Thiên Đô thành, đây chính là vương thành của Thiên Tuyết quốc.
Hàng nghìn năm qua, Thiên Đô thành luôn được biết đến là có cảnh giới nghiêm ngặt.
Đại trận hộ thành của Thiên Đô thành có thể chế ngự mọi sự xâm nhập của quân thù.
Tuyết vực nhiều lần thực hiện kế hoạch chặt đầu, muốn trực tiếp giết chết hoàng thất của Thiên Tuyết quốc, nhưng cũng bị đại trận hộ thành này hoá giải.
Nhưng hiện tại, đại trận hộ thành của Thiên Đô thành đã ngừng lại trong chốc lát.
"Hàng chục cao thủ trận pháp sư cấp bốn nghiên cứu nhiều năm, cuối cùng cũng có thành quả."
Vẻ đắc ý hiện lên trên khuôn mặt Câu Trần.
"Ai nói chỉ có Linh Lung tháp của Kiều gia mới có thể phá vỡ đại trận hộ thành?"
"Chỉ cần kế hoạch thành công, trận pháp này sẽ không còn nữa."
Lâm Huyền thấy hơi sốt ruột.
Nếu kế hoạch của Tuyết vực thành công thì Bạch Linh Nhi sẽ hoàn toàn rơi vào trạng thái điên cuồng.
Tuyết vực hao tâm tốn sức lên kế hoạch nhiều năm, cuối cùng cũng khiến đại trận hộ thành dừng lại trong giây lát.
Mặc dù không đủ để đại quân Tuyết vực xâm chiếm Thiên Đô thành, nhưng cũng đủ để một số người trà trộn vào trong.
Câu Trần hạ lệnh, nhóm người nối đuôi nhau đi vào.
Dưới màn đêm đen, hàng chục bóng người tiến vào Thiên Đô thành.
"Mười người các ngươi, đi xử lý sạch sẽ đám tôm tép kia."
Câu Trần chỉ về phía thủ vệ Hoàng thành nói.
"Những người khác tản ra mọi ngóc ngách trong thành phố để tranh thủ giờ cho chúng ta."
Hai mắt Lâm Huyền sáng lên, cơ hội của hắn đã đến.
Những thân vệ này tụ tập lại với nhau, Lâm Huyền tất nhiên khó tìm được cơ hội để ra tay, nhưng nếu bọn họ tản ra thì lại khác.
Mặc dù Câu Trần là cường giả Quy Nhất đỉnh phong, nhưng nếu Lâm Huyền dốc toàn lực, không phải là không có lực chiến đấu.
Sau khi nghĩ kĩ điều này, Lâm Huyền cũng không vội ra tay, chỉ yên lặng chờ đợi.
Nhóm thân vệ lần lượt tản ra, Thiên Đô thành tối nay được định sẵn là một đêm đẫm máu.
...
"Nghe nói gần đây trên tiền tuyến đã đánh được mấy trận rất đẹp."
Tại đàn tế ở trung tâm vương thành, mấy người hộ vệ đang nhỏ giọng bàn luận.
"Ta nói này, mấy người ở Tuyết vực đó đúng thật là dị tâm không chết, bao nhiêu năm như vậy mà vẫn dám xâm phạm Thiên Tuyết quốc ta!"
"Đúng vậy, với thực lực của bọn họ, dám đấu với Thiên Tuyết quốc chúng ta, chẳng phải lấy trứng chọi đá sao?"
Đúng lúc này, có một người ở bên cạnh nói.
"Không thể nói như vậy được. Nếu không có mấy vị lão tướng quân chiến đấu ở tiền tuyến thì thực sự không thể nói chắc chắn điều gì sẽ xảy ra cả."
"Đúng vậy, đặc biệt là lão tướng quân Kiều gia, nghe nói tất cả binh sĩ dưới trướng đều vô cùng dũng mãnh."
"Trên chiến trường, bọn họ đều là lấy một địch trăm!"
"..."
Bọn họ ở đây thảo luận, nhưng lại không phát hiện có bóng người đang lặng lẽ tiến đến gần.
"Đừng buôn chuyện nữa, tiếp tục tuần tra đi!"
Trong số đó, một người giống như đội trưởng cất tiếng nói.
Nhóm hộ vệ đồng loạt đứng dậy, đi về vị trí của mình.
Mặc dù Thiên Đô thành có đại trận hộ thành, nhưng vẫn có một số lượng lớn hộ vệ ở đây.
Yếu nhất trong số bọn họ cũng có thực lực Hóa Nguyên cảnh.
Vị đội trưởng kia có tu vi tầng năm Quy Nhất.
Một đội hình như vậy, cộng thêm với đại trận hộ thành không thể phá hủy, Thiên Đô thành có thể coi như một cái thùng sắt.
Nhưng điều bọn họ không ngờ tới là trên cái thùng sắt này đã xuất hiện vết nứt.
"Răng rắc!"
Âm thanh không lớn, nhưng trong màn đêm yên tĩnh này lại có vẻ vô cùng chói tai.
"Đừng làm ồn nữa, tất cả đều đứng vào vị trí của mình!"
"Hai giờ nữa là đến lúc chuyển phòng ngự rồi."
Đội trưởng lại lên tiếng.
Tuy nhiên, thứ đang chờ đợi hắn là một thanh kiếm lạnh lẽo.
"Phụt!"
Thanh kiếm lạnh băng đâm qua lưng xuyên thủng lồng ngực.
Dưới máu tươi nhuộm đỏ, thanh kiếm băng lóe lên những tia sáng kỳ dị.
"A!"
Đội trưởng cất tiếng muốn triệu tập người của mình.
Nhưng bóng người đó ngay lập tức bịp miệng hắn, khiến hắn thậm chí không thể phát ra âm thanh.
Ở bên cạnh, nhóm hộ vệ vẫn đang xì xào bàn luận.
Bọn họ không biết rằng, trong bóng tối, nguy hiểm đang kề cận bọn họ.
"Phụt!"
"Phụt!"
Tiếng đao kiếm đâm vào da thịt vang lên không ngừng, từng sinh mạng tan biến trong bóng đêm.
Những thân vệ đó ra tay vô cùng gọn gàng sạch sẽ, thậm chí những người bị giết trước khi chết không thể phát ra bất cứ âm thanh nào.
Ở những nơi khác, cảnh tượng tương tự cũng đang diễn ra.
Hộ vệ Hoàng thành ở trước mặt bọn họ dường như không thể chịu nổi một kích.
Cả Hoàng thành bị bao phủ trong đám mây âm u của sự chết chóc.
...
Lúc này, Lâm Huyền đang lặng lẽ đi theo sau lưng Câu Trần.
Chờ đợi lâu như vậy, Lâm Huyền rốt cuộc cũng đợi được cơ hội này.
Sau khi các thân vệ riêng lần lượt rời đi, Câu Trần đã rơi vào tầm ngắm.
Nguyên khí thuần khiết vận chuyển, Lâm Huyền che giấu khí tức của mình.
Mặc dù Câu Trần có thực lực Quy Nhất đỉnh phong, nhưng muốn thăm dò vị trí của Lâm Huyền là điều không thể.
Thế nhưng Lâm Huyền cũng không dám theo sát quá mức.
Câu Trần dù sao cũng là một cường giả, cho dù bản thân đã che giấu khí tức nhưng hắn vẫn phải cẩn thận.
"Đợi hắn mở quả cầu thủy tinh ra là ta có thể ra tay rồi."
Lâm Huyền thầm nói trong lòng.
Trên đường đi, hắn cũng từng thăm dò quả cầu thủy tinh đó.
Đây là một bảo vật, Lâm Huyền cũng không dám chắc chắn có thể phá hủy nó.
Đó là lý do tại sao hắn nhẫn nhịn cho đến bây giờ.
Trước mặt là một tòa kiến trúc, nhìn có vẻ là nơi ở của cung nữ.
Câu Trần đi vòng quanh nơi đây, không lâu sau hắn chợt biến mất.
"Không hay rồi!"
Lâm Huyền kinh hô.
Nếu mất dấu vào lúc này thì cơ hội tốt này sẽ mất trắng.
Sau khi cân nhắc một hồi, Lâm Huyền phóng ra khí tức của mình.
Lúc này, hắn không thể quan tâm đến chuyện gì khác, chỉ cần có thể tìm được Câu Trần, cho dù là đánh trực diện Lâm Huyền cũng không sợ.
Nhưng dường như ông trời luôn thích trêu đùa người ta.
Sau khi phóng ra khí tức hắn không tìm được Câu Trần, mà lại thu hút những người khác.
Hộ vệ Hoàng thành!
"Bắt lấy hắn!"
Tiếng hô vang lên, nhóm hộ vệ ngay lập tức vung vũ khí xông lên.
Lâm Huyền không khỏi nhíu mày.
Nơi này mà là nơi ở của cung nữ cái gì, rõ ràng là nơi ở của hộ vệ hoàng thành.
Thực lực của những hộ vệ này không tầm thường, hơn nữa số lượng còn rất nhiều.
Đối mặt với mười mấy hộ vệ như thế này, cho dù là Lâm Huyền có thực lực siêu mạnh cũng khó có thể giải quyết hết trong một khoảng thời gian ngắn.
"Thật là phiền phức!"
Lâm Huyền nhíu mày.
Hắn không muốn bị mấy hộ vệ này quấn lấy, hiện tại hắn chỉ có một mục tiêu duy nhất, đó là tìm Câu Trần và cướp lại Bạch Linh Nhi.
Bộ pháp thần đạo!
Hắn ngay lập tức thi triển bán bộ thần đạo, trốn vào tòa kiến trúc gần đó.
Nhờ vào thân pháp linh hoạt, Lâm Huyền đã dễ dàng thoát khỏi sự truy lùng của nhóm hộ vệ.
Nhưng do bị bọn họ làm chậm trễ, Câu Trần đã hoàn toàn biến mất.
"Câu Trần rốt cuộc đang ở đâu?"
Lâm Huyền nhíu mày.
Có bài học trước đó, hắn lại che giấu khí tức của mình, dùng hồn lực để thăm dò vị trí của Câu Trần.
"Một tên nhãi nhép, vậy mà lại dám xông vào vương thành!"
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất