Thần thú, nghe tên thì oai phong, nhưng không hề vinh quang như bên ngoài.
Từ rất lâu trước đây, khi con người còn rất yếu ớt, thần thú là biểu tượng của sức mạnh cường đại.
Trong số đó, một số thần thú còn được coi là đồ đằng.
Tuy nhiên khi loài người dần trở nên mạnh mẽ hơn, thần thú cũng từ trên thần đàn tối cao ngã xuống.
Gan rồng tủy phượng được coi là tài liệu cực phẩm để luyện đan.
Chính vì điều này mà mỗi thần thú được sinh ra sẽ có vô số nguy hiểm đang chờ đợi nó.
Ngay cả khi thoát khỏi số phận tử vong, chúng cũng sẽ bị một số võ giả cường đại thu phục, trở thành thú cưỡi hoặc thần thú hộ mệnh.
Bạch Linh Nhi, thần thú còn non này, một khi xuất hiện ở trước mặt thiên hạ sẽ coi thành một bảo bối biết đi.
"Vậy thì khi nào chúng ta hành động?"
Lâm Huyền sốt sắng hỏi.
Hắn đã trải qua bao gian khổ nguy hiểm, cuối cùng cũng tìm thấy Bạch Linh Nhi, chẳng lẽ ở giây phút cuối cùng này lại bị thiêu hủy hoàn toàn?
Lâm Huyền thậm chí đã nghĩ xong, chỉ cần có đủ thời gian, hắn sẽ lập tức nuốt Bạo Hồn đan, nhất định phải cướp Bạch Linh Nhi trở về.
Nhưng một câu của Câu Trần đã khiến Lâm Huyền rơi vào hầm băng.
"Tối nay sẽ xuất phát luôn."
Hắn có thể làm gì trong thời gian ngắn như vậy?
Chưa nói đến việc cứu Bạch Linh Nhi, có lẽ ngay cả việc hóa giải dược lực của Bạo Hồn Đan cũng chưa xong.
Nhưng ngược lại cũng có một chỗ tốt.
Nếu Lâm Huyền ra tay trong Tuyết vực, hắn nhất định phải bận tâm đến cường giả trong Tuyết vực.
Nhưng khi ra khỏi Tuyết vực thì khác, lúc đó hy vọng cứu Bạch Linh Nhi sẽ càng lớn hơn.
"Giữ vững tinh thần!"
Câu Trần nói vài câu, sau đó quay người rời đi.
"Chẳng trách lại chọn thân vệ vội vàng như vậy."
Sau khi Câu Trần rời đi, Lâm Huyền một mình lẩm bẩm.
Trước đó, Lâm Huyền đã lo lắng rằng thân phận của mình đã sớm bị phát hiện.
Dù sao thì những việc hắn làm ở Kiều gia của Thiên Tuyết quốc rất có thể đã bị Tuyết vực nhìn chằm chằm.
Bây giờ có vẻ như hắn không phải lo lắng quá nhiều về vấn đề này.
Đợi đến lúc Băng Tuyết Nữ Vương hồi thần lại, hắn đã sớm rời khỏi Tuyết vực rồi.
"Ngoan nào, đó là thần thú đó!"
Mã Tiêu Dao luôn luôn im lặng, lúc này rốt cuộc không nhịn được cảm thán.
Không phải ai cũng có thể nhìn thấy những thứ như thần thú này, hầu như thần thú chỉ tồn tại trong truyền thuyết.
Không ngờ nhóm thân vệ của Nữ Vương vậy mà lại bắt được một con thần thú, đúng là không ai nghĩ tới.
Lâm Huyền suy tư hồi lâu mới nói.
"Bây giờ cơ hội rời khỏi Tuyết vực đang ở trước mặt ngươi, ngươi lựa chọn thế nào?"
"Tiếp tục ở lại làm thân vệ của Nữ Vương, hay rời khỏi Tuyết vực?"
Mã Tiêu Dao giật mình.
Cách đây không lâu, hắn đã đề cập việc này với Lâm Huyền.
Nhưng điều khiến hắn không ngờ tới là Lâm Huyền vậy mà lại nhớ kĩ, điều này khiến Mã Tiêu Dao rất cảm động.
Nếu hắn chọn ở lại, thì hắn sẽ trở thành người thượng đẳng mà ai nấy đều ngưỡng mộ.
Khi đó, sẽ không còn ai dám bắt nạt hắn nữa.
Mã Tiêu Dao mỉm cười.
"Làm thân vệ mẹ nhà nó ấy, ta không muốn ở lại chỗ này."
"Linh hồn của ta thú vị như vậy, phải đi tìm một cuộc sống thú vị."
Nghe hắn nói vậy, Lâm Huyền không nhịn được cười.
Băng Tuyết Nữ Vương suy tính đủ mọi cách, nhưng cuối cùng vẫn tính sai.
Trong hai người nàng chọn, không một ai trung thành với nàng cả.
"Nhưng mà lão đại...ta phải làm thế nào mới rời khỏi đây được?"
Trên mặt Mã Tiêu Dao tràn đầy khổ sở.
"Lần hành động này chắc chắn sẽ có những thân vệ khác đi theo. Nếu ta vội vàng rời đi, rất có thể sẽ bị coi là phản đồ của Tuyết vực, bị giết ngay tại chỗ."
Hắn lo lắng không phải là không có lý, cho dù rời khỏi Tuyết vực hắn cũng không còn nơi nào để đi.
Khi đó, rất có thể hắn sẽ bị Tuyết vực truy sát.
Lâm Huyền suy nghĩ một lúc mới nói.
"Ta sẽ giúp ngươi tạo cơ hội."
Mắt Mã Tiêu Dao sáng lên, hắn tung tăng bước vào sân bắt đầu điều chỉnh trạng thái của mình.
Nếu để hắn biết Lâm Huyền sẽ giúp hắn như thế nào, có lẽ hắn sẽ không vui vẻ như vậy được.
...
Màn đêm buông xuống, Câu Trần lại tới đây.
Có không ít người đi cùng, nhìn qua có thể thấy rõ bọn họ cũng là thân vệ của Nữ Vương.
"Chuẩn bị xuất phát."
Câu Trần nói.
Lâm Huyền nghiêng người thấp giọng hỏi.
"Thần thú thì sao? Tại sao không thấy thần thú?"
Câu Trần thần bí mỉm cười, lấy ra một quả cầu thủy tinh.
Có một con thỏ bị mắc kẹt trong quả cầu thủy tinh đó, đó chính là Bạch Linh Nhi.
Không biết bọn họ dùng phương pháp gì khiến Bạch Linh Nhi chìm vào giấc ngủ sâu như vậy.
"Nhiệm vụ lần này của chúng ta là đưa thần thú đến vương thành Thiên Tuyết quốc, khi tới nơi đó sẽ dùng bí pháp đánh thức thần thú."
"Đến lúc đó nó sẽ hoàn toàn rơi vào trạng thái điên cuồng."
"Tốt nhất là nó có thể phá hủy hoàn toàn vương thành Thiên Tuyết quốc. Cho dù không là được đến mức đó cũng có thể phá vỡ một phần đại trận hộ thành."
Lâm Huyền chú ý đến Bạch Linh Nhi, xem ra Bạch Linh Nhi lúc này sẽ không gặp nguy hiểm gì.
"Chờ thêm chút nữa, không lâu sau ta sẽ đưa ngươi đi."
Lâm Huyền thử liên hệ với Bạch Linh Nhi, nhưng Bạch Linh Nhi không hề phản hồi.
Dưới sự dẫn dắt của Câu Trần, mọi người rời khỏi Tuyết vực.
Hiển nhiên là Tuyết vực đã có chuẩn bị kỹ lưỡng.
Trên Tuyết nguyên, Phi Sư đã chờ sẵn ở đó.
Nhóm người cưỡi Phi Sư bay về hướng vương thành Thiên Tuyết quốc.
Trên đường đi, Lâm Huyền không ngừng đánh giá khí tức của những người xung quanh.
Tổng cộng có hai mươi người đi cùng, người có tu vi thấp nhất cũng là tầng bảy Quy Nhất.
Câu Trần và một số người khác thậm chí còn suýt soát chạm đến cảnh giới thứ năm.
"Quá nguy hiểm rồi!"
"Cho dù đột phá đến tầng chín Quy Nhất, ta cũng không thể cướp được Bạch Linh Nhi từ tay nhiều người như vậy."
"Nhưng nếu không ra tay, một khi đến được vương thành Thiên Tuyết quốc, muốn tìm cơ hội sẽ càng khó hơn."
Lâm Huyền xoay chuyển suy nghĩ.
Sau khi rời khỏi Tuyết nguyên, trước khi vào vương thành Thiên Tuyết quốc.
Chỉ trong khoảng thời gian này, hắn mới có cơ hội ra tay.
Trong gió lạnh băng giá, cho dù là Phi Sư cũng không thể bay quá nhanh.
Khi gần đến nửa đêm, đám người đã đến biên giới của Thiên Tuyết quốc.
Lâm Huyền yên lặng cầm Bạo Hồn đan trong tay, chuẩn bị động thủ.
Nhưng vào đúng lúc này, từ dưới mặt đất mấy con Phi Sư chợt bay lên.
"Là người của chúng ta."
Câu Trần cất tiếng, ra hiệu cho đám người đừng động thủ.
Lâm Huyền hơi cau mày, nhưng hắn cũng chỉ có thể cất Bạo Hồn đan đi.
Thực lực của mấy người mới gia nhập này cũng không tầm thường, cho dù hắn có nuốt Bạo Hồn đan đột phá đến Quy Nhất đỉnh phong cũng không thể chắc chắn sẽ thắng.
Lâm Huyền nắm chặt tay, nhưng hắn chỉ có thể từ bỏ ý định ra tay.
Âm kém dương sai, Lâm Huyền lại mất đi cơ hội động thủ.
Vương thành của Thiên Tuyết quốc đang ở ngay trước mặt, một khi đến đó, hắn sẽ không còn cơ hội nào cả.
Nhưng Lâm Huyền sẽ không vì thế mà lo lắng đánh mất lí trí.
Lâm Huyền thầm nói với bản thân.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất