giết chết Bạch Linh Nhi được. 

             Mặc kệ thực lực của con thỏ này có mạnh đến đâu, cuối cùng thì nó cũng là một con Thần Thú. 

             Bất kỳ một võ giả ở dưới cảnh giới thứ năm nào, nếu như gặp phải Thần Thú thì đều khó có thể tránh thoát khỏi cái chết được. 

             Mà coi như nhiệm vụ của bọn hắn cũng đã hoàn thành rồi, thức tỉnh Bạch Linh Nhi ở bên trong thành Thiên Đô, chắc chắn Bạch Linh Nhi sẽ gây ra một trận tai nạn lớn ở đây. 

             “Lệ!” 

             Bạch Linh Nhi phát hiện ra những kẻ địch này, kêu lên một tiếng. 

             Ở trong mỏ chim phun ra một lượng lớn khí lạnh. 

             Khí lạnh này khác với bão tuyết, đây chính là khí lạnh thuần chính nhất. 

             Mấy tên thủ vệ hoàng thành xông lên khá cao, bị khí lạnh này bao phủ, không ngờ ngay lập tức liền biến thành tượng băng. 

             Ai cũng không thể ngờ được khí lạnh này thậm chí lại có uy lực đến mức như vậy. 

             Cường giả Quy Nhất Cảnh đỉnh phong, đối mặt với khí lạnh này cũng không hề có sức để chống cự được. 

             Hàn Lâm vội vàng né tránh sang bên cạnh, lúc này mới tránh thoát số phận bị biến thành tượng băng. 

             Khí lạnh rơi xuống dưới đất, biến cả tòa nhà ở bên dưới thành tượng băng. 

             Trước khí lạnh này, tất cả vạn vật ở khu vực này đều không thể trốn tránh khỏi số phận được. 

             “Thật là một con súc sinh mạnh mẽ.” 

             Sắc mặt của Hàn Lâm đại biến. 

             Cũng may là hắn né tránh tương đối nhanh, bằng không mà nói chỉ sợ lúc này cũng đã biến thành một bức tượng băng rồi. 

             Nhưng mà hắn lại không biết rằng những lời này của hắn đã hoàn toàn chọc giận Bạch Linh Nhi. 

             Lúc này Bạch Linh Nhi đã không còn là một con tiểu bạch thỏ nhỏ bé yếu đuối khi xưa nữa. 

             Thân làm Thần Thú, tất nhiên phải có tôn nghiêm của Thần Thú. 

             Bị một con người gọi là súc sinh, trong lòng của nó đã dấy lên một ngọn lửa giận giữ. 

             “Phì phì!” 

             Ở trên bầu trời đột nhiên xuất hiện một mưa băng tiễn. 

             Đó là do khí lạnh cực độ ngưng tụ tạo thành, tốc độ vô cùng khủng khiếp bay về phía Hàn Lâm. 

             Tốc độ nhanh khủng khiếp, khiến cho tất cả mọi người ở chỗ này đều cảm thấy sợ hãi. 

             Cho dù Lâm Huyền có thi triển Thần Đạo Bộ Pháp thì cũng không thể nào tránh né kịp. 

             “Phốc!” 

             Hàn Lâm không kịp né tránh, bị băng tiễn xuyên qua người. 

             Hắn ngơ ngác nhìn con chim băng ở trên bầu trời, trong đôi mắt tràn đầy sự khó tin. 

             Cho dù như thế nào thì Hàn Lâm cũng không thể nào tưởng tượng nổi, tại sao con chim băng này lại có thực lực kinh khủng như thế này. 

eyJpdiI6IkRQMmYzaGJqK01aV0NNUTlIOW9ueGc9PSIsInZhbHVlIjoiamNSOHNMTjRcL3BmSVd0TEF0MzZ1UU1STTkrQ1RTUmlYRFJSZEthYWFDbHV4alwvXC9cL3lZWHZUMmI0OWQ3eUVzaWJ0SWpJQXVsQlwvbko3TVpvcllkZHh2R0ZzYVVJWHNrbnFzbVwvUnRxNW9xVHdNWE9TcUk5eWdVcnlVbk91Qmo0VVhnenljM3hsOWdWbDYxZTg1TGJReUczNzJGaXMyaWgrXC9LcTRPbGNtNDJuMDVWdjNWYVlQblZIQ0hWWkVcL0JUNEtNVElvNFdaUVNYY0k1Z2J5bTdEdU1cL3ZPXC8wNkI2M1hiS1lTdWIrT2twU3hcL2ptcmtpSnM5N0NlS1RqOWc1SXV6IiwibWFjIjoiNzU2Yjg5NGM2ODBlYzA4YzcyOWM4YjJkYTg3MzFlMTY1MjllMjE2MDNiOGMxNWJhYzZiMTZiZGM4OWMwMjNhNiJ9
eyJpdiI6IlJWNlptR285OWZkTmRyM280a1I0SEE9PSIsInZhbHVlIjoiUXVjZjhXcmtQM1V2NEFhZjhBWWRPRFBNNTlSalB6MFdBdXM3OUp6WGhyejBMM1lHQ1FhektMVjJieXptVmxEWjFkdW1sR0tRdmRCVHZFamQrUE56eG02Zk5cL2FxWWg2U3pvNGZ0UVlCbjJ2dndKVWg2TjU4S0lWbHNiSVwvZWlndnFBeEdLNFRBVGk2TTk2TUtPSFdlY0cxazRrNUkwSk0wZllsb0pBS1pZTWwwcWpYdVNVU3gxaFlXbkx6b2orZWtcL0hTakkyelBqZGd6alpNY1FYcGRadz09IiwibWFjIjoiOGVjMjdlNGMxYzZhYmVkZmRkZWVmZWE2N2Q2NjFkYWVlODc3MWEzYmEzYzFkNWI2N2VkZDkxZTE1NjE0ZDAxYSJ9

             Trong mắt của hắn lóe lên ánh sáng kích động, chắc chắn Bạch Linh Nhi có thể phá hủy toàn bộ vương thành, chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian mà thôi!              
 

Advertisement
x