Vừa nghe thấy khẩu lệnh này, Lâm Huyền liền nhìn thấy một cơn mưa tên bổ nhào xuống. 

             Đến Lâm Huyền khi nhìn thấy cảnh này cũng phải thở dài một hơi. 

             Khí thế đáng sợ quá! 

             Lâm Huyền suy nghĩ một hồi, nếu như mục tiêu của đám cung tên kia chính là bản thân hắn, vậy thì e rằng hắn sẽ gặp nguy hiểm thôi. 

             Tuy rằng luồng nguyên khí vô hậu rất mạnh nhưng cũng không phải là vô địch. 

             Mưa tên với mật độ dài như thế, cho dù là hắn cũng không thể thể ngăn cản lại được! 

             “Lẽ nào lại trùng hợp đến thế hay sao?” 

             Trong đầu hắn lóe lên một ý nghĩ, hắn đột nhiên nhớ đến những kẻ địch mà hắn đã từng gặp qua. 

             Tốc độ của Kinh Hồn Điểu rất nhanh, nhưng bay dưới một cơn mưa tên như thế, thì cũng có chút nguy cơ không giữ được mạng mình. 

             Tuy rằng nó đã cố gắng tránh né, nhưng có lẽ đã trúng không ít thương tích. 

             “Lẽ nào trong núi Bát Hoang này còn có người khác nữa hay sao?” 

             Kiều Vũ thấp giọng hỏi. 

             Tăng Uy trầm ngâm rồi cũng chỉ có thể cười khổ. 

             Tuy rằng sự nghiệp của Kiều gia rất lớn, nhưng cũng không thể ngăn cản người khác, không cho người khác đi vào trong núi Bát Hoang được. 

             Nếu như thật sự có người muốn ra tay giết chết Kinh Hồn Điểu thì cũng không phải là chuyện không có khả năng. 

             “Hứ, ta khẳng định là ả tiện nhân Kiều Quế kia làm đấy!” 

             “Nàng biết chiến tích của mình không bằng ta nên mới nghĩ ra cái kế quỷ quái này!” 

             Nàng nói như thế khiến hai người Kiều Vũ không biết khóc cười làm sao. 

             Tuy rằng Kiều Quế làm việc không từ thủ đoạn, nhưng bọn họ không tin nàng lại dám đi ngược ;lại với lời dặn dò của lão gia gia. 

             Cơn mưa tên này không phải là thứ do ba người có thể làm ra được. 

             Đột nhiên, Kiều Quế lại xuất hiện như thể muốn tát vào mặt bọn họ một cái vậy. 

             Kiều Tử vừa nói xong thì Kiều Quế lại xuất hiện ngay trước mặt mọi người. 

             Nàng mặc một bộ giáp màu đỏ, cưỡi chiến mã, lúc này đang truy sát con Kinh Hồn Điểu kia. 

             Tăng Uy nhìn thấy cảnh này thì vô cùng bất ngờ. 

             “Nàng lại giám xem lời của gia chủ như gió thổi qua tai hả?” 

             Sự chú ý của Kiều Quế đều đổ dồn vào con Kinh Hồn Điểu kia, không hề phát hiện ra mấy người bọn họ. 

             “Sau khi trở về, ta nhất định sẽ bẩm báo chuyện này với gia chủ! 

             Vẻ mặt của Tăng Uy phẫn nộ, hắn nói. 

             “Bây giờ chúng ta sẽ ra ngăn cản họ lại, trận tập luyện này đến đây kết thúc!” 

             Đột nhiên, hắn còn chưa kịp làm gì thì Lâm Huyền liền ra tay cản hắn lại. 

             “Đừng có hành động ngông cuồng!” 

             Nói xong, Lâm Huyền chỉ tay vào Quản Vân đang nằm trên lưng ngựa. 

             Tăng Uy giật nảy mình. 

             vài giây trước, hắn còn đang thắc mắc sao Quản Vân lại không ra mặt ngăn cản bọn họ. 

             Không ngờ lại nhìn thấy cảnh tượng như thế này. 

             “Thật là to gan!” 

             Tăng Uy hét lớn một tiếng. 

             Hắn với Quản Vân là bạn bè nhiều năm, bây giờ nhìn thấy người huynh đệ của mình gặp nạn, hắn cũng rất muốn lao ra cứu giúp. 

             Đột nhiên, lý trí của hắn mách bảo hắn rằng, tuyệt đối không thể làm như thế! 

             Hắn phát hiện ra có rất nhiều cường giả bên trong đội kỵ binh này. 

             Đại đa số chính là cường giả thuộc Quy Nhất tầng năm. 

             Trong đó thậm chí có rất nhiều người thuộc Quy Nhất đỉnh phong nữa. 

             “Tổng cộng có năm người thuộc Quy Nhất đỉnh phong, trong đó có hai người đang ẩn mình vào chỗ tối.” 

             Lâm Huyền mở miệng nói. 

             Hắn sớm đã giải phóng hồn lực của mình ra, trước mặt hắn, hai kẻ đang ẩn nấp kia không còn đường trốn nữa. 

             Tăng Uy cau chặt mày lại. 

             Bất luận là hắn có mạnh đến đâu, khi va chạm với người cùng thuộc Quy Nhất đỉnh phong, thì e rằng cũng sẽ gặp nguy hiểm mất. 

             “Nàng ta tìm kỵ binh ở đâu ra vậy?” 

             Tăng Uy thắc mắc hỏi. 

             Lâm Huyền quay đầu lại. 

             “Sao vậy, đám kỵ binh này không phải người của Thiên Tuyết Quốc hay sao?” 

             Tăng Uy cẩn thận quan sát một hồi rồi lắc đầu nói. 

             “Ta từng thấy qua kỵ binh của Thiên Tuyết Quốc, họ không giống như thế đâu.” 

             “Nhìn trang phục của bọn họ cũng hơi giống kỵ binh của Thiên Tuyết Quốc, nhưng khí chất họ thì lại khác biệt vô cùng.” 

             “Huống hồ gì, kỵ binh của Thiên Tuyết Quốc cũng không thể nào nghe lệnh của một tiểu nha đầu như nàng được!” 

             Nghe hắn nói vậy thì Lâm Huyền liền bật cười. 

             Chuyện này ngày càng trở nên thú vị rồi đây, xem ra Kiều Quế này còn phức tạp hơn những gì hắn nghĩ nữa. 

             Chính vào lúc này, con Kinh Hồn Điểu trong không trung đột nhiên lại phát ra một tiếng kêu động trời, hung hãn lao xuống con khỉ dữ ở mặt đất. 

             “Không hay rồi!” 

             Lâm Huyền thấp giọng hô nói. 

             tuy rằng bọn họ giờ đã ẩn nấp rồi, nhưng con khỉ dữ thì lại đang đứng sừng sững trước mặt mọi người. 

             Trước mặt của yêu thú thuộc Quy Nhất đỉnh phong, thì con khỉ dữ kia không có sức để phản kháng. 

             Tuy rằng cơ thể của nó to hơn gấp nhiều lần so với con Kinh Hồn Điểu kia, nhưng lại không có sức phản kháng. 

             “Hả?” 

             Lúc con khỉ dữ bị phát hiện, thì ánh nhìn của đám kỵ binh kia cũng đổ dồn qua đây. 

             Đám người của Lâm Huyền cũng bị phát hiện rồi! 

             Lúc này, Lâm Huyền chỉ đành cười khổ. 

             Thật không ngờ cuối cùng lại bị phát hiện theo cách này, cái này đúng là ý trời mà. 

             “Ẩy, ta còn tưởng là ai nữa, thì ra là muội muội ngoan của ta hả?” 

             Kiều Quế vừa cười vừa nói, nhưng trong mắt nàng lại ẩn chứa mấy luồng sát khí. 

             “Hứ, nữ nhân không biết giữ mặt mũi như nhà ngươi, cũng xứng đáng làm tỷ tỷ của ta hay sao?” 

             Kiều Tử cũng không hề giữ cho nàng chút mặt mũi nào mà tức giận hét lớn nói. 

             “Nếu như để gia gia biết được, ngươi dùng cách này để giành lấy phần thắng, thì ngươi cứ đợi chịu phạt đi!” 

             Nghe nàng nói vậy thì Tăng Uy khẽ cau mày lại. 

             Kiều Tử đúng là quá kích động rồi, dù cho nàng có thật sự làm như thế thì cũng không được nói vậy trước mặt Kiều Quế. 

             Nàng kích động như thế chỉ làm cho Kiều Quế tức giận hơn thôi. 

             “Gia gia sẽ không biết được đâu.” 

             Kiều Quế lạnh lùng nói. 

             “Lần huấn luyện này chúng ta đã bị yêu thú đánh úp, cuối cùng thì các ngươi chết thảm ở đất núi Bát Hoang này.” 

             “Ta được mấy tên thuộc hạ liều mạng bảo vệ nên mới bị thương nặng thoát ra.” 

             “Ngươi thấy kịch bản này thế nào?” 

             Đây là một lời đe dọa trắng trợn mà! 

             Vẻ mặt của Tăng Uy liền thay đổi, hắn nhanh chóng lên tiếng chửi rủa. 

             “Kiều Quế, ta thấy ngươi chắc bị điên rồi đó!” 

             “Vì một viên linh đan, mà ngươi lại dám bệnh hoạn ác đọc như thế!” 

             Kiều Quế nhếch môi bật cười. 

             “Tăng thúc thúc à, ta biết ngươi với Quản thúc đây tình thâm nghĩa trọng, chi bằng ngươi đi đến kiếp sau làm bạn với hắn luôn đi!” 

             Vừa nói xong, liền lập tức giơ tay lên. 

             Nhưng mà, lần này mục tiêu không phải là Kinh Hồn Điểu, mà chính là bốn người bọn họ. 

             Cơn mưa tên dày đặc, gần như tiêu diệt hết những cái cây xung quanh chỉ trong phút chốc. 

             Lâm Huyền có luồng nguyên khí dày đặc hộ thể, tuy rằng cũng hơi chật vật, nhưng lại không bị thương tích gì. 

             Nhưng mà Tăng Uy thì lại không may mắn như thế. 

             Hắn còn phải bảo vệ sự an toàn cho hai huynh muội Kiều gia, trong một lúc sơ suất, bả vai hắn đã bị thương. 

             May là trên cung tên này không hề thấm độc, nếu không thì hắn sẽ gặp nguy hiểm rồi. 

             “Tiểu thư, con Kinh Hồn Điểu kia sắp chạy rồi!” 

             Một tên thuộc hạ ở cạnh bên lên tiếng nói. 

             Kiều Quế thì khẽ bật cười lạnh lùng. 

             “Nếu như Kiều Tử chết ở nơi này, vậy thì dù ta có đem một con thỏ về, ta cũng có thể lấy được viên linh đan kia!” 

             “Vốn dĩ là muốn giết Kinh Hồn Điểu, không ngờ các ngươi lại mang mạng của mình nộp đến tận cửa!” 

             Vừa nói xong, nàng lập tức hạ lệnh, cho đám kỵ binh bao vây lấy mấy người Lâm Huyền bọn họ. 

             Mười mấy tên kỵ binh bao vây, bên trong còn có đến năm tên là cường giả Quy Nhất đỉnh phong nữa! 

             Nếu như đám người Lâm Huyền muốn thoát khỏi thế trận thế này thì khó như lên trời vậy! 

             “Ngưng bắn tên đi, nếu như xác của bọn họ bị tên đâm trúng thì sao ta có thể ngụy tạo dấu vết của yêu thú được chứ?” 

             Kiều Quế mở miệng nói, đám kỵ binh kia lần lượt thu cung lại. 

eyJpdiI6IjFGNmJ3aXl1VEtXY1wvazRWUmUraHZBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IktyV0QwcVU4d0RES1dcL1NkUU5ZYUVTaVB2OHpYbHIwY3pObmVSTnRwWUpFNHF4NDQwWUM0OUp3UUR4d0kycXBENzRzRGFlcFwvV3orTEIxeGhcL0tqUmVFVGZkOFwvaHNyb25TZkNKYkVLTWZtZyt3bG14dHlBam5tckpsM1psYUFWamlTXC83MkE5NUFmQVpFZDhZVWtcLzV0ZGdSNVdpSW9iSmlseGs2VnMzU0hjRXNMOVVKd3BCaWdid2ZCRU5WOHJLSCIsIm1hYyI6IjdlODY0NTM1ZjVhNGY1YmYyMzU3MjZhYzY3ZGRjNzY0YzRhMjNlOWU4MDBlOTlmMGI4N2Y0ZDZiMTZlYjBjNDYifQ==
eyJpdiI6Ik5sNEtmdW1hRzR2TU91YXB4K0JTM3c9PSIsInZhbHVlIjoiSFF4NGoyQk1vZU56OEoyYkdyUWh3RWN5R3dlV2dWNkJweDRwdGNFUnRYWUxZNmQ5dEhROUZrckVzTVJvWnVUM1RoRzAxZmdMTGNvRmVPWkV1blJkNGVIV1hET3M4aWlcL2djb0NuY2NQbVRkMXozWEc2c09ET0xPbkZFWkdvS0VkZmFzSlh3cStZUzMwZGhtMGtkZVY0M3Zha05XSjduUEZic1I1T2JqQ05WMng0N0xhOGpNaTNkcDNUWnpUZW9oRm1jbmwwczk2OGNheFd1ZDhBOEEzWHVYbkJldWVYSEMyK2paOU0zTlpTdWhzSzFqSGgwVEhSNHRDWFFcL0cxTStYNDRhRWdTUVp0SnZaNmRBNnJmeTZvQm9ZY1Q1Nys3ZmlVdHRlZm42Zjl3OGliQnVcL1pITXhWRHdXXC9oYnhCZUFodFgwXC9UY3ZUM3BlQlgzUHRGM1wveUtPSExReU5NVVdJZjhrK3pNelcrK0RRTnZrckU4MStJdEhkbG1cL0RvXC9lcXAiLCJtYWMiOiJmOWYxZGVlOTU0MDJmODUzNDhiMWU2Y2E2ZDUzZmY2YTNhNDM0ZWVlNmUxNDc1N2EyYWQ1YmE1ODczZDNjNmNlIn0=

             Nhưng mà bây giờ, trừ phi là dùng thân ngoại hóa thân lần nữa, nếu không thì hắn hoàn toàn không có cơ hội trốn thoát đâu!              
 

Advertisement
x