Thực chất những thứ trong bình không phải là thứ để dụ dỗ Kinh Hồn Điểu gì cả 

             Mà đám yêu thú này cũng không phải thứ để làm Kinh Hồn Điểu giật mình. 

             “Gọi kị binh sói hoang đến đây!” 

             Kiều Quế quay người lại, vẻ mặt nàng lạnh lùng. 

             Lúc này nàng đã không còn là lục tiểu thư vĩnh viễn nở nụ cười kia nữa! 

             Hai tên thuộc hạ bên cạnh nàng lập tức xông vào trong khe núi, dùng tiếng gọi ngựa để làm ám hiệu. 

             Tiếng gọi kéo dài vang khắp cả cái núi Bát Hoang này. 

             Xung quanh lập tức xuất hiện không ít các luồng khí tức mạnh mẽ, xông về phía mấy người bọn họ. 

             Kiều Quế cũng không gấp gáp, bây giờ đám chiến mã đã ở một bên đợi sẵn rồi. 

             Rất lâu sau, đám kị binh kia mới tự mình tìm đến chỗ ngựa cưỡi của mình, rồi đi đến trước mặt Kiều Quế. 

             “Đội kị binh sói hoang đã tập hợp xong cả rồi!” 

             Nếu như Lâm Huyền có amwjt ở đây, thì hắn sẽ phát hiện, đám kỵ binh này chính là đám kỵ binh lúc trước đã ám sát hai huynh muội Kiều gia. 

             Chẳng qua là lúc này bọn họ mặc giáp cài khuy vào mà thôi. 

             “Nhiệm vụ lần này của các ngươi chính là giết chết Kinh Hồn Điểu!” 

             Kiều Quế lạnh lùng nói. 

             Tiếp theo đó, nàng ra hiệu cho thuộc hạ của mình dìu Quản Vân đang nằm dưới đất lên. 

             Bây giờ thì Quản Vân vẫn chưa chết được, ít nhất là không thể chết trong tay nàng được. 

             Nàng đi đến bên cạnh Quản Vân, lại bày ra vẻ mặt đang thương của mình. 

             “Đúng là một vị quản gia vô cùng trung thành ha!” 

             “Yên tâm, ta sẽ cho ngươi lên đường bình an!” 

             “Đám người của bọn ta gặp phải Kinh Hồn Điểu, ngươi xả thân cứu chủ, cuối cùng đã bỏ mạng hy sinh.” 

             Nói xong, Kiều Quế liền cưới một con chiến mã, đi vào chỗ sâu hơn trong núi Bát Hoang. 

             …. 

             Một mặt khác, dưới sự chỉ dẫn của con khỉ hung hãn thời thượng cổ, đám người của Lâm Huyền đã bội thu. 

             Trong đó, họ đã giết được ba con yêu thú Quy Nhất cảnh, đây có thể được xem là thu hoạch lớn rồi đó! 

             Kiều Vũ thậm chí còn đưa ra phán đoán rằng, trừ phi đối phương có thể giết được Kinh Hồn Điểu, chứ không Kiều Tử sẽ trở thành người chiến thắng thôi. 

             “Tăng thúc thúc, ta thấy chiến lợi phẩm của chúng ta vậy là đủ rồi ấy.” 

             Kiều Vũ nở nụ cười tươi. 

             Tăng Uy trầm ngâm một hồi rồi lắc lắc đầu. 

             “Hay là vẫn đợi thêm chút nữa đi.” 

             “Nếu như người ám sát các ngươi đúng là nàng, vậy thì cũng có nghĩa là nàng biết được sức mạnh của Lâm Huyền.” 

             “Nếu chịu suy nghĩ lại, nếu là ngươi, khi đối địch với một kẻ địch mạnh như thế, thì ngươi sẽ làm gì?” 

             Kiều Vũ im lặng rất lâu, hắn cau chặt mày lại. 

             Nếu như là bản thân hắn, hắn nhất định sẽ đảm bảo rằng chiến tích của bản thân mình phải nhiều hơn Kiều Tử mới được. 

             nhưng mà, cho dù Kiều Quế có tự mình tham chiến, thì chiến tích cũng không thể khủng bố được hơn Lâm Huyền đâu. 

             Nhưng mà dù sao đây cũng chỉ là giả thiết mà thôi, làm sao có thể đảm bảo là chiến tích của bọn họ không hơn Lâm Huyền cơ chứ? 

             Kiều Vũ nghĩ đi nghĩ lại thì chỉ nghĩ ra được một khả năng. 

             “Không lẽ bọn họ sẽ đi giết Kinh Hồn Điểu sao?” 

             Tăng Uy gật gật đầu. 

             “Cũng không thể bỏ qua khả năng này được.” 

             Lúc này, Kiều Vũ liền hít một hơi thật sâu. 

             “Sao lại như thế được? Không phải ngươi đã nói rất khó để giết chết Kinh Hồn Điểu hay sao?” 

             Tăng Uy khẽ thở dài. 

             “Thật sự rất khó giết, nhưng cũng không phải là hoàn toàn không có cách!” 

             “Qủa thực là Lâm Huyền rất mạnh, nhưng lại mang theo gánh nặng là hai người các ngươi.” 

             “Còn về phía Kiều Quế, nàng toàn chọn những thuộc hạ tài giỏi nhất, ba người họ liên thủ lại với nhau, nếu biết sử dụng chút âm mưu, chuyện có thể giết chết Kinh Hồn Điểu cũng không phải là không có khả năng. 

             Kiều Vũ nghe hắn nói vậy thì vẻ mặt liền trở nên có chút ngại ngùng. 

             Nếu mà so ra thì đúng thật là Lâm Huyền có chút thiệt thòi. 

             Lâm Huyền thì lại không suy nghĩ nhiều như thế, hắn xem lần tập luyện này là một trận tuy luyện bản thân. 

             Trong lúc chiến đấu, hắn lại càng biết khống chế các quy tắc hơn. 

             Những lần chiến đấu liên tiếp khiến hắn được lợi không ít. 

             Có con khỉ hung hãn thời thượng cổ dẫn đường phía trước, yêu thú trong núi Bát Hoang không còn trốn đi đâu được nữa! 

             Chính vào lúc này, con khỉ hung hãn đó đột nhiên lại thu khí tức của mình lại. 

             Khóe môi Lâm Huyền khẽ nhếch lên, xem ra con khỉ hung hãn này đã có phát hiện rồi. 

             Những lúc trước đây, mỗi khi gặp phải yêu thú, khĩ dữ đều thu khí tức của mình lại. 

             Nhưng mà phản ứng bây giờ của nó có chút kì lạ. 

             Nó trở nên lo lắng vô cùng, dù Lâm Huyền có lên tiếng thúc giục thì nó cũng không chịu đi tiếp. 

             “Sao vậy?” 

             Lâm Huyền mở miệng hỏi. 

             Khỉ dữ múa máy tay chân, đem phát hiện của mình truyền đạt lại cho Lâm Huyền nghe. 

             Lâm Huyền hiểu được ý của nó, hắn lại không thể không sợ hãi. 

             Ý của con khỉ dữ chính là phía trước chính là lãnh thổ của một con yêu thúc thuộc Quy Nhất đỉnh phong! 

             Lâm Huyền khẽ cau mày, hắn cũng có chút do dự. 

             Yêu thú thuộc Quy Nhất đỉnh phong hả! 

             Nếu như thật sự đánh nhau thì sẽ có không ít phiền phức rồi. 

             “Sao vậy hả Lâm huynh?” 

             Kiều Vũ phát hiện được điểm bất thường, liền nhanh chóng đi đến hỏi thăm. 

             Lâm Huyền đem toàn bộ phát hiện của con khỉ dữ truyền đạt lại cho hắn biết, điều này khiến Kiều Vũ không khỏi bất ngờ. 

             Yêu thú thuộc Quy Nhất đỉnh phong! 

             “Lâm huynh, với thực lực của ngươi, đối địch với con yêu thú thuộc Quy Nhất đỉnh phong này…” 

             Kiều Vũ hỏi kiểu dò xét. 

             Lâm Huyền nói không chút do dự. 

             “Có thể bảo toàn được tính mạng của mình, còn về việc có thể đánh thắng hoặc giết nó, thi e rằng ta không làm được.” 

             Thấy hắn thẳng thắn thế, Kiều Vũ cũng chỉ có thể cười khổ. 

             Lúc hai người họ đang gặp khó khăn thì Tăng Uy liền đi đến. 

             “Đó là con yêu thú thế nào?” 

             Lâm Huyền đi hỏi khỉ dữ, một hồi sau liền trả lời. 

             “Xem ra thì vận may của chúng ta cũng không tệ lắm, con yêu thú ở phía trước chính là con Kinh Hồn Điểu mà chúng ta tìm kiếm.” 

             Kinh Hồn Điểu! 

             Khi hắn vừa dứt lời, mắt của ba người còn lại liền ngập tràn sự kích động. 

             Đúng là chiến tích của Lâm Huyền khiến người ta thấy vui, nhưng nếu như có thể giết được một con Kinh Hồn Điểu, vậy thì chuyện linh đan thuộc về Kiều Tử sẽ chắc như đinh đóng cột! 

             Tăng Uy suy nghĩ rất lâu mới lên tiếng nói. 

             “Đi xem thôi cũng không sao, cho dù không có cách để giết chết nó thì cũng có thể đảm bảo tính mạng của chúng ta rồi rút lui!” 

             Kiều lão gia sở dĩ chọn chỗ luyện tập là núi Bát Hoang, thật ra không phải vì những chiến lợi phẩm kia. 

             Lão làm thế là để cho thế hệ trẻ có thể mở mang tầm mắt. 

             Nếu như có thể thực sự gặp được Kinh Hồn Điểu tại nơi đây, thì cũng không phải chuyện xấu gì. 

             Sau đó, mấy người họ liền vô cùng cẩn thận, bước vào trong lãnh thổ của Kinh Hồn Điểu. 

             Khỉ dữ và Lâm Huyền đi ở đằng trước, Tăng Uy đi phía sau hộ tống hai huynh muội Kiều gia. 

             Không thể không nói là thực lực của Kinh Hồn Điểu rất mạnh. 

             Có thể thấy điều này từ lãnh thổ của nó. 

             Lãnh thổ này là lãnh thổ rộng lớn nhất mà đám người Lâm Huyền nhìn thấy. 

             “Gầm gầm rừ!” 

             Khỉ dữ phát ra tiếng kêu, không muốn đi về phía trước nữa. 

             Lâm Huyền cau mày, xem ra Kinh Hồn Điểu đúng là đang ở phía trước. 

             Quả nhiên, khi bọn họ mới vừa dừng lại không lâu thì liền nghe thấy một tiếng chim kêu cực lớn. 

             “Két!” 

             Tiếng động này khiến Lâm Huyền thấy hoảng hốt. 

             Trong không trung, có một cái cánh chim dài hơn một trượng bay về phía mấy người bọn họ. 

             Khi Lâm Huyền nhìn thấy cảnh này thì vô cùng bất ngờ. 

             Kinh Hồn Điểu chín là bá chủ trong núi rừng này, vậy mà lúc này nó đang chạy trốn thoát thân hay sao? 

             Không sai, đúng là chạy thoát thân! 

             Trong tiếng kêu của nó tràn ngập sự hoảng loạn. 

             “Cứ trốn trước đi đã!” 

             Lâm Huyền bảo ba người Kiều gia trốn vào trong bụi cây. 

             “Xem ra có người còn đang chú ý đến con Kinh Hồn Điểu này nữa.” 

             Kinh Hồn Điểu hoảng loạn đến mức không phân được đường đi, nó bay thẳng về phía mấy người bọn họ. 

eyJpdiI6IlZsMUtqMHpmazFqWm1vb0txT2g2M0E9PSIsInZhbHVlIjoibVhkVTdielhhdU44WkRMV0Z0TmVocWRwRDlVcXh1NUJISWhtdG5lNmY4UHNRVVhXUUxVS2NSRGRcL3FremF2enRwNGZrM0xtbkxpOVpsTEJJQ0UxTEJ0bTYwYjRCYnZPNmZleGRnTDlkM1BwYnhzSW12Yk9nanI1YlRONkRpSTRVY0tPb2kzUHFWblFuVjZwcll2d05xV2R0TkdFU05MSmg2SWJYQUdtcnF4Y2JEa1A0bFJMM3NCY2NJMktuU1VKN1cxSXdGbENxVUQ0VW1BenQ0bmJrWmVSU2lWcnNRZkhCM1ZtKytIMlZhUzBEKzdJeXY4UHJaYjJKUFwvXC9PYUxRSiIsIm1hYyI6IjdjY2UyZjZiOGM1YWJlNzc5ZWNjMWFmNWU3YTU1NjZkOTczMzM3MjA1NDFjNDQwNzQ5ODY1ZjQ2ODJmMTU3MjAifQ==
eyJpdiI6InFSUDhhN21FY0ZMV3RKQnl4UWZkY3c9PSIsInZhbHVlIjoiMHI1S1VaK1JwY0VxMFNkNkRlMmNPeXF3K0lpY3BDczlEWTVsekl6WDlZZGg3cklySEN2QjJ2eVwvNDZCZTFUVjc4ZHpHeVFRU1VObHpOclE4SlwvYXNCNmRPaFdCOW1IUnB6OER5OWxhZ2JGNm1ubEhpVFdhM3dcL1VweG1SVDJcL1dZOG9tbWhDajVEbUpjeFJvRlhjUVhDMFk0OGhxdXFOR3hCQkNRY3hhMERsTW81NFduMjI1NktiVTRYNWlPbzlUMURnWjYyajk5OE5MV1VMbFl5aDMyRUxCclwvajNTd0thM1hTdFFHUzdBamdhXC9aTjJTSUFMUlNLV1VXOXNTNm5lRCIsIm1hYyI6IjQ5MGQwY2NjOGYzNDQ4MmYxZmU5MGY4ZjdmM2IyZGNkOGYzNGM4MmM0OGZmNDZhODU0M2RhNjU3MWY5MTk2ZDUifQ==

             
 

Advertisement
x