Nhưng mà muốn Lâm Huyền khoanh tay chịu chết thì không có khả năng!
Hắn suy tính qua loa, đối phương có năm cường giả Quy Nhất đỉnh phong, trong đó có hai tên có thực lực kém.
Nếu mình liều lĩnh thì có thể ngăn chặn một tên trong đó.
Nhưng muốn phá vòng vây, vậy thì nhất định phải giải quyết hết đám người này.
Hai đánh năm, đây là một chuyện không có khả năng hoàn thành!
Lâm Huyền cau mày, hắn trầm tư rất lâu.
Phải mang theo hai tên vướng víu mà đánh thắng trận chiến này, hầu như là chuyện không thể.
Nhất định phải tranh thủ sức chiến đấu!
Hiển nhiên mấy tên võ giả trong đoàn kỵ binh là không thể, cuối cùng, Lâm Huyền rất bất đắc dĩ đưa mắt nhìn Quản Vân.
Có lẽ Quản Vân này chính là hi vọng cuối cùng.
"Ngươi có thể kéo chân bọn họ sao?"
Lâm Huyền mở miệng hỏi.
Tăng Uy nhíu mày, hạ giọng hỏi.
"Ngươi định làm gì?"
"Để ta ngăn cản bọn họ là được, nhưng ngươi có thể dẫn bọn họ phá vòng vây không?"
Lúc Tăng Uy nói chuyện, trong mắt của hắn viết đầy hai chữ nghi ngờ.
Không phải hắn không tin Lâm Huyền, mà là sự chênh lệch của hai bên quá lớn.
Hắn liều chết chiến đấu, ngăn cản năm võ giả Quy Nhất đỉnh phong của đối phương thì còn có thể.
Nhưng Lâm Huyền thật sự có thể mang huynh muội Kiều gia xông ra sao?
Đối với chuyện này hắn có sự nghi ngờ rất lớn.
Lâm Huyền lại lắc đầu.
"Không phải phá vòng vây, mà là giúp ngươi cứu lão huynh đệ nhiều năm của ngươi!"
Tùng Uy nghe hắn nói như vậy thì cả khuôn mặt cứng đờ.
Hắn ở chung với Quản Vân nhiều năm, có cơ hội cứu lão bằng hữu của mình thì sao hắn lại có khả năng từ bỏ chứ?
Nhưng mà lý trí của hắn nói cho hắn biết, bây giờ đi cứu Quản Vân hoàn toàn là cách chọn không sáng suốt.
"Không được, việc cấp bách là phải bảo vệ bọn họ..."
Nhưng hắn còn chưa nói xong, Lâm Huyền đã xông tới.
"Cản họ lại!"
Tiếng nói vừa dứt, Lâm Huyền đã vọt tới đội ngũ kỵ binh.
Thần Đạo Kiếm Pháp!
Lâm Huyền không giữ lại, Chân Long Kiếm trong tay giống như đã thật sự hóa thành một con rồng.
Hình rồng kia nuốt sống tất cả kỵ binh ở xung quanh.
Uy thế kinh khủng, thậm chí làm Tùng Uy kinh hãi vì nó.
"Đây là..."
Tùng Uy giật mình.
Đây là thực lực vốn có của võ giả Quy Nhất tầng hai sao?
Hắn tin rằng cho dù là mình thì cũng không thể vung ra một kiếm khủng bố như thế.
Dù cho hắn đã là cường giả Quy Nhất đỉnh phong nhưng trước kiếm quang này vẫn cảm nhận nỗi sợ hãi mãnh liệt.
Một kiếm này, tuyệt đối có uy lực giết cường giả Quy Nhất.
Thẳng đến lúc này hắn mới nhớ rằng, mình muốn giúp đỡ Lâm Huyền.
Không đợi những kỵ binh kia kịp phản ứng, hắn lập tức như bị điên mà xông lên phía trước, ngăn cản bọn họ ra tay với Lâm Huyền.
"Hừ, chỉ là một bộ thi thể mà cũng muốn cướp đoạt sao?"
Kiều Quế lạnh lùng hừ một tiếng.
"Vậy ta liền cho các ngươi!"
Vừa dứt lời, nàng liền nâng tay ném Quản Vân ra.
Hành động ném này rất tốn công phu.
Quản Vân bị một sức mạnh lớn đẩy tới bên Lâm Huyền, nếu Lâm Huyền tùy tiện đón lấy, tất nhiên sẽ liên luỵ chính hắn.
Nhưng nếu hắn mặc kệ không hỏi, như vậy Quản Vân rất có thể vì thế mà mất mạng.
Lâm Huyền nhíu mày, nữ nhân này đúng là lòng dạ rắn rết!
Nhưng chỉ với thủ đoạn ấy mà muốn làm khó Lâm Huyền thì khó tránh khỏi có hơi xem thường hắn!
Vân quy tắc!
Lâm Huyền tung người nhảy lên, giang tay chộp lấy Quản Vân.
Dưới Vân quy tắc, hắn vững vàng đặt Quản Vân ở trên mặt đất.
Tăng Uy thấy cảnh này thì cực kỳ vui mừng.
Nếu có Quản Vân gia nhập, vậy bọn họ muốn phá vòng vây cũng không phải là việc khó gì.
Lâm Huyền ôm Quản Vân lui trở về rồi lập tức kiểm tra hắn một phen.
"Hắn bị trúng loại độc mà trên đời này không có ai có thể giải được!"
Kiều Quế lạnh lùng nói.
"Ta đã nói, hắn đã là một bộ thi thể. Loại độc này không có giải dược!"
Lâm Huyền không để ý nàng, mà truyền Vô Cấu Nguyên Khí từ cơ thể mình vào cơ thể Quản Vân.
Vô Cấu Nguyên Khí bách độc bất xâm đang chạy khắp nơi trong cơ thể Quản Vân, nó đã hóa giải bảy tám phần độc tố trong cơ thể hắn.
"Kiều Quế!"
Sau khi Quản Vân tỉnh dậy liền lập tức trợn mắt nhìn Kiều Quế.
Trước đó, mặc dù hắn đang mê man nhưng vẫn có ý thức.
Kiều Quế đã làm gì thì hắn đều thấy rõ.
"Ta không đối xử bạc bẽo với ngươi, vì sao ngươi phải làm thế với ta?"
Nghe hắn nói như vậy thì Lâm Huyền không khỏi cười ra tiếng.
Người này đúng là mất não, Kiều Quế ngay cả muội muội của mình còn xuống tay được thì nói gì tới người ngoài?
"Tiết kiệm khí lực để chiến đấu đi, chúng ta còn chưa thoát khỏi nguy hiểm!"
Lâm Huyền tiếp tục rót Vô Cấu Nguyên Khí vào trong cơ thể của hắn rồi mở miệng nói.
Lúc này Quản Vân mới yên tĩnh một chút, hắn bắt đầu điều động nguyên khí trong cơ thể, tiến hành khử độc.
Trái lại sắc mặt của Kiều Quế trở nên âm u khác thường.
Nếu sớm biết thì đã giải quyết Quản Vân đầu tiên!
Hiện tại trộm gà không thành còn mất nắm gạo!
Không chỉ không trừng trị huynh muội Kiều gia mà còn để cho bọn họ có thêm một người giúp đỡ.
"Thêm nhiều phế vật thì cũng chỉ là phế vật mà thôi!"
"Xuống ngựa, giết bọn họ!"
Kiều Quế lập tức hạ lệnh.
Trong rừng núi, kỵ binh rất khó phát huy uy lực vốn có.
Nhưng mà sau khi những kỵ binh này xuống ngựa giống như chiến sĩ cực kỳ hùng mãnh.
Ba cường giả đỉnh phong lao đến đám Lâm Huyền đầu tiên.
Bọn họ ra tay nhanh như lôi đình, hiển nhiên là đẩy hết sức lực, muốn tiêu diệt mấy người trước mặt trong một chiêu.
"Này!"
Tăng Uy dẫn đầu xông lên phía trước, với sức mạnh của một người quấn quít với ba tên cường giả Quy Nhất đỉnh phong.
Kiều Quế nhìn tình hình trước mắt thì không khỏi nhíu mày.
Trước đó Tăng Uy còn lo lắng đến sự an nguy của huynh muội Kiều gia nên khi hắn ra tay còn sợ hãi rụt rè.
Lúc này, có Quản Vân trợ giúp, rốt cuộc hắn không cần lo gì nữa.
Tăng Uy vừa ra tay đã cho thấy thủ đoạn cực kỳ kinh khủng.
Cùng là cường giả Quy Nhất đỉnh phong, lúc này thủ đoạn hắn làm khiến cho tất cả mọi người đều kinh hãi.
Lấy một địch nhiều, thậm chí hắn còn có ưu thế tuyệt đối!
Quản Vân cũng không chịu nổi sự cô đơn, lúc trước hắn bị Kiều Quế mưu hại, hiện tại trong lòng còn kìm nén một ngọn lửa.
Binh khí của hắn là một cặp chùy, hắn thoải mái vung chùy trong đám kỵ binh đó, không ai có thể ngăn cản.
Mặc dù chỉ thêm một người nhưng lại trực tiếp thay đổi chiến cuộc.
Lâm Huyền không ra tay mà canh giữ ở bên cạnh huynh muội Kiều gia.
Hắn sớm đã tra ra, bên cạnh Kiều Quế có năm tên cường giả Quy Nhất đỉnh phong, hiện tại mới chỉ có ba người lộ diện mà thôi.
Tất nhiên hai tên khác đang núp trong bóng tối, chờ cho bọn họ một kích trí mạng!
"Hai tên cường giả tầng chín, thật sự có hơi phiền."
Lâm Huyền nhíu mày.
Hắn nắm Chân Long Kiếm trong tay, hắn đã làm tốt công tác chuẩn bị chiến đấu.
Chỉ cần đối phương vừa xuất hiện, tất nhiên sẽ nghênh đón đòn tấn công điên cuồng của hắn.
Tình hình trên sân rất giằng co, mặc kệ là Tăng Uy hay là Quản Vân đều không có cách nào giải quyết trận chiến trong nháy mắt.
Kiều Quế ở bên cạnh quan sát cuộc chiến, bên cạnh nàng còn có không ít kỵ binh đang vây quanh, hiển nhiên là đang bảo vệ nàng.
"Lâm huynh, chúng ta nên làm gì?"
Hiện tại hắn có thể đứng ở nơi này trò chuyện với Lâm Huyền đã coi như là rất tốt rồi.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất