Một tia sét rạch ngang trời, xuyên qua cả Thần Thụ Bí Cảnh.
Lúc này, Vương Hồ đang đứng ngay giữa tâm của tia sét.
Lôi Đình Quy Tắc, đại biểu cho sức mạnh của bầu trời.
Mà Lôi Đình Quy Tắc của Lâm Huyền, lại càng thăng hoa hơn.
Uy lực của chiêu này vượt xa uy lực của Lôi Dẫn Kiếm.
Vương Hồ không kịp phản kháng, trên mặt hắn hiện lên vẻ tuyệt vọng, sau đó hoàn toàn bị sấm sét nuốt chửng.
Lâm Huyền đứng bên cạnh, lẳng lặng quan sát cảnh tượng này.
Đây là sự phán quyết của hắn đối với Vương Hồ, cũng là thái độ của hắn đối với Tà Võ.
Vương Hồ tuyệt đối không phải là người đầu tiên làm ra chuyện cắn nuốt bằng hữu như thế!
Lựa chọn của hắn có thể đại biểu cho tất cả Tà Võ.
Mà đây cũng chính là nguyên nhân khiến cho Tà Võ như chuột chạy qua đường vậy, luôn bị người khác đánh đập.
“Á!”
Tiếng kêu thảm thiết của Vương Hồ truyền ra từ tia sét.
Hắn không ngừng giãy dụa, muốn chạy ra ngoài.
Nhưng sao hắn có thể chống lại Lôi Quy Tắc này được?
Thân thể hắn cường hãn, Lực Quy Tắc cũng rất mạnh!
Nhưng lại không thể chịu được một chiêu trước Lôi Quy Tắc.
Xét về uy lực, thật ra Lôi Quy Tắc còn kém hơn Phá Diệt Quy Tắc một chút.
Nhưng đòn tấn công của Lôi Quy Tắc, lại mạnh về phạm vi.
Dưới sấm sét, không một ngọn cỏ nào có thể tồn tại được!
Muốn đối phó với loại Tà Võ có tốc độ cực nhanh như Vương Hồ, Lôi Quy Tắc chính là lựa chọn tốt nhất.
“Thật đáng sợ!”
Kẻ Điên bên cạnh đã sợ ngây người.
Tiếng gào thét thảm thương của Vương Hồ vang vọng bên tai Kẻ Điên, khiến hắn run rẩy toàn thân.
Hắn tự hỏi, nếu người bị nhốt trong tia sét kia chính là hắn, hắn nên làm gì đây?
Chẳng lẽ phải dùng Phá Diệt Quy Tắc để đánh tan Lôi Quy Tắc ư?
Hiển nhiên, đây là chuyện không có khả năng thực hiện được!
Kẻ Điên suy nghĩ thật lâu, cho ra một kết luận khiến người ta chán nản.
Đối mặt Lôi Quy Tắc, hắn không có bất kì biện pháp nào để chống đỡ cả!
“Lâm Huyền, ta có thể nắm giữ Lôi Quy Tắc này không?”
Kẻ Điên rạo rực nhìn Lâm Huyền, lên tiếng hỏi.
Lâm Huyền nghe hắn nói vậy, lại chỉ lắc đầu.
“Ta không kiến nghị ngươi đi thử sức đâu.”
Kẻ Điên ngạc nhiên, không nói gì nữa.
Tuy rằng hắn không biết vì sao Lâm Huyền lại nói như vậy, nhưng vẫn theo bản năng chọn tin tưởng Lâm Huyền.
Lâm Huyền đã cho hắn rất nhiều niềm vui bất ngờ!
Lúc này, tiếng kêu thảm thiết của Vương Hồ đã trở nên yếu ớt.
Lôi Quy Tắc đã sắp đánh tan hoàn toàn nguyên khí của hắn.
Giờ đây, hắn chỉ có thể dùng chính thân thể để thừa nhận uy lực của sấm sét.
Trong không khí tràn ngập mùi cháy khét hôi thối, một lúc lâu sau, mây sét trên bầu trời mới dần dần tản đi.
Trên mặt đất, Vương Hồ lẳng lặng nằm ở nơi đó.
Nếu không phải ngực hắn còn đang phập phồng, Lâm Huyền thậm chí sẽ nghĩ rằng hắn đã chết rồi.
Uy lực của Lôi Quy Tắc khiến cho Lâm Huyền phải run cả da đầu.
“Hắn còn chưa chết ư?”
Kẻ Điên trừng mắt, trên mặt đầy vẻ khó tin.
Kẻ Điên tự nhận rằng, nếu gặp phải loại công kích khủng bố như vừa rồi, bản thân nhất định sẽ không còn đường sống.
Thế mà Vương Hồ lại chỉ bị trọng thương chứ chưa chết đi.
“Tên này là quái vật hả?”
Kẻ Điên không khỏi chửi bậy.
Lâm Huyền lắc đầu.
Không phải là Vương Hồ quá mạnh, mà là vì thực lực của hắn không đủ.
Lâm Huyền dù sao cũng chỉ là Võ giả Quy Nhất Cảnh tầng một.
Thực lực của hắn tất nhiên rất mạnh, nhưng nếu muốn phát huy đến uy lực tương xứng với nó thì hắn vẫn cần một cảnh giới thích hợp hơn.
Huống chi, Vương Hồ đã đột phá tới Quy Nhất Cảnh tầng bốn.
Nếu cảnh giới của hắn và Vương Hồ giống nhau, vậy thì Vương Hồ nhất định sẽ không thể sống sót nổi.
Lâm Huyền nhìn hắn, để lộ ra vẻ mặt thương hại.
Vương Hồ xong đời rồi!
Nhưng không phải là do Lôi Quy Tắc.
Tuy rằng Lôi Quy Tắc đánh hắn trọng thương, nhưng chưa đánh chết hắn.
Thứ thật sự khiến hắn đi tới con đường hủy diệt, chính là những yêu thú mà hắn đã cắn nuốt.
Những con yêu thú đó cũng không phải là yêu thú bình thường.
Tất cả chúng nó đều bị khống chế bởi thuốc của Độc sư, nói cách khác, chính là một đám khôi lỗi.
Vương Hồ cắn nuốt chúng nó, cũng chính là đang cắn nuốt thứ thuốc ấy.
Một phần thuốc đã có thể khiến cho yêu thú Quy Nhất Cảnh biến thành con rối.
Vương Hồ cắn nuốt nhiều thuốc như thế, thứ thuốc đó đã sắp ăn mòn hết sạch đầu óc của hắn.
Hắn lúc này, còn không bằng đám yêu thú kia.
Dưới tác dụng của thuốc, Vương Hồ đã gần như biến thành một tên ngốc.
“Tội gì chứ?”
Lâm Huyền khẽ thở dài.
Nếu Vương Hồ không dùng phương thức tu luyện độc ác này thì tệ nhất cũng chỉ có chết mà thôi.
Một kẻ mạnh mà lại rơi vào tình huống như thế, đáng thương, đáng tiếc, đáng giận!
Nhưng đúng lúc này, một cành dây leo bỗng mọc lên từ mặt đất, cuốn lên người Vương Hồ.
Con ngươi của Lâm Huyền co rụt lại.
Dây leo kia có tốc độ cực kì nhanh, chỉ trong nháy mắt đã biến mất trước mắt Lâm Huyền.
Lâm Huyền hít một hơi lạnh, nhíu mày nhìn về Thần Thụ ở phía sau.
Thần Thụ này, dường như có gì đó không ổn!
Trước đó, hắn cũng đã từng bị Thần Thụ công kích.
Nhưng lúc ấy, hắn chưa nhận ra Thần Thụ lại kinh khủng như vậy.
Nếu Thần Thụ kinh khủng như vậy, sợ rằng hắn sẽ không thể có cơ hội liên tiếp lại gần Thần Thụ, cũng không thể có được nhựa cây Thiên Hồn dễ dàng như thế được?
Thân thể của Vương Hồ bị kéo xuống dưới lòng đất.
Cùng lúc đó, Lâm Huyền nhận thấy được một phần sức mạnh được truyền từ rễ tới khắp mọi nơi của Thần Thụ.
“Vương Hồ… bị Thần Thụ cắn nuốt?”
Lâm Huyền hoảng sợ ra mặt.
Đây mà là Thần Thụ gì chứ, nói là Tà Thụ, Quỷ Thụ cũng không quá!
Vương Hồ là Tà Võ mà tốc độ cắn nuốt còn không nhanh như thế.
Hắn vừa mới bị dây leo kéo xuống dưới mặt đất mà đã bị Thần Thụ cắn nuốt rồi?!
Cho dù là ăn cái bánh bao thì cũng phải cần thời gian tiêu hóa chứ.
Nhưng cho dù Lâm Huyền có oán thầm như thế nào, đây vẫn là sự thật.
Lâm Huyền kéo Kẻ Điên lùi về phía sau, cảnh giác nhìn chằm chằm Thần Thụ.
Nếu Thần Thụ lại tiếp tục công kích, hắn có thể cam đoan bản thân có thể bình an vô sự.
Nhưng nếu là Kẻ Điên thì hắn không dám chắc chắn.
Một lúc lâu sau, Thần Thụ cũng không làm ra thứ gì kì lạ nữa.
Bấy giờ, Lâm Huyền mới thở phào nhẹ nhõm, nghi ngờ bước qua.
“Trát Nhĩ Khắc, chuyện này là thế nào?”
Lâm Huyền lập thức liên hệ với Trát Nhĩ Khắc.
“…”
“Gia, ta cũng không biết.”
“Cây Thiên Hồn tuy rằng có rất nhiều điểm kì lạ, nhưng từ trước tới nay chưa từng xuất hiện tình huống như thế.”
“Dây leo của nó chỉ là để bảo vệ cho bản thân không bị thương mà thôi.”
“Đây là lần đầu tiên ta thấy nó chủ động cắn nuốt sinh mệnh.”
Lâm Huyền nhíu mày.
Chẳng lẽ, qua ngàn vạn năm, Thần Thụ này đã biến dị rồi sao?
Nếu không thì không có gì giải thích được cho chuyện Thần Thụ chủ động công kích Vương Hồ cả.
Lâm Huyền nhìn về phía xa, đột nhiên nhìn thấy thứ gì đó sáng lấp lánh trên mặt đất.
Nguyên giới!
Hắn lập tức tiến lên, nhặt trở về.
Trong quá trình này, Thần Thụ cũng không công kích thêm lần nào nữa.
Đây là nguyên giới của Vương Hồ, sau khi Vương Hồ bị cắn nuốt, nguyên giới vẫn còn được giữ lại.
Bên cạnh còn có mấy chiếc nữa, hẳn là của những tên Tà Võ khác để lại.
Lâm Huyền thu hồi chúng, nhìn về phía Thần Thụ.
Tiêu Dao Lâu muốn có được trái cây của Thần Thụ, đem về nuôi lớn, đây đúng là biện pháp tốt!
Nhưng theo Lâm Huyền thấy, bố cục của bọn họ thật sự là quá nhỏ.
Thời gian để trồng được một gốc Thần Thụ thật sự là quá dài.
Trong mắt Lâm Huyền lóe ra ánh sáng kì dị, mục đích của hắn cũng chính là Thần Thụ này.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất