Tuy rằng Kiều Tử không thích võ đạo, nhưng cũng không có nghĩa là nàng chưa bao giờ xem người khác chiến đấu.
Bất luận là võ giả đó có mạnh mẽ đến đâu, lúc gặp phải yêu thú, cũng khó tránh khỏi một cảnh chém giết.
Cũng chính vì như thê, nên nhiệm vụ mà lão gia đưa ra chính là giết chết chứ không phải bắt sống.
Vậy mà, Lâm Huyền vừa ra tay thì đã khiến con khỉ hung hãn kia phải trực tiếp quỳ xuống rồi, cảnh tượng này đã vượt khỏi tầm hiểu biết của nàng.
Bên cạnh, suy nghĩ của Tăng Uy lại còn nhiều hơn thế nữa.
Thủ đoạn này của Lâm Huyền đã làm phơi bày thân phận của hắn.
Luyện thú sư cấp bốn!
Vả lại còn là người giỏi trong đám luyện thú sư cấp bốn nữa.
Cho dù là mấy người của hiệp hội luyện thú sư kia, về mắt huấn luyện chỉ đạo cũng không thể bì kịp với Lâm Huyền được.
Từ trước đến giờ chưa bao giờ nghe nói, có một vị luyện thú ư cấp bốn nào có thể thuần phục một con yêu thú Quy Nhất tầng năm một cách dễ dàng như thế này.
Hắn nhìn sang Lâm Huyền, trong lòng hắn tràn ngập những thắc mắc.
“Rốt cuộc tên Lâm Huyền anfy là người thế nào?”
“Võ giả Quy Nhất cảnh giới, mà lại có thực lực vượt xa cả cảnh giới của mình!”
“Đồng thời hắn lại còn biết hội họa nữa, đến cả Kiều Vũ còn phải thấy ngạc nhiên về hắn!”
“Bây giờ, hắn lại lấy ra được cách để thuần phục yêu thú.”
Tăng Uy càng nghĩ thì càng thấy lạ.
Các gia tộc, các thế lực đều không thiếu sự tồn tại của các nhân tài.
Nhưng những thiên tài đó cũng không hề lợi hại như những gì người ta đồn đoán.
Những tên được gọi là võ giả thiên tài, những thứ mà họ bỏ ra còn nhiều hơn so với những gì mà người khác nghĩ.
Còn có cả Kiều Vũ nữa.
Hắn chính là thiên tài hội họa được Kiều gia công nhận, nhưng ngoài việc có ý tưởng độc đáo ra, thì ắt hẳn hắn phải còn cần bỏ thêm nhiều công sức để luyện tập hội họa nữa.
Nếu nói một cách không quá khoa trương, cả tâm tư của thiên tài đều phải đặt vào một chuyện duy nhất.
Vậy mà trên người của Lâm Huyền, đạo lý đó đã bị phá vỡ rồi.
Là thiên tài võ giả của Quy Nhất cảnh giới, thiên tài họa sư, thiên tài luyện thú sư!
Khi ba chức danh này được quy chụp vào một người duy nhất, vậy thì vấn đề có thể được giải thích rất rõ rồi.
“Những manh mối mà liên minh trăm nước đưa ra toàn là sai lầm.”
Trong lòng Tăng Uy nói thầm.
“Sau lung của Lâm Huyền, tuyệt đối không chỉ có một cường giả chống lưng, rất có khả năng còn có một thế lực!”
Vừa nghĩ đến đây, thân phận của Lâm Huyền lại càng trở nên bí ẩn hơn nữa.
Lâm Huyền thì lại không biết hắn đang nghĩ gì, nếu như để hắn biết được những suy nghĩ lúc này của Tăng Uy, không biết hắn sẽ cảm thấy như thế nào.
Nếu nói sau lưng hắn có một thế lực, tuy rằng có hơi miễn cưỡng, nhưng mà chính là sự thật.
Luận đạo của đại đế, lại còn có những điển tích được lưu lại trong giới thần tiên, đây có lẽ có thể trấn áp được bất kì thế lực nào ở thực tại mất!
Lúc này, Lâm Huyền đang nói chuyện với con khỉ dữ kia.
“Ta biết, ngươi chính là vua của núi rừng này, nên ta cũng không muốn khống chế ngươi vĩnh viễn làm gì!”
“nhưng mà trong khoảng thời gian mấy ngày này, ta muốn ngươi giúp ta làm một chuyện!”
“nếu như ngươi làm tốt, thì ta sẽ trả sự tự do lại cho ngươi, như thế nào?”
Lâm Huyền nói với con khỉ dữ đó.
Tuy rằng vẻ mặt của con khỉ đó có chút do dự, nhưng nó lại không thể chống lại long uy đáng sợ trên người Lâm Huyền, nên nó chỉ có thể gật đầu đồng ý.
Lâm quyền im lặng một hồi rồi lên tiếng nói.
“Ngươi hãy dẫn ta đi tìm tử địch của ngươi, ta sẽ giúp ngươi đánh bại bọn nó!”
“Đợi đến lúc ta rời khỏi núi Bát Hoang này, địa bàn của ngươi sẽ được mở rộng hơn gấp mười lần!”
Địa bàn! Lãnh thổ.
Đối với yêu thú mà nói, đây chính là cội nguồn sinh mạng.
Có thêm lãnh thổ thì bọn chúng có thể trở nên mạnh mẽ hơn.
Địa vị của nó ở núi Bát Hoang này cũng sẽ bay cao như diều gặp gió.
Hình như không hề có chút do dự nào, con khỉ đó liền lập tức gật đầu đồng ý.
Lâm Huyền khẽ gật đầu, vậy thì càng đơn giản hơn rồi!
Muốn giết chết yêu thú không phải là một chuyện dễ dàng gì.
Tính cảnh giác của yêu thú rất lớn, một khi bọn chúng phát hiện có nguy hiểm thì sẽ nhanh chóng trốn đi.
Bọn họ đã giết chết không ít yêu thú thuộc Quy Nhất cảnh rồi, muốn tìm những con yêu thú khác vô cùng khó khăn!
Nhưng mà có con khỉ dữ này dẫn đường, vậy thì mọi chuyện đã khác đi rồi.
Yêu thú sẽ hiểu yêu thú hơn loài người, với sự dẫn dắt của con khỉ dữ này, muốn tìm thấy tung tích của mấy con yêu thú khác cũng không thành vấn đề nữa.
Khi Lâm Huyền đem chuyện này nói cho ba người Kiều gia nghe, vẻ mặt của họ liền trở nên kích động vô cùng.
Có con khỉ dữ này chỉ đường cho bọn họ thì bọn họ cũng không thua kém Kiều Quế nữa!
Thời gian hai ngày tiếp đến, Lâm Huyền và khỉ dữ mở một cuộc tàn sát trong chốn rừng núi này.
Cho dù là yêu thú thuộc Quy Nhất cảnh cũng không địch nổi đòn liên thủ đánh úp của hắn và con khỉ kia.
Chưa đến hai người, số yêu thú mà hai bọn họ thu hoạch được đã lên đến hàng trăm rồi.
Thu hoạch này khiến Tăng Uy cảm thấy an ủi trong lòng.
Nếu như cứ như vậy, nếu như Kiều Quế muốn thắng, thì trừ phi nàng tìm được con Kinh Hồn Điểu mà thôi!
Nhưng mà muốn giết chết Kinh Hồn Điểu làm gì dễ dàng như thế?
Tăng Uy thân là cường giả Quy Nhất tầng chón, hán dĩ nhiên hiểu rõ được điểm khó khăn trong việc này.
Cho dù hắn có ra tay, thì cũng không có khả năng có thể bắt được Kinh Hồn Điểu!
….
Vậy mà, đám người của Kiều Quế bây giờ lại đi vào con đường mà Tăng Uy không muốn nhìn thấy.
Sau khi đi vào trong núi Bát Hoang, nàng đến một con quái thú cũng không hề giết chết, nàng trực tiếp bắt đầu truy tìm tung tích của Kinh Hồn Điểu.
Chuyện này khiến Quản Vân thấy bất lực vô cùng.
Kinh Hồn Điểu làm gì dễ giết đến thế? Nhưng mà hắn cũng không có cách nào ngăn cản được.
Thời gian ba ngày trôi qua, bọn họ không hề có một thu hoạch gì!
Ầy, chính xác mà nói thì Kiều Quế thật sự không tìm được tung tích của Kinh Hồn Điểu.
“Lục tiểu thư, thứ lỗi cho ta nhiều lời, với sức lực của ngươi, muốn giết chết Kinh Hồn Điểu thì e rằng rất khó khăn.”
Cuối cùng Quản Vân cũng không kìm chế được mà phải mở miệng nói.
Kiều Quế nở nụ cười ngọt ngào.
“Quản thúc thúc cứ yên tâm, trong lòng ta tự biết có chừng mực!”
“Nếu như hành động chém giết của ta có gì sai sót thất bại, mong Quản thúc thúc ra tay bảo vệ cho ta an toàn nhé!”
Quản Vân vẫn còn nói thêm gì đó, hắn mở miệng nhưng rồi cũng thôi.
“Ừm, lục tiểu thư đúng là quá kiêu ngạo rồi.”
Quản Vân thở dài một tiếng.
Nếu như nàng có thể thành khẩn đi giết yêu thú, với sức lực của ba người bọn họ, muốn thắng Kiều Tử thì đúng là quá dễ dàng rồi!
Chính vào lúc này, phía trước bỗng vang lên một tiếng hô.
“Tiểu thư, tìm thấy rồi!”
Mắt Kiều Quế sáng bừng lên, nàng lập tức đi nhanh qua.
Tim Quản Vân đập mạnh một nhịp, không lẽ nàng đã thực sự tìm thấy Kinh Hồn Điểu rồi chứ?
Hắn lập tức đi nhanh theo, cũng cẩn thận chuẩn bị tác chiến.
Sau khi đi đến bên khe núi, mấy người họ cũng đã nhìn thấy được tình hình ở bên trong.
Ở đây có một đám yêu thú có hình hài ngựa hoang, bọn chúng đang thoải mái ăn cỏ.
Ngựa hoang sao?
Vẻ mặt của Quản Vân tràn ngập sự nghi ngờ, miễn cưỡng thì cũng xem đám ngựa hoang này như yêu thú được, như phần lớn bọn chúng không con nào chạm đến được cảnh giới Quy Nhất cả.
Cho dù có giết chết toàn bộ thì có thu hoạch được bao nhiêu đâu chứ?
Hắn đứng ở một bên nhìn nhìn, trong lòng hắn thấy vô cùng khó hiểu.
Chính vào lúc này, đột nhiên Kiều Quế lại lấy ra một cái bình rồi đưa cho Quản Vân.
“Quản thúc thúc đây chính là thứ để ta giết chết Kinh Hồn Điểu này!”
Quản Vân nhanh chóng nhận lấy, một mùi thơm nhanh chóng bay xộc vào mũi hắn.
Mùi hương này lại khiến cho hắn có chút cảm giác mê man buồn ngủ.
“Thứ đồ này đúng là tốt lắm, nhưng phải đảm bảo làm sao cho Kinh Hồn Điểu bị mắc bẫy…”
Còn chưa nói xong thì hắn đã yếu ớt ngã xuống nền đất, không còn quan tâm đến chuyện đời nữa rồi.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất