Nhổ Thần Thụ!
Ý tưởng này không thể nói là không to gan được!
Trên thực tế, trước khi Lâm Huyền tiến vào Thần Thụ Bí Cảnh, hắn cũng đã nghĩ tới vấn đề này.
Chẳng qua hiện tại, sau khi nhìn thấy được sự khác thường của Thần Thụ rồi, hắn đột nhiên lại không quyết đoán được như trước nữa.
Muốn mang Thần Thụ ra ngoài thì nhất định phải trồng nó trong Thiên Tư Linh Phố.
Nếu không, Tiêu Dao Lâu nhìn thấy, nhất định sẽ ghen tị đỏ mắt.
Nhưng hiện tại, Thần Thụ lại thể hiện ra tính công kích quá mạnh, chuyện này khiến cho Lâm Huyền có chút do dự.
Bạch Linh Nhi còn ở trong Thiên Tư Linh Phố, nếu nó bị Thần Thụ công kích thì phải làm sao đây?
Những chuyện này đều khiến hắn phải suy xét cẩn thận.
“Cứ tạm thời bỏ qua việc này vậy.”
Lâm Huyền tự nhủ, rồi xoay người đi tới bên cạnh Kẻ Điên.
“Ngươi nhận lấy mấy thứ này đi.”
Nói xong, hắn đưa cho Kẻ Điên mấy chiếc nguyên giới của Vương Hồ.
Kẻ Điên ngẩn ra, nhìn số nguyên giới trong tay.
“Cho ta tất cả chỗ này ư?”
Vương Hồ là người mạnh nhất Hồng Bài, những thứ trên người hắn sao có thể là vật thông thường được?
Mà những tên Tà Võ khác, chắc chắn cũng cất giữ không ít thứ hay.
Nhưng Lâm Huyền lại không thèm liếc mắt nhìn một cái mà đã trực tiếp giao cho mình.
“Ừ, đây là thứ ngươi nên có được.”
Hắn đương nhiên sẽ không đối đãi keo kiệt với bằng hữu, đồng bọn.
Nếu Kẻ Điên không xuất hiện đúng lúc, hắn sẽ phải một mình đối mắt với hai tên Tà Võ và một tên Độc sư.
Cho dù hắn vẫn có thể giải quyết, nhưng cũng sẽ có nguy hiểm rất lớn.
Huống hồ, vì để bảo vệ hắn mà Kẻ Điên còn bỏ lỡ cơ hội tu luyện dưới Thần Thụ.
Lâm Huyền hiểu rõ, những thứ trong nguyên giới nhất định là vô giá.
Nhưng nếu so sánh cùng tình nghĩa với Kẻ Điên thì những thứ đó có là gì?
Kẻ Điên nhận lấy nguyên giới, cũng không gấp gáp mở ra.
“Cảm ơn!”
Hắn không giỏi ăn nói, cũng không biết nói quá nhiều lời.
Xem ra, lúc Vương Hồ đưa cành ô liu cho hắn, hắn không lựa chọn sai!
Lâm Huyền lại lấy ra trái cây Thần Thụ, cũng đưa cho Kẻ Điên.
Nhưng Kẻ Điên lại liên tục xua tay từ chối.
“Thứ này thì thôi đi, nóng phỏng tay!”
Kẻ Điên hiểu rõ, hắn lấy mấy chiếc nguyên giới thì không thành vấn đề, đó là thứ Lâm Huyền đưa cho hắn.
Nhưng trái cây Thần Thụ lại là thứ mà Tiêu Dao Lâu muốn có.
Sau khi lấy ra, tuy rằng có thể tới tìm Liễu Thúy Thúy đổi được rất nhiều phần thưởng, nhưng phần thưởng này đương nhiên không dành cho Kẻ Điên.
Dù là Liễu Thúy Thúy hay người khác, cũng đều hiểu rất rõ chuyện này.
Nếu hai người họ sống sót ra khỏi Thần Thụ Bí Cảnh, vậy công lao tất nhiên là của Lâm Huyền.
Phần công lao này, không phải là Lâm Huyền từ chối thì sẽ có thể chối bỏ được.
Lâm Huyền suy nghĩ một lát rồi lại thu về.
Sau đó, hắn khoanh chân ngồi xuống bên cạnh Thần Thụ, cẩn thận quan sát.
Sau khi cắn nuốt Vương Hồ, Thần Thụ này lại trở nên yên lặng như trước.
Lâm Huyền đột nhiên nhớ tới những khúc xương trắng trên mặt đất.
Chẳng lẽ bọn họ cũng đã bị Thần Thụ cắn nuốt ư?
Nghĩ đến đây, da đầu hắn lại run lên.
Càng lúc càng cảm thấy Thần Thụ là vật mang điềm xấu!
Nếu thu loại đồ vật này vào Thiên Tư Linh Phố, nói không chừng một ngày nào đó, nó sẽ cắn nuốt cả hắn luôn.
Lâm Huyền thở dài một tiếng, chuẩn bị từ bỏ.
Dù sao thì hắn vẫn còn một hạt giống, nói không chừng cũng có thể thu hoạch được chút gì đó.
Nhưng mà ngay sau đó, Trát Nhĩ Khắc lại đột nhiên lên tiếng.
“Gia, nơi này có dao động linh hồn rất mạnh!”
Lâm Huyền suýt thì bật cười.
Cây Thiên Hồn vốn là dùng để bồi bổ linh hồn, có hồn lực dao động không phải là chuyện rất bình thường hay không?
Nhưng mà, cười xong rồi, hắn lại để ý tới một chữ.
Dao động linh hồn?
Dao động linh hồn, dao động hồn lực!
Tuy rằng chỉ khác nhau một chữ, nhưng ý nghĩa lại cách nhau một trời một vực.
Dược vật có thể bồi bổ linh hồn đều sẽ có sự dao động hồn lực nhất định.
Nhưng linh hồn thì không thể xuất hiện trên một thân cây được.
“Bên trong cây Thiên Hồn, rất có thể đang có một linh hồn mạnh mẽ đang sống nhờ!”
Trát Nhĩ Khắc tiếp tục nói.
Sắc mặt của Lâm Huyền khẽ thay đổi.
Nếu thật sự là như thế, vậy việc Thần Thụ chủ động công kích ngày ấy là có thể hiểu được.
Đúng là linh hồn đang ẩn giấu trong thân cây đang điều khiển dây leo của cây Thiên Hồn!
Rốt cuộc là loại linh hồn gì mà có thể mạnh mẽ như thế?
Lâm Huyền thả hồn lực của mình ra, muốn thử tra xét.
Nhưng hồn lực của hắn vừa mới tới gần, đã cảm nhận được một lực cản vô cùng mãnh liệt.
Đại Đế?!
Trên mặt Lâm Huyền tràn ngập vẻ hoảng sợ.
Hắn chỉ từng cảm nhận được loại dao động linh hồn tới mức độ này ở trong Thần Sơn.
Bóng dáng của những Đại Đế đó đã từng mang lại cho hắn cảm nhận như thế.
Lần này, hắn không thể không một lần nữa nhìn kĩ lại cái cây trước mặt.
“Chẳng lẽ, bên trong Thần Thụ đang ẩn giấu một Đại Đế ư?”
Lâm Huyền bàng hoàng nghi hoặc.
Nếu thật sự là như thế, vậy lựa chọn tốt nhất của hắn chính là lập tức chạy đi.
Nhổ Thần Thụ gì đó, đều là vô nghĩa!
Nhổ một Đại Đế lên, trồng vào trong Thiên Tư Linh Phố ư?
Thế thì có khác gì trồng một tổ tông đâu.
Phải biết rằng, không phải Đại Đế nào cũng giống như Đại Đế trong Thần Sơn.
Lỡ như người sống nhờ bên trong Thần Thụ là một Ma Đế thì sao?
Nhưng đúng lúc này, lời nói của Trát Nhĩ Khắc lại xua tan đi nỗi băn khoăn của Lâm Huyền.
“Gia, hẳn là không phải Đại Đế theo lời của các ngươi đâu.”
“Nếu phán đoán dựa theo cường độ dao động linh hồn, hắn thật sự đạt đến tiêu chuẩn của Đại Đế!”
“Nhưng ta lại cảm nhận được hơi thở của Hồn sư ở trên cây Thiên Hồn.”
“Đây rất có thể là một Hồn sư Hồn Thất Cảnh.”
Lâm Huyền nghe hắn nói vậy xong, mới yên tâm hơn một chút.
Nhưng mặc dù là một Hồn sư Hồn Thất Cảnh thì cũng không phải là người mà Lâm Huyền của bây giờ có thể chống lại được.
“Có nguy hiểm không?”
Lâm Huyền lên tiếng hỏi.
Trát Khắc Nhĩ trầm ngâm một lát.
“Hẳn là không có nguy hiểm, trận dao động linh hồn này đã trở nên rất mỏng manh rồi.”
“Hắn rất có thể đã mất đi ý thức, mà cho dù là có thì cùng lắm cũng chỉ là một mảnh tàn hồn mà thôi.”
Lâm Huyền gật đầu.
“Ngươi không phải nói ngươi là Hồn sư duy nhất còn lại hay sao? Vậy chẳng lẽ hắn là người sống sót sau đại kiếp nạn?”
Trát Nhĩ Khắc yên lặng suy nghĩ rồi đáp lại.
“Có khả năng là như thế.”
“Linh hồn của hắn đã bị xé rách thành nhiều mảnh nhỏ, vô cùng có khả năng là do trận đại kiếp nạn kia tạo thành.”
“Người này trốn trong cây Thiên Hồn, hẳn là cũng có suy nghĩ giống như ta, muốn dựa vào cây Thiên Hồn để tránh thoát trận đại kiếp nạn này.”
“Đáng tiếc, xem ra hắn đã thất bại rồi.”
Trong lúc nói chuyện, Trát Nhĩ Khắc cứ thổn thức không thôi.
Lúc trốn trong cây Thiên Hồn, hắn cũng đã từng nghĩ như thế.
Dù sao thì thân cây Thiên Hồn cũng có tác dụng bồi bổ linh hồn.
Nếu bị thương trong kiếp nạn, thì cũng có thể dựa vào cây Thiên Hồn để chữa trị linh hồn.
Hiện tại xem ra, biện pháp này là không thể thực hiện được.
Lúc trước, nếu hắn thật sự làm vậy, thì kết cục của linh hồn trước mắt này cũng chính là kết cục của hắn.
Lâm Huyền đi vòng quanh Thần Thụ vài vòng.
Nếu linh hồn trong đó đã sắp mất đi thần trí, vậy chuyện nhổ cây vẫn còn làm được!
Chỉ cần trục xuất ra là hắn có thể thu hoạch một cây Thiên Hồn đã trưởng thành!
Điều này thật sự là quá hấp dẫn, khiến cho Lâm Huyền không thể không động tâm được.
“Trát Nhĩ Khắc, ngươi có thể trục xuất linh hồn đó ra ngoài không?”
Nếu ngay cả lòng can đảm để mạo hiểm cũng không có thì sao có thể trở nên mạnh hơn được?
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất