"Quy Nhất đỉnh phong!" 

             Lâm Huyền quay đầu lại nhìn, một người đàn ông trung niên đang đứng ở phía sau hắn. 

             Người này mặc một thân mũ giáp, hiển nhiên cũng là hộ vệ Hoàng thành. 

             Nhưng khí tức của hắn khác với những người kia. 

             Người này giống như Câu Trần, đã chạm tới cảnh giới thứ năm. 

             Mặc dù bộ pháp thần đạo của Lâm Huyền rất ảo diệu, nhưng muốn thoát khỏi một cường giả như vậy không phải là chuyện dễ dàng. 

             "Ta không có ý xấu." 

             Lâm Huyền nói. 

             Hộ vệ đó cười lớn. 

             "Đột nhập Hoàng thành vốn đã là tội chết!" 

             Dứt lời, hắn cầm theo một thanh đao dài màu đen lao lên trước. 

             Lâm Huyền nheo mắt, hắn vốn cũng không mong chờ người này sẽ buông tha cho hắn. 

             Nếu đã không thể trốn thoát vậy thì chiến đấu thôi. 

             Hắn nhất định phải cứu được Bạch Linh Nhi, cho dù tay có dính máu cũng không sao cả. 

             Khi hộ vệ đó xông tới, Lâm Huyền đã lấy ra Chân Long kiếm. 

             "Gào!" 

             Nguyên khí truyền đến, Chân Long kiếm khẽ gầm lên một tiếng. 

             Chân Long kiếm vừa xuất hiện đã thu hút sự chú ý của hộ vệ kia. 

             "Kiếm tốt!" 

             Tuy là kẻ thù, nhưng hắn không thể không cất tiếng khen ngợi. 

             "Kiếm tốt như vậy lại rơi vào tay một tên nhãi nhép như người, đây chẳng phải là làm ô nhục thần binh hay sao?" 

             Vừa dứt lời, thanh đao dài màu đen trong tay hắn chém về phía Lâm Huyền. 

             "Giết!" 

             Lâm Huyền thấp giọng gầm lên. 

             Kiếm pháp thần đạo được thi triển đến cực điểm. 

             Dưới sự trợ giúp của các loại quy tắc khác nhau, kiếm pháp thần đạo của Lâm Huyền càng biến ảo khôn lường hơn. 

             Lúc này Lâm Huyền đã không thể so sánh với trước đó, khả năng khống chế Phong quy tắc của hắn càng thêm xuất thần nhập hóa. 

             Lại nhìn về phía đối phương, trường đao màu đen cũng đang di chuyển lên xuống. 

             Hai người họ không hề lưu tình, cả hai đều lấy ra thực lực mạnh nhất của mình. 

             Đây không phải là một trận đấu phân biệt thắng thua mà là một trận chiến sinh tử. 

             Lâm Huyền muốn giết chết hộ vệ này, đi giải cứu Bạch Linh Nhi. 

             Hộ vệ này cũng làm hết chức trách, muốn đưa Lâm Huyền vào chỗ chết. 

             "Leng keng!" 

             Tiếng đánh nhau truyền đến từng trận, đao kiếm va chạm tạo ra những tia lửa. 

             Kiếm pháp thần đạo vô cùng ảo diệu. 

             Lúc thì linh động, lúc thì phóng khoáng. 

             Mỗi khi Lâm Huyền ra tay đều nhắm tới điểm yếu của hộ vệ. 

             Hắn muốn kết thúc trận chiến này nhanh nhất có thể để có đủ thời gian đi cứu Bạch Linh Nhi. 

             Nhưng hộ vệ này cũng là một người có kinh nghiệm chiến đấu. 

             Mặc dù công kích biến hóa khôn lường của Lâm Huyền khiến cho hắn khó có thể chống đỡ, nhưng với thực lực cường đại của hắn, hắn cũng không rơi vào thế bất lợi. 

             Trận chiến này khiến hộ vệ càng đánh càng thêm kinh hãi. 

             Hắn không ngờ tới người lẻn vào Hoàng thành vậy mà lại là một cao thủ dùng kiếm. 

             Hắn có thể cảm nhận rõ ràng tu vi của Lâm Huyền, thực lực của người này so với hắn yếu hơn rất nhiều. 

             Nhưng với kiếm pháp vô cùng quỷ dị của mình, hắn có thể đánh hòa với bản thân. 

             "Người này không thể giữ lại." 

             Hộ vệ đã hạ quyết tâm. 

             Hắn nhất định phải dốc toàn lực trong trận chiến này, nếu còn có ý định bắt sống thì rất có thể sẽ để Lâm Huyền có cơ hội trốn thoát. 

             "Dừng lại tại đây thôi." 

             Hắn gầm lên một tiếng, trường đao màu đen trong tay hắn mở ra lại khép lại. 

             "Quách thống lĩnh!" 

             Đúng lúc này, hộ vệ xung quanh chạy đến cứu viện. 

             Quách thống lĩnh quát lớn. 

             "Chỗ này giao cho ta, hắn còn có đồng bọn." 

             Quách thống lĩnh nhìn Lâm Huyền, trong mắt đầy sát ý. 

             "Hôm nay ngươi nhất định phải chết ở đây!" 

             Dựa vào thực lực cường đại của mình, hắn điên cuồng phát động tấn công Lâm Huyền. 

             Lâm Huyền khẽ cau mày, hắn đã hơi mất sức. 

             Dựa vào quy tắc mượn lực, hắn miễn cưỡng có thể đánh hòa với Quách thống lĩnh. 

             Lúc này Quách thống lĩnh phát huy hết sức lực lập tức khiến hắn kiệt sức. 

             Mặc dù kiếm pháp thần đạo tinh diệu, nhưng đối diện với sự áp chế lực lượng tuyệt đối này, hắn vẫn có chút miễn cưỡng chống đỡ. 

             "Không thể thua được!" 

             Lâm Huyền tấn công một lúc lâu, trong lòng rất lo lắng. 

             Câu Trần biến mất lâu như vậy, ai biết kế hoạch của hắn đã đến bước nào rồi. 

             Nếu Bạch Linh Nhi thực sự hiện thân thì sẽ gặp rắc rối lớn. 

             Đao dài màu đen lại chém tới, Lâm Huyền cắn chặt răng. 

             "Liều thôi!" 

             Hắn thấp giọng gầm lên. 

             Bá Thể Thần Công! 

             Thổ quy tắc! 

             Cơ thể của hắn đã phát sinh những biến hóa kì diệu, bên ngoài cơ thể chuyển thành màu bùn đất. 

             Dưới sự phù trợ của Thổ quy tắc, cơ thể của hắn vô cùng mạnh mẽ. 

             "Phụt!" 

             Trường đao màu đen kề vào cổ khiến người hắn run lên. 

             Nhưng chỉ là run mà thôi. 

             Dưới sự phù trợ của Thổ quy tắc cộng thêm Bá Thể Thần Công, cơ thể của hắn mạnh đến mức dị thường. 

             Quách thống lĩnh sửng sốt, hắn không ngờ tới Lâm Huyền lại điên cuồng đến mức này. 

             Lâm Huyền cười, xoa thân tiến lên trước. 

             Hắn từ bỏ Chân Long kiếm, tập trung một lượng lớn nguyên khí trong tay. 

             Thần Đạo Quyền Pháp! 

             "Phụt!" 

             Một quyền này của hắn rơi xuống, sắc mặt của Quách thống lĩnh lập tức thay đổi. 

             Bên tai Lâm Huyền vang lên hai tiếng gãy nứt giòn tan. 

             "Răng rắc!" 

             "Răng rắc!" 

             Âm thanh đầu tiên là tiếng tay Lâm Huyền bị gãy. 

             Âm thanh thứ hai là tiếng xương ngực của Quách thống lĩnh. 

             Lâm Huyền bị thương nặng, một quyền này vậy mà lại giáng một đòn nặng nề vào một cường giả tầng chín Quy Nhất đỉnh phong. 

             Trên mặt Quách thống lĩnh tràn đầy vẻ không thể tin nổi, hắn không hiểu tại sao Lâm Huyền lại có thực lực cường đại như vậy. 

             Lâm Huyền bước tới, Chân Long kiếm lật lại. 

             "Phụt!" 

             "Ta đã nói rồi, ta không có ác ý, là do ngươi ép ta." 

             Dứt lời Lâm Huyền quay lưng bỏ đi, để lại Quách thống lĩnh nằm trên mặt đất. 

             Một kiếm đó của hắn không lấy đi mạng sống của Quách thống lĩnh, mà chỉ khiến hắn tạm thời mất đi năng lực hành động. 

             Lâm Huyền không muốn giết người quá nhiều, mà hắn cũng không có thời gian để giết người bừa bãi. 

             Sau khi đánh bại Quách thống lĩnh, Lâm Huyền ngay lập tức nuốt vào mấy viên linh dược. 

             Vô Cấu Nguyên Khí vận chuyển, vết thương trên tay dần hồi phục. 

             Lúc này, Thiên Đô thành đã hoàn toàn hỗn loạn. 

             Tiếng la hét ở khắp mọi nơi, mỗi một ngóc ngách đều tràn ngập giết chóc. 

             Thời gian qua đi, các thân vệ không che giấu hành động của mình nữa. 

             Nhiệm vụ lần này của bọn họ là thu hút sự chú ý để tranh thủ thời gian cho Câu Trần. 

             Chỉ cần Câu Trần có thể kích phát nguyên hình của thần thú, kế hoạch của bọn họ sẽ thành công. 

             Lâm Huyền cũng phóng ra nguyên khí, bắt đầu tìm kiếm tung tích của Câu Trần. 

             "Tìm thấy rồi!" 

             Lúc này, hai mắt Lâm Huyền sáng lên. 

             Hắn cảm nhận rõ được khí tức của Câu Trần, hướng đó hẳn là quảng trường hiến tế trung tâm của Hoàng thành. 

             Nhưng chưa kịp vui mừng bao lâu thì hắn lại cảm nhận được một khí tức khác. 

             "Bạch Linh Nhi!" 

             Sắc mặt Lâm Huyền thay đổi. 

             Hắn cảm nhận được hơi thở của Bạch Linh Nhi, điều đó có nghĩa là Câu Trần đã nhả nó ra. 

             Lâm Huyền lập tức lấy ra Khôi Lỗi Sí Bàng lao về phía Câu Trần. 

             Phải ngăn hắn lại! 

             Lâm Huyền đang chạy đua với thời gian, hắn thấy rõ được Câu Trần đang chạm khắc cái gì đó. 

             Đó là một trận pháp, hẳn là dùng để đánh thức Bạch Linh Nhi. 

eyJpdiI6ImFQeWU3NEt5UTVsZkxac2VrMXRnalE9PSIsInZhbHVlIjoiaFN0UzIrekduYXNYemNqYWdjY2Z4WDd2Zk9ickJ6OHNwamE1TFZcL3NlUVk0clZ3cFhYaytFVTc3V3lyd0R3OG8rNWZoZG1oRnhiQkNJZUdlVlZhK0tGVm9xMjZ1UHdyUXBUQ25kNFdEWHFzWFFUT05oTTlSczcrenZadnNiekJ0QU15MWFOVHJIaWZTQmNsUnRWU1BJd1dxVDYrNUUwM3d4WFprcFowQW5ZT0N4WTRDQ2VGRWk0OUdac3A4cG82cmhRaEhGTlBROEtmMkk1UytqWFh6NEJtaWlINFlUSXpGZFlYTVRveTBNRTRVY3RQT29ickhXMlM0TmIzNXNqdlwvWGZESmVZQUhHdWZEQld4TWdWRkJZSWdzM2pyc2Z6WmJ1Q3RqZTJuMFwvRE55TE0xVXVnWDI1RStXSmoxUmVORkFuS2ZiVExHVWVFZXNMWkduTEd5K3BsWnZiekdCY09aOVpJVGRnVFNRNmVyNFFoS3A3VjNYMVlcL0ZmUVd1Z2ZWbDJrdUt3R3ZUWjAxQnI0b2szUmNSdGc9PSIsIm1hYyI6Ijg0Y2I3ZjM5ZTgyNDJkMWY3YmNhOTc1NmU5MjQxNmI5Njc0ZmQ0OGZlYTA3MjQ5YmI2MjNlYzI1YmQzMmE4ODgifQ==
eyJpdiI6IjJaekNJMXZtRHUyXC9pOWtuNnFqbjdnPT0iLCJ2YWx1ZSI6InJqREZNeEpvQ1BLR29MaTA1eXZzSzBKcXhYbVNvOG9VVkllb3lKRk1RMFBtaG1wOGxUSFwvWEI1b0RkWHUwbDV4VEFFbFwvWTNxXC9RY2ZJb3JGbExJSm9hczV2VFlib0VvWThNNW9YWnphWGxoOUt3Nno0bTlzZ3VhdDI2U2V5d0k2R1lvMVBYd1A1SGdOdWNjY01aTGEweVNLUTJ3NzJNcnlBODM3NUh3QzVcLzlzZUFqUmM5YVVmR1BScytYU3B2dSsiLCJtYWMiOiJjZmVlNjQyYzY2YzM3YTA4ZTlmOTgzMWFjODEwNDQwYTUxOTU2ZjdhZWNiNTA0OTc4ZDQ4OGVmMmEyODdiNWRkIn0=

             Lâm Huyền cau mày, lập tức thu Khôi Lỗi Sí Bàng lại, đáp xuống mặt đất.

Advertisement
x