Lâm Huyền nhíu mày, hắn cũng không thể làm gì.
Nếu như hắn tham gia chiến trường thì có lẽ hắn có thể thay đổi chiến cuộc.
Nhưng kể từ lúc đó, huynh muội Kiều gia phải đối mặt trực tiếp với hai cường giả Quy Nhất tầng chín đang núp trong bóng tối.
Với thực lực của hai người họ, cường giả lướt qua thì sẽ chết.
Nếu như Lâm Huyền tiếp tục thủ ở chỗ này, vậy tất nhiên cuộc chiến đấu này sẽ còn tiếp tục trong thời gian dài.
"Hồn lực, ta cần nhiều hồn lực!"
Lâm Huyền thầm nghĩ trong lòng.
Nếu như hồn lực của hắn đầy đủ vậy thì có thể thôi thúc Thân Ngoại Hóa Thân, đánh giết hết toàn bộ.
Nhưng bây giờ khoảng cách có thể thôi thúc Thân Ngoại Hóa Thân còn xa lắm!
Lâm Huyền trầm ngâm một hồi lâu, hắn mới mở miệng nói.
"Bức vẽ hàn tùng đó, ngươi có mang theo bên người không?"
Kiều Tử lập tức lấy nó ra từ trong nhẫn.
"Đồ của ngũ ca đều ở chỗ ta."
Lâm Huyền nhìn thấy cái này bức tranh hàn tùng thì mỉm cười.
Có thể biến nguy thành an được hay không thì phải xem bức tranh hàn tùng này!
Bây giờ hắn không hoảng hốt rồi lẳng lặng canh giữ ở bên cạnh huynh muội Kiều gia.
Tình hình chiến đấu vẫn giằng co như cũ, nhưng trên mặt Kiều Quế không có chút bối rối nào.
Hiển nhiên nàng có lòng tin với hai người đang âm thầm mai phục đó.
Không ra tay thì thôi, vừa ra tay thì có thể đánh giết huynh muội Kiều gia ngay tại chỗ!
Lâm Huyền chú ý nét đến mặt của nàng thì cười khẽ.
"Vậy thì xem thử, trong ván cờ này ai mới có thể cười đến cuối!"
Hắn tung hết tất cả nguyên khí của mình ra ngoài, tất cả vật xung quanh đều trong lòng bàn tay của hắn.
Nhưng vào lúc này, đột nhiên hắn cảm nhận được dưới chân mình có hơi thở yếu ớt.
"Thổ quy tắc? Đúng là loại quy tắc rất dồi dào."
Chắc hẳn đối phương muốn thông qua thủ đoạn Độn Địa Thuật tiếp đánh lén huynh muội Kiều gia từ dưới đất.
Nhưng mà đã bị Lâm Huyền phát hiện, vậy kế hoạch của bọn họ đã bị lãng phí.
Một lúc sau, đột nhiên trong đám người đang chém giết ở bên phải có gợn sóng yếu ớt.
"Hai thứ đã đến đông đủ, vậy thì bắt đầu đi!"
Lâm Huyền cười lạnh, lập tức từ đoạt lấy bức tranh hàn tùng từ trong tay Kiều Tử.
Trong nháy mắt hắn chạm vào bức tranh hàn tùng, đất đá phun trào một hồi, một bóng người từ dưới đất nhảy ra ngoài.
Vị kia đang ẩn núp trong đám người cũng hành động.
Hắn bỏ qua Quản Vân mà lao tới Lâm Huyền.
Lâm Huyền cười nhạo.
Cho dù động tác của hai người đó có nhanh hơn nữa thì chẳng lẽ còn có thể nhanh hơn tốc độ mình mở bức tranh sao?
Trong nháy mắt, hắn mở bức tranh hàn tùng trong tay ra.
Xung quanh một mảng trắng xóa, tất cả mọi thứ như đang biến mất.
Thay vào đó là một gốc cây hàn tùng đứng ngạo nghễ trong tuyết.
Tuyết rơi đầy trời, những bông tuyết đó rơi vào trên người thì trong nháy mắt làm cho người ta cảm thấy hơi lạnh bức người.
Ngay cả hai cường giả Quy Nhất đỉnh phong đến đây ám sát huynh muội Kiều gia cũng không khỏi sợ ngây người.
Đây là thứ gì?
Là huyễn cảnh sao?
Nhưng nó không giống vậy, bông tuyết rơi vào người làm người ta cảm nhận từng cơn lạnh lẽo rõ mồn một.
Nếu nói nó là thật thì tại sao Lâm Huyền có thể làm được?
Tất cả mọi thứ xung quanh đều bị tuyết bao trùm, đừng nói là huynh muội Kiều gia, thậm chí ngay cả bọn họ cũng không nhìn thấy nhau.
"Để ta cho các ngươi thêm thời gian!"
Lâm Huyền phất tay, một luồng nguyên khí bắn nhanh tới cây hàn tùng.
Dưới sự tác động từ nguyên khí của hắn, cây hàn tùng này như hóa thành một luồng ám khí.
Tất cả lá tùng ở phía trên đều nhanh chóng bắn tới hai kẻ ám sát.
Không thể không nói, thực lực của hai người này thật sự không tầm thường.
Tập kích trong khoảng cách gần như vậy mà bọn họ có thể tránh khỏi.
Mặc dù Lâm Huyền can đảm nhưng muốn đối mặt với hai cường giả Quy Nhất đỉnh phong cùng lúc, chỉ sợ vẫn thua.
"Trò mèo!"
Một người trong đó gầm nhẹ, trường kiếm trong tay quét ra phía trước.
Kiếm khí kinh khủng như có thể xé rách thế giới trước mắt này.
"Leng keng!"
Kiếm khí này như bổ vào một món binh khí kim thiết rồi phát ra tiếng khi giao nhau.
Đối phương lập tức đánh trả bằng đánh ra một luồng kiếm khí.
Mặc dù bị ngăn cách bởi bão tuyết kinh khủng nhưng hai người vẫn có đánh có trả.
"Ha ha, thực lực của hai người các ngươi cũng chỉ có như thế."
Nhưng vào lúc này, Kiều Tử mở miệng nói.
"Hai người đánh một người mà còn không phải là đối thủ của Lâm Huyền!"
Nàng nói như vậy thì hai người ra tay càng không hề nể mặt.
Bông tuyết rơi đầy trời, cảnh tàn sát khốc liệt, tình cảnh rất khắc nghiệt!
Trận chiến đấu này không biết đã kéo dài bao lâu, đột nhiên giữa sân truyền ra tiếng vang nhỏ.
"Vù vù!"
Một luồng kiếm quang chói mắt xẹt qua chém bức tranh thành hai nửa.
Bức tranh rơi lạch cạch trên mặt đất, rốt cuộc bão tuyết xung quanh cũng ngừng lại.
Lúc này, cuối cùng bọn họ cũng thoát ra khỏi thế giới trong tranh kia.
Hai người nhìn nhau thì cùng ngây ngẩn cả người.
Xung quanh nào còn tung tích của Lâm Huyền và huynh muội Kiều gia?
Ngược lại trên người hai người bọn họ có không ít vết thương, thậm chí có không ít vết thương trí mạng.
"Đây là..."
Cho dù là Kiều Quế cũng không khỏi ngây ngẩn cả người.
Nàng hoàn toàn không nghĩ tới vậy mà lại xảy ra loại chuyện như vậy.
Nàng tra xét bốn phía một hồi mà không tìm được tung tích của huynh muội Kiều gia.
Ngay lúc nàng đang tức đến nổ phổi, giọng Kiều Tử truyền đến từ không trung.
"Ha ha ha, Kiều Quế, những người ngươi phụ tá đều là loại này sao?"
"Ngay cả một bức tranh của Lâm Huyền cũng không phá được, lại còn muốn giết ta."
Nàng ngẩng đầu nhìn thì thấy Lâm Huyền đang ôm tay, trôi nổi bồng bềnh giữa không trung.
Sau lưng của hắn có đôi cánh, chính là chiến lợi phẩm trước đó của hắn.
Kiều Quế nghiến răng nghiến lợi, tất nhiên nàng biết đôi cánh này tới từ nơi đó, không nghĩ tới vậy mà làm lợi cho Lâm Huyền!
"Bắn tên!"
Lúc này, Kiều Quế đã hoàn toàn mất lý trí, nàng tức giận gào lên.
Nhưng mà những kỵ binh kia lại gặp khó khăn.
Hiển nhiên Lâm Huyền đã phòng bị, hắn khống chế vị trí rất tốt, nơi đó đã vượt qua phạm vi cung tên bay tới.
"Các ngươi còn đứng đơ ra đó làm gì?"
"Không giết bọn họ, vậy các ngươi cũng đừng nghĩ lấy được cái gì!"
Kiều Quế cực kỳ phẫn nộ hô.
Trên mặt đất, võ giả Quy Nhất đỉnh phong kia trầm ngâm thật lâu, hắn lấy ra cái nỏ từ trong nhẫn.
Cái nỏ này nhỏ hơn cung tên bình thường, toàn thân là chất liệu kim loại.
Ngay cả dây cung đều được chế tạo từ dây thép.
Tay hắn cầm nỏ ngắn, rót nguyên khí vào trong đó.
"Như ngươi mong muốn!"
Lúc bọn họ săn giết Kinh Hồn Điểu, cái nỏ ngắn này có tác dụng lớn.
Cũng chính là hắn làm Kinh Hồn Điểu bị thương đầu tiên, sau đó mới cho những kỵ binh kia cơ hội săn giết.
Lúc này lấy ra cái nỏ ngắn này, mục tiêu thay đổi thành Lâm Huyền.
"Đúng là khí tức đáng sợ!"
Lâm Huyền khẽ nhíu mày, cái nỏ ngắn này làm hắn cảm nhận mối nguy mãnh liệt.
Hắn có cảm giác, cho dù mình tránh né ở chỗ nào thì đều bị cái nỏ này giết!
Trong nháy mắt, trong đầu của hắn lóe lên mấy chục cách tránh né.
Nhưng cho dù là cách nào thì kết quả đều là chết.
Hắn có cảm giác rằng biện pháp này, có lẽ có một tỉ lệ để sống!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất