Con yêu thú này nhìn có vẻ giống như một võ giả cường tráng.
Nó cao tầm sáu trượng, trên người nó toàn là lông đen.
Nhưng nhìn cái đầu của nó, rõ ràng là trông giống hệt con người vậy.
“Không đúng, đây không phải con người.”
Lâm Huyền khẽ nhíu mày lại.
Từ trong Thần Sơn, hắn đã có được những thông tin về con yêu thú này.
Đây chính là một con khỉ dữ thời thượng cổ, nhìn trông có vẻ rất giống với con người.
Theo những tài liệu ghi chép ở Thần Sơn, thì loài khỉ thời thượng cổ này đã sớm nên bị tuyệt chủng rồi, chỉ có điều không biết tại sao trong núi Bát Hoang này vẫn còn một con nữa.
Tuy rằng con khỉ dữ thời thượng cổ này được gọi là khỉ dữ, nhưng cách nó hành xử cũng như thói quen của nó cũng giống như con người vậy.
Nếu nói một cách chính xác, đây là một con yêu thú biết mình nên chiến đấu như thế nào!
Quy Nhất tầng năm!
Lâm Huyền khẽ cau mày, xem ra bản thân hắn sắp có một trận chiến khổ cực rồi đây.
Con khỉ dữ đó dừng lại ở một điểm cách hắn không xa, nó cúi đầu ngắm nhìn hắn, vẻ mặt nó có chút tức giận.
Nó nghĩ đây chẳng khác gì một con côn trùng nhỏ dám bước đi vào lãnh thổ của nó vậy, đấy chính là hành động xúc phạm đến sự tôn nghiêm của nó.
“Gầm rừ!”
Con khỉ dữ vươn tay, bẻ lấy một nhánh cây to ở bên cạnh.
Nó lấy nhánh cây đó làm binh khí, đập thẳng về phía của Lâm Huyền.
Nhanh quá!
Lâm Huyền tự mình thấy giật mình!
Hắn không hề ngờ rằng, thể hình của con khỉ dữ này to lớn như vậy, mà nó còn có được tốc độ đáng sợ đến thế.
Tuy rằng tốc độ quăng cành cây của nó không nhanh bằng quy tắc của gió, nhưng cũng không kém hơn là mấy.
Thần Đạo Bộ Pháp!
Lâm Huyền cũng không dám chần chừ hơn nữa, hắn lập tức thể hiện Thần Đạo Bộ Pháp, để né đòn đánh chí mạng này.
Cành cây kia bổ nhào xuống đất, làm bùn đất văng lên tứ tung.
Sức mạnh khổng lồ đó, thậm chí còn khiến cho những cục đá trên mặt đất phải méo mó đi.
Khi hai huynh muội Kiều gia nhìn thấy cảnh này, họ vô cùng bất ngờ.
Đến cả Tăng Uy, gương mặt hắn cũng tràn ngập sự nghiêm trọng.
Con khỉ dữ mạnh mẽ như thế, liệu một mình Lâm Huyền có thể giải quyết được nó hay không?
“Tăng thúc thúc, ngươi mau ra tay giúp đỡ hắn đi.”
Kiều Tử có chút đứng ngồi không yêu, nàng nhanh chóng mở miệng nói.
Tuy rằng cá tính nàng ngang ngược, nhưng về bản chất thì nàng cũng không phải kẻ xấu.
Lúc này, khi nhìn thấy Lâm Huyền đối mặt với sự nguy hiểm, nàng liền lập tức lên tiếng cầu xin.
“Đợi thêm chút nữa đi!”
Kiều Vũ lại lên tiếng ngăn cản.
“Ta nghĩ, Lâm huynh không muốn có người nhúng tay vào cuộc chiến của hắn đâu.”
“Tăng thúc thúc, nếu như Lâm huynh thật sự gặp phải nguy hiểm về tính mạng, vẫn mong ngươi có thể ra tay cứu giúp hắn.”
Tăng Uy gật gật đầu, hắn cũng có ý này.
Lại nhìn về Lâm Huyền, hắn dựa vào tốc độ của bản thân mình để giằng co với con khỉ dữ kia.
Mặc dù con khỉ dữ kia rất mạnh mẽ, nhưng cơ thể của nó rất cồng kềnh.
Lâm Huyền có Thần Đạo Bộ Pháp, trong phút chốc thì cũng không còn gặp phải nguy hiểm gì nữa.
nhưng mà, nếu hắn muốn đánh bại con khỉ dữ này thì lại vô cùng khó khăn.
Da thịt của con khỉ dữ này rất dày, cho dù có dựa vào lưỡi đao của Chân Long Kiếm thì cũng không có cách nào làm cho nó bị thương nặng được cả.
“Hứ, ta không tin con súc sinh này có sức mạnh vô hạn ấy!”
Lâm Huyền lạnh lùng hừ một tiếng.
Bất kể một võ giả hay một con yêu thú nào cũng phải có giới hạn, bởi vì Lâm Huyền có luồng nguyên khí dày đặc nên hắn cũng không sợ bị tiêu hao đi.
Nhưng mà con khỉ dữ này, sức mạnh của nó rồi cũng phải có điểm dừng.
Lâm Huyền cũng không gấp gáp, hắn vẫn cứ giằng co với con khỉ dữ kia.
Thời gian chiến đấu kéo dài, quả nhiên động tác của con khỉ kia dần chậm lại hơn một chút.
Dùng cái này để đánh đổi cái kia, thắng thua đã định!
“Đánh xong rồi đúng không?”
Lâm Huyền bật cười lạnh lùng.
“Vậy thì giờ tới ta đánh nhé!”
Thần Đạo Bộ Pháp!
Thanh Chân Long Kiếm lượn một vòng trong không trung, tạo thành hình một vòng cung hoàn mỹ.
Lâm Huyền vung kiếm, khí thế của hắn mạnh mẽ hơn bao giờ hết, chém về phía cái cổ của con khỉ dữ kia.
Quy tắc của gió, quy tắc của lực!
Có hai loại quy tắc kia trợ lực, uy lực của đòn kiếm này có thể phá hủy đất trời.
Lâm Huyền rất có tự tin với sức mạnh của mình, cho dù con khỉ dữ kia có là yêu thú thuộc Quy Nhất tầng năm, thì cũng phải bỏ mạng mình lại nơi đây mà thôi!
Đột nhiên, khi thanh Chân Long Kiếm chém đến người của nó, Lâm Huyền lại nhìn thấy một luồng ánh sáng màu vàng đất lóe lên.
Quy tắc của đất!
Phụt phụt!
Thanh Chân Long Kiếm chém vào cổ của nó, để lại một vết thương rất dài.
Nếu như đổi lại là cơ thể con người, thì vết thương đó đã đủ để lấy mạng người ta rồi, nhưng ngược lại với thể hình to lớn của con khỉ hung hãn này, thì chỉ là một vết thương nhỏ không đáng nhắc đến.
Mắt của Lâm Huyền tràn ngập sự nghi ngờ, hắn không ngờ tới, con súc sinh này lại có thể sử dụng các quy tắc một cách thuần thục như vậy.
Cần biết rằng, nếu như đổi lại là một võ giả, thì rất khó để ứng phó với tình hình như khi nãy.
Cũng chính vào lúc này, Lâm Huyền có thể nhìn thấy rõ ràng, khóe môi con khỉ hung hãn đó cong lên nở một nụ cười.
Nụ cười đó hình như…là một nụ cười vui sướng khi lừa được người khác?
Lâm Huyền ngây người một hồi, thì con khỉ đó đã tung đòn phản kích.
Những móng vuốt sắc nhọn vồ thẳng về phía Lâm Huyền.
Lâm Huyền lại không hề có sự phòng bị, đã bị nó quào thẳng vào.
“A!”
Kiều Tử đứng ở một bên không khỏi sợ hãi kêu lên.
Không phải nàng xem thường Lâm Huyền, mà do khoảng cách giữa hắn và con khỉ kia quá lớn.
Nếu như đổi lại là bất kì một ai khác, e rằng cũng sẽ không tốt hơn Lâm Huyền là bao.
Lâm Huyền bị con khỉ đó nắm vào trong lòng bàn tay, không cách nào động đậy, đến thanh Chân Long Kiếm cũng bị rơi xuống đất.
“Có muốn ta ra tay hay không?”
Tăng Uy lên tiếng hỏi.
Kiều Vũ có chút trầm ngâm.
“Tạm thời thì vẫn chưa cần đâu, ta tin Lâm huynh có thể tự mình ứng phó được.”
Tuy rằng bây giờ Lâm Huyền đã bị nắm lấy rồi, nhưng gương mặt của hắn không hề có chút sợ hãi nào.
Ngược lại, lúc này hắn còn dùng ánh mắt trêu ghẹo nhìn về phía con khỉ hung hãn kia.
Sức mạnh của con khỉ này rất mạnh, cho dù Lâm Huyền có thi triển quy tắc của lực, thì cũng không có cách nào thoát khỏi lòng bàn tay của nó.
Nhưng nếu như nó muốn bóp chết Lâm Huyền thì vẫn còn lâu lắm!
Con khỉ dữ và Lâm Huyền cứ dằn co với nhau, không ai có thể công kích đối phương được.
“Ta vẫn còn muốn xem xem, ngươi còn khống chế được loại quy tắc nào nữa.”
Lâm Huyền thấp giọng nói.
Tuy rằng hắn cũng là người có thể không chế được quy tắc của đất, nhưng về sức phòng ngự của Lâm Huyền, là thứ mà con khỉ này khó phá vỡ được.
Con khỉ dữ đó cứ không ngừng dùng sức, nhưng lại không có cách nào làm Lâm Huyền bị thương.
nếu như đổi lại là người khác, có lẽ cũng chỉ có thể tiếp tục giằng co mà thôi.
Vậy mà Lâm Huyền lại không có chút lo sợ nào.
“Hừ!”
Một âm thanh cổ xưa phát ra từ trong miệng của hắn.
Cơ thể của con khỉ kia cũng khẽ run lên, những móng vuốt bắt lấy Lâm Huyền cũng ngày một được nói lỏng ra.
Nhưng mà Lâm Huyền không hề nhân cơ hội để chạy trốn.
“Hừ!”
Long ngữ lại tiếp tục được phát ra từ bên trong miệng của hắn.
Con khỉ dữ này chính là yêu thú thời thượng cổ, từ trong máu của nó đã có nỗi sợ loài rồng rồi.
Lúc này Lâm Huyền phát ra hai tiếng long ngữ, khiến nó bị mất đi khát vọng chiến đấu.
Thấy vẻ mặt nó hoảng sợ, trong mắt Lâm Huyền lóe lên mấy tia sáng kì lạ.
Hắn dùng hồn lực của mình khống chế thành một cây kim, đâm thẳng vào bên trong linh hồn của con khỉ dữ đó,
Với đòn tấn công gần sát như thế của Lâm Huyền, con khỉ kia cũng không chịu nổi nữa.
Cơ thể to lớn của nó chao đảo một hồi rồi quỳ thẳng xuống mặt đất.
Đây là lần đầu tiên Lâm Huyền thử sử dụng long ngữ để thuần phục yêu thú Quy Nhất tầng năm, tuy rằng trong quá trình có chút dài dòng quanh co, nhưng hắn cũng đã đạt được mục đích của mình rồi.
Hawsn đi ra từ trong lòng bàn tay của con khỉ dữ, rồi quay đầu lại nhìn.
Vậy mà, vẻ mặt của ba người Kiều gia lại tràn ngập sự kinh sợ.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất